Những cuá»™c Ä‘á»i... những số pháºn… những câu chuyện từ hiện thá»±c cuá»™c sống... cả những hồi tưởng, ký ức vá» má»™t thá»i chưa xa...Tất cả sẽ được gá»i gắm má»—i ngà y má»™t số trong chương trình Podcast Äá»c truyện đêm khuya cá»§a Äà i Hà Ná»™i.
Äá»c truyện đêm khuya - Podcast Äà i Hà Ná»™i

Trong lúc chờ việc, Lành giúp Mai cải tạo xưởng và tính toán kế hoạch mở rộng kho bãi theo gợi ý của chị Quế. Qua những lần tiếp xúc, Mai dần trải lòng về quá khứ đầy tổn thương và dành sự trân trọng cho Lành - người hiền lành, kiên trì và đáng tin - một hình ảnh đối lập hoàn toàn với những người đàn ông tham vọng hay yếu đuối mà cô từng biết.

Phần này khắc họa cái Tết cô độc và đắng cay của Lành nơi phố thị. Vì trắng tay, anh không dám về quê, thấm thía nỗi nhục nhã của kẻ tha hương thất bại. Giữa căn phòng trọ lạnh lẽo đêm giao thừa, Lành dằn vặt vì từng dùng sức mạnh chèn ép người lao động khác — một hành động phản bội lại lý tưởng của người lính. Anh rơi vào trạng thái tê liệt, cảm thấy tâm hồn như đang chết dần trong một thân thể vẫn còn sức sống vì nỗi nhớ mẹ và quê nhà khôn nguôi.

Thắm chính thức lật đổ Phú, tiếp quản vị trí quản lý và giữ Hùng lại làm việc với cam kết thanh toán tiền công sòng phẳng. Tuy nhiên, sự cải thiện chế độ này không xuất phát từ lòng tốt mà là chiến lược quản trị sắc lạnh của Thắm. Mục tiêu tối thượng là củng cố quyền lực và hiện thực hóa tham vọng bành trướng của ông Xuyên: xây dựng đế chế quan tài xuất khẩu quy mô toàn cầu.

Xuân đột ngột bỏ đi cùng toàn bộ tiền bạc, khiến Lành bàng hoàng suy sụp. Anh cay đắng nhận ra mình chỉ là người bị cuốn vào mối quan hệ đầy chiếm hữu. Quá khứ bí mật của Xuân cùng những mối quan hệ phức tạp phơi bày sự ngây thơ và chủ quan của Lành.

Thắm lợi dụng sự nghi ngờ của ông Xuyến về việc Phú biển thủ gỗ để mặc cả vị trí quản lý. Đổi lại, Thắm hứa chỉ ra nơi giấu tang vật. Vì lòng tự ái và nhu cầu kiểm soát, ông Xuyến chấp thuận bắt tay với Thắm, tạo nên một liên minh đầy toan tính nhằm lật đổ Phú.

Hùng và Thắm mang số gỗ mua rẻ về quê với hy vọng đổi đời, nhưng bữa cơm đạm bạc dưới ánh trăng chỉ càng làm tăng nỗi bất lực trước thực tại nghèo khó. Nhìn đống gỗ chất góc sân, Hùng lo lắng nhận ra mình đã quá liều lĩnh khi dồn hết vốn liếng mà chưa tính kỹ đường dài, phơi bày sự chênh vênh của người lao động khi cố bám víu vào vận may.

Đối với lao động nhập cư, chỗ ngủ còn quan trọng hơn tiền lương để bám trụ phố thị. Trong cơn hối hận, Hùng thú nhận từng bị Thắm khống chế để tiếp tay hãm hại Lành. Lời tự thú về sự nhu nhược của Hùng và việc vạch trần bộ mặt mưu mô của Phú khiến Lành sụp đổ niềm tin, rơi vào hoài nghi cực độ về những mối quan hệ thân thiết nhất.

Cao trào bùng nổ khi anh Khoa - cựu cán bộ cách mạng đối đầu với Chủ tịch huyện Đàm để vạch trần trục lợi đất đai. Từ chối đánh đổi sự thật lấy ơn nghĩa cá nhân, anh Khoa lập tức bị bắt với cáo buộc "tiết lộ bí mật Nhà nước". Bi kịch này phơi bày sự biến chất của quyền lực và số phận nghiệt ngã của những người dám bảo vệ lẽ phải.

Xuân khẳng định chỉ có tiền mới mua được vị thế và sự tôn trọng khi về quê, trong khi Lành khao khát một công việc lương thiện, ổn định và thanh thản. Dù không muốn làm giàu bằng mọi giá, Lành vẫn bị ám ảnh bởi thực tế phũ phàng: anh không đủ tự tin đối mặt với quê hương khi còn trắng tay.

Dù rời xưởng, Lành vẫn nhận được những gói quà cao cấp giấu tên từ Quế. Qua Phú, anh biết ông Xuyến đánh giá cao sự trung thành và muốn mời anh quay lại. Lành xúc động nhận ra tình cảm của Quế không phải sự thương hại mà là quan tâm sâu sắc, để lại trong anh những rung động khó quên giữa cuộc mưu sinh nghiệt ngã.

Xuân gợi ý Lành buôn đồ gỗ để đổi đời, nhưng anh quyết liệt từ chối vì nỗi ám ảnh kinh hoàng tại xưởng quan tài. Dù vậy, Lành vẫn cam phận làm thuê dưới quyền cô, chấp nhận sự coi thường và khoảng cách giai cấp. Anh luôn sống trong mặc cảm về "mùi lao động" — ký hiệu của sự thấp kém và nghèo khổ khiến anh khao khát được tẩy sạch để thoát khỏi thân phận hiện tại.

Lành quay lại chợ và chủ động đánh trả Hòa. Cuộc ẩu đả bất ngờ dừng lại khi cả hai nhận ra họ từng là đồng đội trong quân ngũ. Họ từng có kỷ niệm sâu sắc với nhau, đặc biệt là lần Lành giúp Hòa tránh bị kỷ luật nặng trong một đêm gác lạnh buốt. Sau khi nhận ra nhau, sự thù địch tan biến, thay vào đó là tình đồng đội cũ.

Tại chợ lao động, Lành trà trộn vào đám đông nghèo khổ để tìm việc nhưng ngay lập tức nếm trải luật lệ nghiệt ngã. Anh bị Hòa — kẻ cầm đầu bảo kê — hành hung và cưỡng đoạt "tiền vé đứng" chỉ để đổi lấy quyền được đứng chờ việc. Sự việc phơi bày thực tại tàn khốc: ngay cả sự cùng cực của những phận người thấp cổ bé họng cũng bị trấn lột bởi thế lực ngầm phố thị.

Phần này diễn ra cuộc gặp giữa Lành và Quế tại cửa hàng bán áo len của chị. Trong không gian ấm áp, đầy mùi len mới, Quế dịu dàng quan tâm và hứa sẽ đan cho Lành một chiếc áo. Hình ảnh và mùi hương của Quế khiến Lành thao thức suốt đêm, vừa mang đến sự an ủi, vừa khơi dậy trong anh những hy vọng, mong manh về tương lai.

Rời xưởng mộc, Lành khao khát trở thành công nhân nhà nước để tìm sự ổn định và thoát khỏi sự khinh rẻ của xã hội. Tuy nhiên, dù được Giám đốc Lục chia sẻ nhiều chiêm nghiệm về sự giả dối, khắc nghiệt của cuộc đời, Lành vẫn bị từ chối vì thiếu bằng cấp và quan hệ. Giấc mơ chính quy tan vỡ, đẩy anh trở lại thực tại chông chênh, đối mặt với sự bế tắc của một lao động tự do không nơi nương tựa.

Bị đánh thuốc mê và nhốt vào quan tài, Lành tỉnh dậy trong trạng thái mê sảng rồi bàng hoàng nhận ra mình vừa được Phú và Hùng cứu sống. Đối diện với nhịp sống hối hả trên phố, anh thảng thốt khi vừa bước qua lằn ranh sinh tử. Trước khi đường ai nấy đi, Phú đã dành cho Lành những lời gan ruột về thân phận nghiệt ngã của kiếp làm thuê giữa lòng đô thị.

Phát hiện Hồng và Thắm dùng gỗ đánh dấu chì để vu oan cho Lành, Phú âm thầm tráo phôi gỗ nhằm giải vây. Dù ban đầu nghi ngờ Lành, ông Xuyến lọc lõi nhanh chóng thấu thị sự việc. Kết quả "gậy ông đập lưng ông": ông Xuyến quay sang trừng phạt sự gian dối của Hồng và Thắm, giúp Lành tạm thoát khỏi kiếp "nạn nhân".

Sự xuất hiện của Quế – người vợ trẻ trung, dịu dàng của ông Xuyến – mang đến luồng sáng hiếm hoi cho xưởng quan tài u ám. Sự quan tâm đặc biệt của cô khiến Lành bối rối, xao động tâm can. Tuy nhiên, chính sự ưu ái này lại khơi dậy lòng ghen tức từ Hồng và Thắm, báo hiệu những biến cố và rắc rối tình ái phức tạp sắp ập xuống đầu chàng thợ mộc hiền lành.

Phần này phơi bày góc khuất tại xưởng: Hồng và Thắm lén lút ăn bớt gỗ, đóng đồ gia dụng ban đêm rồi giấu vào quan tài để tuồn ra ngoài. Lành vô tình bị kéo vào âm mưu này, rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Anh đứng trước lựa chọn sinh tử: im lặng bao che để trở thành đồng lõa, hay tố giác và đối mặt với sự trả thù hiểm độc từ những kẻ đồng nghiệp lọc lõi?

Lành trở thành phó nhỏ vị trí thấp nhất trong xưởng mộc đóng quan tài của ông Xuyến. Anh bị cuốn vào mạng lưới mâu thuẫn giữa chủ Phú và hai thợ là Hồng và Thắm. Là người mới và hiền lành, Lành trở thành chỗ trút giận, sai vặt và nghi kỵ. Anh chọn cách im lặng, nhẫn nhịn để được học nghề.

Quyết tâm rời quê lên Hà Nội, Lành được anh họ Phú đưa đến xưởng mộc của ông Xuyến – một ông chủ thực dụng, lọc lõi. Tại đây, Lành ngỡ ngàng khi biết xưởng thực chất chuyên đóng quan tài dưới biển hiệu "New Home". Chấp nhận mức lương 300 đồng và ăn ngủ tại chỗ, anh bắt đầu cuộc mưu sinh đầy ám ảnh giữa những chiếc áo quan, đánh dấu bước ngoặt dấn thân vào sự khắc nghiệt của phố thị.

Phần này đẩy Lành vào chuỗi biến cố sinh tử giữa thế giới ngầm cống rãnh đô thị. Anh phát hiện thùng xốp còn nguyên băng keo, tưởng gặp vận may. Nhưng khi mở ra, Lành hoảng loạn trước thứ bên trong.

Thất nghiệp và cạn kiệt tiền bạc, Lành rơi vào khủng hoảng khi bị mọi nơi từ chối. Trong cơn tuyệt vọng vì đói khát, anh nảy ra ý định chui xuống hệ thống cống ngầm bắt cá mưu sinh sau khi chứng kiến một nhóm công nhân làm điều tương tự. Quyết định này là bước ngoặt nghiệt ngã, biến anh từ người tìm việc lương thiện thành kẻ mưu sinh trong bóng tối, đối mặt với hiểm giới và sự kỳ thị của xã hội.

Tiểu thuyết 'Miền đất hứa' tập trung phản ánh cuộc sống của những người lao động tự do vô gia cư, những con người vật vã giữa nhịp sống ồn ào, bụi bặm của đô thị hiện đại. Qua từng trang viết, nhà văn không chỉ mổ xẻ hiện thực khắc nghiệt mà còn cất lên tiếng nói cảm thông, sẻ chia và bênh vực những phận người ở tận cùng xã hội với khát vọng về một đời sống an yên, đủ đầy.

Y Bon có cuộc gặp gỡ đầy ghê rợn và ám ảnh với cô gái người rừng bên lòng suối cạn. Giữa ranh giới sợ hãi và tò mò bản năng, Y Bon đối đầu với một sinh thể hoang dại, sống trên tán cây và phản kháng quyết liệt trước con người. Cuộc chạm trán kết thúc trong hỗn loạn khi cô gái biến mất vào rừng sâu, để lại Y Bon ngỡ ngàng giữa thực và ảo.

Trong dòng độc thoại nội tâm, Y liên tưởng đến những sáng tác cũ về sự săn đuổi và tội lỗi, đặc biệt là hình ảnh người đội phó biên giới sống đời ám ảnh để chuộc lỗi. Những câu chuyện này soi chiếu trực tiếp vào thực tại, khi họ Đào quyết liệt truy tìm bí ẩn còn Y cay đắng nhận ra bản thân luôn chọn sự an toàn, né tránh và thiếu bản lĩnh để đi đến tận cùng sự thật.

Cuộc rình rập tại hồ Nậm Nhịn của Y và họ Đào kết thúc bằng sự sững sờ khi cô gái bí ẩn xuất hiện trần truồng, hoang dại giữa bìa rừng. Trước vẻ đẹp nguyên thủy ấy, họ Đào bất động vì mê hoặc, còn Y cuống cuồng bấm máy. Hành động ấy khiến Y rơi vào trạng thái giằng xé khi nhận ra mình vừa ghi lại sự thật, vừa xâm phạm một ranh giới đạo đức mong manh.

Phần này đẩy cao chủ đề cốt lõi của "Hư thực": sự giao thoa giữa ảo ảnh và đời thực, giữa nhân tính và vô cảm. Qua những số phận bị vùi dập tàn nhẫn, tác giả đặt câu hỏi nhức nhối về trách nhiệm của người cầm bút trước nỗi đau nhân thế. Ở đó, con người bị biến thành phương tiện và dễ dàng bị xóa sổ khỏi ký ức cộng đồng, phơi bày một hiện thực phi nhân tính và đầy ám ảnh.

Y hồi tưởng về đời sống ngầm tại khu trọ ổ chuột – nơi ở của họ Đào và những người phụ nữ bị xã hội rẻ khinh. Trong một đêm rượu huyễn hoặc, họ Đào bất ngờ trở thành điểm tựa tinh thần, gắn kết những thân phận lạc loài. Cuộc vui ấy là khoảnh khắc nhân tính bừng sáng hiếm hoi giữa bùn lầy của sự cô độc và nghèo khổ.

Hồi sinh sau cửa tử, Y được họ Đào chăm sóc tận tình như một người mẹ. Dù dần hồi phục thể lực, lời nhắc về gia đình của họ Đào vẫn khiến Y thấy định mệnh thật xa vời. Những giấc mơ ám ảnh sau cú ngã vẫn bám riết, khiến Y cảm nhận rõ sợi dây bí ẩn không thể gọi tên đang nối chặt mình với họ Đào.

Ám ảnh khuôn mặt cô gái bí ẩn, Y tin đó là mắt xích với họ Đào, lần theo những mảnh ghép vụn vỡ, dấn sâu giải mã bí mật và chạm tới sự thật nguy hiểm.

Xung đột giữa Y và họ Đào đẩy tới ranh giới người - ma cực độ. Giữa những thực thể kỳ dị vây siết, Y bật tiếng cười dữ dội phá tan vòng vây ma quái, khiến họ Đào gục xuống kiệt quệ. Chiến thắng mang đầy vẻ rợn ngợp khi cái ác và sự huyễn hoặc không mất đi, chỉ tạm thời rút lui vào bóng tối.

Tiểu thuyết "Hư Thực" của Phùng Văn Khai sở hữu bố cục độc lạ, không chương hồi, xóa nhòa ranh giới chính phụ. Tác giả dẫn dắt người đọc vào thế giới tư duy mộng mị, đầy ám ảnh về phận người qua nỗi cô đơn sầu tủi của hai nhân vật "Y" và "Gã họ Đào". Đây là một hành trình phiêu lãng vào những góc khuất thẳm sâu của tâm hồn giữa thực và ảo.

Hoàng xuất viện về nhà trong sự yêu thương của gia đình và sự cảm thông từ anh Lân, chị Huệ. Đứng trước bàn thờ cha, anh khóc nức nở trút bỏ mọi đau đớn, sẵn sàng làm lại cuộc đời. Tuy nhiên, mối quan hệ với Thành Trung rạn nứt khi Hoàng thấy Trung được một cô gái khác chăm sóc. Cảm giác lạc lõng và ghen tủi khiến Hoàng quyết định âm thầm rút lui.

Thành xác nhận Bàng là người đồng tính; cả hai sống trong dằn vặt, giằng xé giữa bản ngã và danh dự gia đình. Cùng mang trong mình căn bệnh HIV, họ chia sẻ nỗi sợ cô độc và cái chết. Trong lần gặp cuối, Bàng coi cái chết là sự giải thoát và "trả nợ" thế gian. Thành cũng hé lộ Bàng chính là "Tiểu Long Nữ" – biệt danh trong nhóm "Ngũ long công chúa" nhằm che giấu thân phận thật.

Quang Việt đối đầu với mẹ kế khi bà vào Sài Gòn để ép anh về Hà Nội nhận chức vì toan tính chính trị của gia đình. Bà gay gắt lên án đời tư và xu hướng tình dục của Việt, khiến mâu thuẫn giữa khát vọng tự do và quyền lực gia đình bùng nổ. Cuộc gặp để lại trong Việt nỗi cô độc và sự giằng xé cay đắng của một đứa "con ngoài lề".

Dựa dấu vân tay, cơ quan điều tra xác định Đức “gà”, tội phạm truy nã nguy hiểm, là hung thủ giết Thạc sĩ Bàng. Theo chỉ đạo, trinh sát cải trang đột kích hẻm 44, khống chế đối tượng.

Ban chuyên án N86 bước vào giai đoạn quyết định khi đã có đủ căn cứ bắt giữ Quang "bê" và Hy. Tuy nhiên, Nguyễn Lân quyết định hoãn vây bắt để thu thập thêm chứng cứ và ngăn chặn nguy cơ các đối tượng Việt kiều bỏ trốn qua biên giới. Qua điều tra, công an xác định Tư Sún chính là "mắt xích" then chốt—kẻ môi giới chuyên dắt mối thanh niên đồng tính cho Quang và Hy, bao gồm cả nạn nhân Đặng Thái Huy

Tác giả lý giải sự lệch lạc của Lê Viễn qua tuổi thơ đầy bạo lực, dẫn đến một tâm lý biến dạng khi trưởng thành. Tiếp đón trinh sát bằng vẻ u buồn, Viễn bất ngờ cho họ xem cuốn băng ghi lại cảnh đồng tính tự hành hạ thân thể. Anh thẳng thắn thừa nhận mình đang rơi vào tình trạng tương tự với những cơn kích thích bạo lực ngày càng khó kiểm soát.

Quang Việt thâm nhập thực tế cùng cán bộ xã hội Thanh Tú để thực hiện phóng sự về phòng chống HIV/AIDS. Anh chứng kiến một thế giới đối lập: một bên là lối sống tình dục bừa bãi, coi nhẹ bệnh tật của giới trẻ; bên kia là những nỗ lực tuyên truyền và phát bao cao su tự phát đầy gian truân. Qua đó, tác giả lột tả sự hỗn loạn và nỗi cô đơn của một cộng đồng đang loay hoay tự bảo vệ mình.

Sáng ba mươi Tết, ngôi nhà nhỏ ấm lên trong tình làng nghĩa xóm. Bà con, học trò đến thắp hương, dâng bánh trái, nhắc nhớ đức hạnh, trí tuệ và lòng nhân hậu của bà Hoàng Thị Loan.

Đêm trước ngày 23 tháng Chạp, trong không khí đông Huế nặng nề, Nguyễn Sinh Côn nằm bên người mẹ đang kiệt sức với nỗi lo âu khắc khoải. Trong cơn mơ chập chờn, Côn thấy mẹ đang dệt lụa rồi bỗng chốc bị tấm lụa đào cuốn bay đi mất, để lại cậu bơ vơ gọi mẹ trong tuyệt vọng. Giấc mơ như một điềm báo đau thương cho bi kịch lớn nhất sắp ập đến với tuổi thơ của Người.

Trong không khí vui rộn của nhóm học trò quanh bức tranh khắc gỗ núi Thái Sơn, Côn cùng các bạn đã thống nhất khắc chữ "Hiếu" làm linh hồn cho tác phẩm. Qua cuộc trao đổi, chữ "Hiếu" được giảng giải sâu sắc theo tinh thần Nho học, gắn liền với tình yêu đất mẹ và Tổ quốc. Sự kiện này không chỉ cho thấy sự khéo léo mà còn minh chứng cho tâm hồn thấm nhuần đạo lý và giàu suy tư của cậu bé Côn.

Trong chuyến vào Đại nội Huế, trước sự lộng lẫy của cung điện vàng son, Nguyễn Sinh Côn vẫn giữ thái độ điềm đạm, không chút choáng ngợp. Thay vì mải mê cảnh đẹp, cậu trăn trở một câu hỏi lớn: Vua sống xa hoa thế này liệu có thấu nỗi khổ đói rét của dân chúng lầm than? Sự đối lập này cho thấy ý thức xã hội và lòng trắc ẩn sâu sắc đã hình thành rất sớm trong tâm hồn Người.

Khi bà Cử Sắc suy yếu, Nguyễn Sinh Côn tự giác quán xuyến việc nhà, từ nhóm bếp đến chăm sóc vườn thuốc nam với sự cẩn trọng học từ cha. Mảnh vườn nhỏ vừa nuôi sống gia đình, vừa rèn cho Côn lối sống thanh đạm, tự lực. Chính sự tần tảo và trải nghiệm lao động này đã hình thành nên khả năng quan sát cùng tư duy độc lập của Người từ thuở thiếu thời.

Hành trình Nguyễn Sinh Côn trở về kinh thành đầy ắp kỷ niệm về lối sống giản dị của cha. Côn nhớ rõ việc cụ Sắc nhất quyết từ chối đi cáng dù được dân làng trọng vọng rước đón. Qua đó, hình ảnh người cha hiện lên với sự tự trọng, coi thường hư danh và luôn muốn rèn luyện cho các con tính tự lập, không ỉ lại vào người khác.

Cuộc chia tay giữa gia đình cụ Cử Sắc với cụ Đào Tấn và ông Lê Văn diễn ra đầy trân trọng. Hai vị khách đặc biệt cảm phục nếp sống thanh cao và gia phong nề nếp của gia đình. Họ nhìn nhận hai anh em Khiêm và Côn như những "viên ngọc quý", là niềm hy vọng lớn cho tương lai đất nước.

Qua lời kể của ông Lê Văn, tác giả khắc họa sự đối lập gay gắt giữa một nước Pháp hiện đại với tàu thủy, xe lửa, hạ tầng văn minh và thực trạng Việt Nam lạc hậu dưới ách đô hộ. Sự phát triển vượt bậc của phương Tây khiến các sĩ phu vừa khâm phục, vừa đau xót cho cảnh nước mất nhà tan.

Ngôi nhà cụ cử Sắc tràn ngập không khí ấm áp khi tiếp đón hai vị khách quý là Thượng thư Đào Tấn và ông Lê Văn. Trong cuộc đối thoại tư tưởng sâu sắc bên chén rượu nhạt, các vị khách đã bày tỏ sự kính trọng đặc biệt đối với bà cử Sắc. Bà chính là hình ảnh tiêu biểu của người mẹ xứ Nghệ tần tảo, đức hạnh, sẵn sàng hy sinh cả cuộc đời để vun đắp cho sự nghiệp học hành của chồng, con.

Trong dòng hồi tưởng của cụ Sắc, hình ảnh bà Hoàng Thị Loan hiện lên đầy xúc động với bài học khai tâm về chữ "Hiếu". Chỉ bằng những nét chữ viết từ than củi trên nền nhà với dòng "Nhị thập tứ hiếu", bà đã kiên nhẫn giảng giải rằng hiếu không chỉ là chữ nghĩa mà là đạo lý thờ kính, phụng dưỡng cha mẹ. Bài học mộc mạc ấy chính là nền móng đầu tiên hình thành nên nhân cách cao đẹp của cậu bé Côn.

Trong bài giảng về hiền tài, cụ cử Sắc khẳng định tài năng không do trời ban mà đúc kết từ nòi giống và sự khổ luyện "trí học - chí hành". Qua gương sáng của các bậc tiền nhân, thầy truyền dạy tám chữ vàng: Nhân, Hiếu, Trung, Nghĩa, Đức, Lễ, Trí, Tín. Đây chính là kim chỉ nam giúp học trò rèn luyện khí tiết kẻ sĩ và ý thức trách nhiệm với vận mệnh dân tộc.