POPULARITY
Categories
We welcome Marise May, co-founder and Co-CEO of Cha's Organics, maker of Canada's top-selling organic coconut milk, and the driving force behind the brand's elephant conservation work in Sri Lanka. With a deep focus on ethical sourcing, regenerative agriculture, and building purpose into profit, she helps founders and mission-driven brands break past buzzwords, stay financially disciplined, and build something that actually lasts.In this deep-dive conversation, Marise reveals what it really takes to keep a purpose-driven brand alive, sharing behind-the-scenes stories from twenty years building Cha's Organics into a fixture on shelves at Costco, Whole Foods, and Erewhon. She shares actionable strategies, from surviving a shipping crisis that sent container costs from $4,000 to $18,000, to the factoring deal that gets her paid by Costco in days instead of months, and explains why she believes profit isn't the enemy of purpose, it's what makes purpose possible.Topics DiscussedPurpose vs. Profit.Spotting Impact Washing: How to tell when a brand's values are real. The $18K Container: Staying profitable and keeping every fair trade promise.The Costco Factoring Trick: How import brands get paid in days instead of waiting on 90-day retail terms.Monkey Labor-Free Sourcing: The hidden coconut industry practice most shoppers have never heard of.Restoring an Ancient Elephant Habitat: Rebuilding a Sri Lankan reservoir to stop the human-elephant conflict at its root.Relationships Over Pitch Decks: Why knowing your buyer, your store manager, and your consumer matters more than the product itself.Trust Your Gut, Not the Trend: Reading past social engineering and corporate-funded science to make calls that actually hold up.Connect with Marise on LinkedInConnect with Cha's Organics on InstagramConnect with Sebastian on InstagramSebastianNaum.com
Un mariage, c'est deux familles qui ne se connaissent pas, des invités habillés inconfortables, du plein cagnard et de l'alcool à volonté pendant 12 heures. Écrit comme ça, c'est le pitch d'un survival. Et au milieu, il y a vous, avec un appareil photo autour du cou.4 histoires vraies de mariages qui partent en vrille sans que le photographe y soit pour rien.Vous avez vécu ce genre de journée ? Racontez-moi : leguideduphotographedemariage@gmail.com-------------------------Lancez-vous dans le grand saut : https://www.leguideduphotographedemariage.fr/legrandsaut/-------------------------Rejoignez Le Mail, Le compagnon (sympa) du photographe de mariage : https://www.leguideduphotographedemariage.fr/lemail/-------------------------▼ Formez-Vous Gratuitement à la Photographie de Mariage ▼
durée : 00:11:03 - Les Nuits de France Culture - par : Albane Penaranda - En 1959, l'éditeur Jean-Jacques Pauvert est l'invité de l'émission "Avant-premières" diffusée sur la Chaîne Parisienne. Dans cette archive, il présente un numéro de sa revue "Bizarre" consacré au "Traité de Jocondologie" de Jean Margat. Une démarche née d'une véritable obsession pour La Joconde. - équipe : Mathias Le Gargasson, Antoine Dhulster, Rafik Zénine, Vincent Abouchar, Emily Vallat, Hassane M'Béchour, INA Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
Dans le 23e épisode de la saison 5 de La Bande à D+, Nicolas Fréret réunit Denis Clerc, alias Zinzin Reporter, et Clément Deffrenne, alias Clem qui court, deux personnalités populaires qui ont contribué, chacune à leur manière, à populariser le trail grâce à leurs vidéos immersives et incarnées. 35 ans séparent le journaliste et l'artiste.Zinzin Reporter filme les courses de l'intérieur depuis une époque où les images de trail étaient très rares, pour la télévision d'abord, puis pour sa chaîne YouTube. Il continue aujourd'hui de se filmer sur les courses auxquels il participe en donnant la parole aux traileurs du peloton.Clem qui court raconte ses aventures avec les codes de sa génération : ceux des réseaux sociaux, des jeux vidéo, des effets spéciaux. Il publie des vidéos TikTok et des films léchés sur YouTube qui dépassent le million de vues. Le prochain sera présenté le 22 août au cinéma, au Grand Rex à Paris.Pourquoi ont-ils commencé à filmer leurs courses ? Comment construisent-ils leurs récits de trail ? Où se situe la frontière entre authenticité, reportage, divertissement et mise en scène ?Cette rencontre, une première, d'ailleurs Denis Clerc et Clément Deffrenne ne se connaissaient pas avant l'émission, s'inscrit dans le nouveau fil rouge éditorial de La Bande à D+ : 2016-2026, imaginé à l'occasion des 10 ans de Distances+.Pour cette discussion, Nicolas Fréret est également accompagné de la membre de La Bande à D+ Sylvaine Cussot.
durée : 00:20:20 - Les Nuits de France Culture - par : Albane Penaranda - Françoise Giroud, Cecil Saint-Laurent, Félicien Marceau, Michel Déon et Max Favalelli étaient invités par la "Tribune de Paris" à parler sur le thème "Conseils aux français partant en vacances : l'Italie" (1ère diffusion : 11/08/1954 Chaîne Parisienne). - équipe : Mathias Le Gargasson, Antoine Dhulster, Rafik Zénine, Vincent Abouchar, Emily Vallat, Hassane M'Béchour, INA Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
What happens when three friends sit down to ask each other deep, unfiltered questions? Things get real, fast!
REDIFFUSIONBlanche et Berthe Bodin, nos deux détectives amatrices, partent en vacances à La Ciotat chez leur cousine Léone qui y tient une pension de famille. Dans le train, elles s'interrogent sur cette invitation inhabituelle. Mais personne ne les attend à la gare, aussi se rendent-elles à pieds à la Pension Beauséjour. A l'arrivée, Léone est dans tous ses états : un client a disparu...*** Fiction radiophonique diffusée dans l'émission “Les Maîtres du mystère”, de Pierre Billard et Germaine Beaumont - ""Cadavre en vacances"", d'après un texte de Jean Pierre Ferriere - Réalisation : Pierre Billard - Première diffusion : 05/06/1962 sur la Chaîne France II Régionale de la RTF - Avec : Germaine Kerjean, Hélène Dieudonné, Jane Marken, Henri Poirier, Geneviève Morel, Serge Rousseau, Jean Bolo, Colette Castel, Clément Bairam et Claude Bertrand - Un podcast INA"
durée : 00:30:44 - Les Nuits de France Culture - par : Albane Penaranda - En 1953, l'émission "Fastes du Second Empire" consacrait une émission à Thérésa : "Le Café-concert et la gloire de Thérésa", 1ère diffusion le 10/08/1953 sur la Chaîne Parisienne. - équipe : Mathias Le Gargasson, Antoine Dhulster, Rafik Zénine, Vincent Abouchar, Emily Vallat, Hassane M'Béchour, INA Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
Hiếm có đầu bếp Pháp nào lại có nhiều chuyện thú vị để kể như ông Guillaume Gomez. Vào năm 25 tuổi, ông trở thành gương mặt trẻ nhất được trao tặng danh hiệu « Nghệ nhân xuất sắc nhất nước Pháp » (Meilleur Ouvrier de France). Vài năm sau khi được chính thức tuyển dụng vào Điện Élysée ( phủ tổng thống Pháp ), ông trở thành bếp trưởng, phục vụ bốn đời tổng thống Pháp Chirac, Sarkozy, Hollande và Macron. Do làm việc 24 năm liên tục, từ năm 1997 đến năm 2021, trong nhà bếp Điện Élysée, ông Guillaume Gomez biết rõ hậu trường cũng như cách vận hành của phủ tổng thống. Tuy đã từng phục vụ một số nhân vật nổi tiếng hàng đầu thế giới, trong đó có nữ hoàng Anh Elizabeth Đệ Nhị và tổng thống Mỹ Donald Trump, nhưng vẫn luôn giữ thái độ kín đáo, khiêm nhường. Sau khi rời Phủ tổng thống vào năm 2021, ông tiếp tục « nhiệm vụ » truyền đạt kiến thức cho các thế hệ sau. Hiện giờ, ông tiếp tục bảo trợ các trường dạy nghề ẩm thực tại Madagascar, Cameroun hay Đảo Mauritius, nhằm tạo cơ hội cho giới trẻ khởi nghiệp hoặc tìm việc làm. Nhân dịp ra mắt quyển sách « À la table du destin, du rêve d'enfant au Palais de l'Élysée » (Tại bàn ăn định mệnh : Từ giấc mơ thời thơ ấu đến Điện Élysée) nhà xuất bản Hors Cadre, Guillaume Gomez đã nhận trả lời phỏng vấn ban Pháp ngữ RFI. Ông cho biết lần đầu tiên ông gia nhập đội ngũ đầu bếp tại Điện Élysée là vào năm 19 tuổi (1997), dưới thời tổng thống Chirac. Thế nhưng, theo Guillaume Gomez, đam mê nấu ăn đã có từ lâu : Tôi luôn muốn trở thành đầu bếp, ngay từ khi còn rất nhỏ. Trong gia đình, ông cố tôi là một đầu bếp, từng học nghề và làm việc với bậc thầy Auguste Escoffier. Có lẽ tôi đã thừa hưởng cái khiếu nấu ăn từ phía gia đình bên ngoại. Mẹ tôi vẫn còn giữ một bức ảnh khi tôi còn học lớp mẫu giáo. Nhân một kỳ liên hoan nhà trường, trong khi các bé gái thích hóa trang thành nàng tiên hay công chúa, còn các cậu bé trai cùng lứa tuổi thích trở thành cảnh sát hay cao bồi, thì trong bức ảnh chụp tôi lại hóa trang thành một đầu bếp. Khi lớn lên, tôi bắt đầu sưu tầm các quyển sách dạy nấu ăn. Tôi còn nhớ quyển đầu tiên là quyển sách « La cuisine du Marché » (hiểu theo nghĩa nấu ăn với các món mua ngoài chợ trong ngày) của bậc thầy Paul Bocuse. Cha mẹ tôi kiếm sống nhờ nghề buôn bán đồ cũ. Vào thời ấy, bố mẹ tôi còn nghèo, cho nên dù đam mê nấu ăn nhưng chưa bao giờ tôi được đi ăn nhà hàng. Biết rằng tôi bắt đầu sưu tầm sách dạy nấu ăn, mẹ tôi thường để dành cho tôi một số cuốn sách mà bà tìm thấy. Một số quyển sách cũ đến nổi cho dù muốn bán thì cũng chẳng có ai mua. Sinh trưởng tại vùng ngoại ô nghèo của Paris (Seine Saint - Denis), ông bắt đầu học nghề nấu ăn từ năm 14 tuổi. Trong những bước đầu « tầm sư học đạo », Guillaume Gomez cho biết ông đã gặp được nhiều người tốt. Những vị ân nhân ấy đã tạo cơ hội cho ông gõ đúng cửa, tìm đúng việc hợp với sở thích của mình. Đầu bếp người Pháp nhận xét : Vâng, tôi rất may mắn vì nhiều lý do. Đầu tiên hết là từ khi còn nhỏ tôi đã biết mình muốn làm gì khi trưởng thành, cho nên đỡ phải mất thời gian để định hướng nghề nghiệp. Hơn nữa, tôi luôn được bố mẹ ủng hộ, bất chấp sự bất đồng của thầy cô trong trường, cho rằng cho tôi đi học nghề chẳng khác gì lãng phí khả năng học chữ của tôi. Cuối cùng, khi mới vào đời, tôi đã may mắn gặp thầy tôi là ông Johnny Benaria, mà tôi xem như một người cha thứ nhì. Chính ông Benaria cùng với Jacques Le Divellec đã giới thiệu tôi với đầu bếp Joël Normand, nhờ vậy tôi mới chính thức được tuyển vào làm việc cho Điện Élysée vào năm 1997, ngay sau khi tôi thi hành nghĩa vụ quân sự. Trong thời gian thử việc, bếp trưởng Joël Normand đã chỉ dẫn tôi một cách tận tình, quả thật là tôi rất may mắn khi gặp được những người thầy tốt đến như vậy. Học thầy không tầy học bạn. Trong mắt đầu bếp người Pháp, khoảng thời gian làm việc trong nhà bếp của Điện Élysée đã đem lại cho ông nhiều kinh nghiệm hữu ích, có giá trị tương đương với thời gian học tập tại 10 trường dạy nấu ăn. Ông Guillaume Gomez giải thích : Đúng vậy, bởi vì trong êkíp của chúng tôi, có rất nhiều đầu bếp trẻ tuổi từng thực tập hay làm việc cho các nhà hàng ba sao nổi tiếng nhất của Pháp. Qua công việc thường ngày, chúng tôi trao đổi kỹ thuật chế biến, bí quyết tay nghề cũng như các công thức nấu ăn. Có thể nói là nhà bếp của Điện Élysée giống như một lớp đào tạo tập hợp về cùng một chỗ những thực tập sinh đến từ nhiều trường phái khác nhau như Bocuse, Ducasse hoặc Robuchon. Thú vị hơn nữa là chúng tôi có thói quen khuyến khích nhau để cùng học hỏi tiến tới, chứ không phải học tập để lấy bằng điểm. Làm thế nào để nấu một bữa tiệc thịnh soạn để chiêu đãi thượng khách, nhưng đồng thời tránh làm phật lòng một nguyên thủ quốc gia như trường hợp của tổng thống Mỹ Donald Trump, nổi tiếng là thích ăn burger và pizza. Việc tiếp đón tổng thống Hoa Kỳ (với tất cả những ràng buộc vê mặt nghi thức lễ tân) đã để lại cho đầu bếp người Pháp nhiều giai thoại thú vị. Ông Quillaume Gomez cho biết thêm về khái niệm « ngoại giao bàn ăn ». Nhân chuyến công du nước Pháp đầu tiên của tổng thống Trump, chúng tôi được giao nhiệm vụ nấu một bữa ăn trưa cho hai nguyên thủ quốc gia Mỹ và Pháp. Thế nhưng, việc đưa vào thực đơn Điện Élysée các món ăn như burger hay pizza là điều không thể tưởng tượng nổi. Cũng may là chúng tôi có sự giúp đỡ của Câu lạc bộ các bếp trưởng hàng đầu (gọi tắt là Câu lạc bộ 3C). Do đầu bếp Pháp Gilles Bragard thành lập vào năm 1977, câu lạc bộ này gồm nhiều thành viên chuyên làm việc tại Phủ tổng thống hay Phủ thủ tướng. Nhờ câu lạc bộ 3C, tôi mới có dịp liên lạc trực tiếp với bà bếp trưởng tại Nhà Trắng, chính bà đã gợi ý cho tôi làm món sườn heo nướng xốt barbecue. Gợi hứng từ công thức này, tôi nấu món thịt thăn lợn với một chút xương. Đây là giống lợn đen nuôi ở vùng Bigorre, thịt mềm mà vẫn không nhiều mở, tẩm gia vị thơm ngon, dùng kèm với khoai tây thái thật mỏng thành nhiều que thon chiên giòn, nên được gọi là khoai tây « rơm », tiếng Pháp gọi là pomme paille. Rốt cuộc, tổng thống Trump rất hài lòng về bữa ăn này, mà chúng tôi cũng tuân thủ đươc nghi thức lễ tân. Có thể nói, ẩm thực cũng như nghệ thuật bàn ăn là phản ánh hình ảnh và uy tín của nước Pháp. Đó là một phần quan trọng trong văn hóa Pháp, nhưng đồng thời mang tính ngoại giao, bởi vì thông qua bàn ăn, chúng ta tạo được hình ảnh đẹp, thu hút sự chú ý cũng như chinh phục cảm tình của người nước ngoài. Tôi đã từng phục vụ bốn đời tổng thống, mỗi vị nguyên thủ có một phong cách riêng, nhưng nhìn chung họ ý thức về tầm quan trọng của nghệ thuật ẩm thực, do vậy họ đều muốn đề cao các đặc sản của Pháp thông qua các bữa ăn thường ngày, cũng như qua các buổi lễ tân tại Điện Élysée. Đầu bếp Guillaume Gomez gặp Emmanuel Macron lần đầu tiên khi ông ấy mới 35 tuổi, chưa được bầu làm tổng thống. Nhiều năm sau khi đắc cử, tổng thống Macron mới bổ nhiệm đầu bếp Guillaume Gomez làm đại sứ nhằm quảng bá ẩm thực Pháp ở nước ngoài. Lý do gì khiến ông Gomez rời bỏ chức vụ bếp trưởng Điện Élysée cho dù về mặt sự nghiệp, ông đã thành công trong gần 25 năm qua? Tôi không phải là một công chức và hành trình của tôi tại Phủ tổng thống (Điện Élysée) đã đến hồi kết. Phải chăng tôi đã ngủ quên trên một chiếc "ghế ngồi" quá thoải mái, hay là tôi tò mò muốn xem chương sách tiếp theo là gì ? Việc tôi rời một chức vụ không có nghĩa là tôi từ bỏ nhiệm vụ. Khi được bổ nhiệm làm đại sứ ẩm thực, nhiệm vụ của tôi không chỉ là quảng bá ẩm thực Pháp ở nước ngoài mà còn là cải thiện dinh dưỡng, khuyến khích giới trẻ ở Pháp ăn uống lành mạnh. Một chế độ ăn uống kém, gồm nhiều thức ăn nhanh, cũng như dùng quá nhiều thực phẩm chế biến thường dẫn tới các chứng bệnh béo phì, tiểu đường, huyết áp cao …. Mỗi năm, các chứng bệnh này gây thiệt hại hàng chục tỷ euro, thậm chí còn cao hơn nhiều lần mức thâm hụt ngân sách quỹ an sinh xã hội (hiện thời là 23 tỷ euro). Trong vài năm tới, chúng ta sẽ gặp rất nhiều vấn đề y tế công cộng nếu chúng ta vẫn ít coi trọng giáo dục dinh dưỡng, nhất là đối với giới trẻ thời nay. Theo tôi nghĩ, chúng ta đừng chờ, mà nên tìm cách đối phó ngay từ bây giờ.
Hiếm có đầu bếp Pháp nào lại có nhiều chuyện thú vị để kể như ông Guillaume Gomez. Vào năm 25 tuổi, ông trở thành gương mặt trẻ nhất được trao tặng danh hiệu « Nghệ nhân xuất sắc nhất nước Pháp » (Meilleur Ouvrier de France). Vài năm sau khi được chính thức tuyển dụng vào Điện Élysée ( phủ tổng thống Pháp ), ông trở thành bếp trưởng, phục vụ bốn đời tổng thống Pháp Chirac, Sarkozy, Hollande và Macron. Do làm việc 24 năm liên tục, từ năm 1997 đến năm 2021, trong nhà bếp Điện Élysée, ông Guillaume Gomez biết rõ hậu trường cũng như cách vận hành của phủ tổng thống. Tuy đã từng phục vụ một số nhân vật nổi tiếng hàng đầu thế giới, trong đó có nữ hoàng Anh Elizabeth Đệ Nhị và tổng thống Mỹ Donald Trump, nhưng vẫn luôn giữ thái độ kín đáo, khiêm nhường. Sau khi rời Phủ tổng thống vào năm 2021, ông tiếp tục « nhiệm vụ » truyền đạt kiến thức cho các thế hệ sau. Hiện giờ, ông tiếp tục bảo trợ các trường dạy nghề ẩm thực tại Madagascar, Cameroun hay Đảo Mauritius, nhằm tạo cơ hội cho giới trẻ khởi nghiệp hoặc tìm việc làm. Nhân dịp ra mắt quyển sách « À la table du destin, du rêve d'enfant au Palais de l'Élysée » (Tại bàn ăn định mệnh : Từ giấc mơ thời thơ ấu đến Điện Élysée) nhà xuất bản Hors Cadre, Guillaume Gomez đã nhận trả lời phỏng vấn ban Pháp ngữ RFI. Ông cho biết lần đầu tiên ông gia nhập đội ngũ đầu bếp tại Điện Élysée là vào năm 19 tuổi (1997), dưới thời tổng thống Chirac. Thế nhưng, theo Guillaume Gomez, đam mê nấu ăn đã có từ lâu : Tôi luôn muốn trở thành đầu bếp, ngay từ khi còn rất nhỏ. Trong gia đình, ông cố tôi là một đầu bếp, từng học nghề và làm việc với bậc thầy Auguste Escoffier. Có lẽ tôi đã thừa hưởng cái khiếu nấu ăn từ phía gia đình bên ngoại. Mẹ tôi vẫn còn giữ một bức ảnh khi tôi còn học lớp mẫu giáo. Nhân một kỳ liên hoan nhà trường, trong khi các bé gái thích hóa trang thành nàng tiên hay công chúa, còn các cậu bé trai cùng lứa tuổi thích trở thành cảnh sát hay cao bồi, thì trong bức ảnh chụp tôi lại hóa trang thành một đầu bếp. Khi lớn lên, tôi bắt đầu sưu tầm các quyển sách dạy nấu ăn. Tôi còn nhớ quyển đầu tiên là quyển sách « La cuisine du Marché » (hiểu theo nghĩa nấu ăn với các món mua ngoài chợ trong ngày) của bậc thầy Paul Bocuse. Cha mẹ tôi kiếm sống nhờ nghề buôn bán đồ cũ. Vào thời ấy, bố mẹ tôi còn nghèo, cho nên dù đam mê nấu ăn nhưng chưa bao giờ tôi được đi ăn nhà hàng. Biết rằng tôi bắt đầu sưu tầm sách dạy nấu ăn, mẹ tôi thường để dành cho tôi một số cuốn sách mà bà tìm thấy. Một số quyển sách cũ đến nổi cho dù muốn bán thì cũng chẳng có ai mua. Sinh trưởng tại vùng ngoại ô nghèo của Paris (Seine Saint - Denis), ông bắt đầu học nghề nấu ăn từ năm 14 tuổi. Trong những bước đầu « tầm sư học đạo », Guillaume Gomez cho biết ông đã gặp được nhiều người tốt. Những vị ân nhân ấy đã tạo cơ hội cho ông gõ đúng cửa, tìm đúng việc hợp với sở thích của mình. Đầu bếp người Pháp nhận xét : Vâng, tôi rất may mắn vì nhiều lý do. Đầu tiên hết là từ khi còn nhỏ tôi đã biết mình muốn làm gì khi trưởng thành, cho nên đỡ phải mất thời gian để định hướng nghề nghiệp. Hơn nữa, tôi luôn được bố mẹ ủng hộ, bất chấp sự bất đồng của thầy cô trong trường, cho rằng cho tôi đi học nghề chẳng khác gì lãng phí khả năng học chữ của tôi. Cuối cùng, khi mới vào đời, tôi đã may mắn gặp thầy tôi là ông Johnny Benaria, mà tôi xem như một người cha thứ nhì. Chính ông Benaria cùng với Jacques Le Divellec đã giới thiệu tôi với đầu bếp Joël Normand, nhờ vậy tôi mới chính thức được tuyển vào làm việc cho Điện Élysée vào năm 1997, ngay sau khi tôi thi hành nghĩa vụ quân sự. Trong thời gian thử việc, bếp trưởng Joël Normand đã chỉ dẫn tôi một cách tận tình, quả thật là tôi rất may mắn khi gặp được những người thầy tốt đến như vậy. Học thầy không tầy học bạn. Trong mắt đầu bếp người Pháp, khoảng thời gian làm việc trong nhà bếp của Điện Élysée đã đem lại cho ông nhiều kinh nghiệm hữu ích, có giá trị tương đương với thời gian học tập tại 10 trường dạy nấu ăn. Ông Guillaume Gomez giải thích : Đúng vậy, bởi vì trong êkíp của chúng tôi, có rất nhiều đầu bếp trẻ tuổi từng thực tập hay làm việc cho các nhà hàng ba sao nổi tiếng nhất của Pháp. Qua công việc thường ngày, chúng tôi trao đổi kỹ thuật chế biến, bí quyết tay nghề cũng như các công thức nấu ăn. Có thể nói là nhà bếp của Điện Élysée giống như một lớp đào tạo tập hợp về cùng một chỗ những thực tập sinh đến từ nhiều trường phái khác nhau như Bocuse, Ducasse hoặc Robuchon. Thú vị hơn nữa là chúng tôi có thói quen khuyến khích nhau để cùng học hỏi tiến tới, chứ không phải học tập để lấy bằng điểm. Làm thế nào để nấu một bữa tiệc thịnh soạn để chiêu đãi thượng khách, nhưng đồng thời tránh làm phật lòng một nguyên thủ quốc gia như trường hợp của tổng thống Mỹ Donald Trump, nổi tiếng là thích ăn burger và pizza. Việc tiếp đón tổng thống Hoa Kỳ (với tất cả những ràng buộc vê mặt nghi thức lễ tân) đã để lại cho đầu bếp người Pháp nhiều giai thoại thú vị. Ông Quillaume Gomez cho biết thêm về khái niệm « ngoại giao bàn ăn ». Nhân chuyến công du nước Pháp đầu tiên của tổng thống Trump, chúng tôi được giao nhiệm vụ nấu một bữa ăn trưa cho hai nguyên thủ quốc gia Mỹ và Pháp. Thế nhưng, việc đưa vào thực đơn Điện Élysée các món ăn như burger hay pizza là điều không thể tưởng tượng nổi. Cũng may là chúng tôi có sự giúp đỡ của Câu lạc bộ các bếp trưởng hàng đầu (gọi tắt là Câu lạc bộ 3C). Do đầu bếp Pháp Gilles Bragard thành lập vào năm 1977, câu lạc bộ này gồm nhiều thành viên chuyên làm việc tại Phủ tổng thống hay Phủ thủ tướng. Nhờ câu lạc bộ 3C, tôi mới có dịp liên lạc trực tiếp với bà bếp trưởng tại Nhà Trắng, chính bà đã gợi ý cho tôi làm món sườn heo nướng xốt barbecue. Gợi hứng từ công thức này, tôi nấu món thịt thăn lợn với một chút xương. Đây là giống lợn đen nuôi ở vùng Bigorre, thịt mềm mà vẫn không nhiều mở, tẩm gia vị thơm ngon, dùng kèm với khoai tây thái thật mỏng thành nhiều que thon chiên giòn, nên được gọi là khoai tây « rơm », tiếng Pháp gọi là pomme paille. Rốt cuộc, tổng thống Trump rất hài lòng về bữa ăn này, mà chúng tôi cũng tuân thủ đươc nghi thức lễ tân. Có thể nói, ẩm thực cũng như nghệ thuật bàn ăn là phản ánh hình ảnh và uy tín của nước Pháp. Đó là một phần quan trọng trong văn hóa Pháp, nhưng đồng thời mang tính ngoại giao, bởi vì thông qua bàn ăn, chúng ta tạo được hình ảnh đẹp, thu hút sự chú ý cũng như chinh phục cảm tình của người nước ngoài. Tôi đã từng phục vụ bốn đời tổng thống, mỗi vị nguyên thủ có một phong cách riêng, nhưng nhìn chung họ ý thức về tầm quan trọng của nghệ thuật ẩm thực, do vậy họ đều muốn đề cao các đặc sản của Pháp thông qua các bữa ăn thường ngày, cũng như qua các buổi lễ tân tại Điện Élysée. Đầu bếp Guillaume Gomez gặp Emmanuel Macron lần đầu tiên khi ông ấy mới 35 tuổi, chưa được bầu làm tổng thống. Nhiều năm sau khi đắc cử, tổng thống Macron mới bổ nhiệm đầu bếp Guillaume Gomez làm đại sứ nhằm quảng bá ẩm thực Pháp ở nước ngoài. Lý do gì khiến ông Gomez rời bỏ chức vụ bếp trưởng Điện Élysée cho dù về mặt sự nghiệp, ông đã thành công trong gần 25 năm qua? Tôi không phải là một công chức và hành trình của tôi tại Phủ tổng thống (Điện Élysée) đã đến hồi kết. Phải chăng tôi đã ngủ quên trên một chiếc "ghế ngồi" quá thoải mái, hay là tôi tò mò muốn xem chương sách tiếp theo là gì ? Việc tôi rời một chức vụ không có nghĩa là tôi từ bỏ nhiệm vụ. Khi được bổ nhiệm làm đại sứ ẩm thực, nhiệm vụ của tôi không chỉ là quảng bá ẩm thực Pháp ở nước ngoài mà còn là cải thiện dinh dưỡng, khuyến khích giới trẻ ở Pháp ăn uống lành mạnh. Một chế độ ăn uống kém, gồm nhiều thức ăn nhanh, cũng như dùng quá nhiều thực phẩm chế biến thường dẫn tới các chứng bệnh béo phì, tiểu đường, huyết áp cao …. Mỗi năm, các chứng bệnh này gây thiệt hại hàng chục tỷ euro, thậm chí còn cao hơn nhiều lần mức thâm hụt ngân sách quỹ an sinh xã hội (hiện thời là 23 tỷ euro). Trong vài năm tới, chúng ta sẽ gặp rất nhiều vấn đề y tế công cộng nếu chúng ta vẫn ít coi trọng giáo dục dinh dưỡng, nhất là đối với giới trẻ thời nay. Theo tôi nghĩ, chúng ta đừng chờ, mà nên tìm cách đối phó ngay từ bây giờ.
Laudetur Jesus Christus - Ngợi khen Chúa Giêsu KitôRadio Vatican hằng ngày của Vatican News Tiếng Việt.Nội dung chương trình hôm nay:0:00 Bản tin14:44 Sinh hoạt Giáo hội : Chuyến viếng thăm mục vụ của Đức Thánh Cha tại Assisi---Những hình ảnh này thuộc Bộ Truyền Thông của Toà Thánh. Mọi sử dụng những hình ảnh này của bên thứ ba đều bị cấm và dẫn đến việc đánh bản quyền, trừ khi được cho phép bằng giấy tờ của Bộ Truyền Thông. Copyright © Dicasterium pro Communicatione - Giữ mọi bản quyền.
Từ sau Chiến tranh Triều Tiên, hàng trăm nghìn trẻ em Hàn Quốc đã được đưa ra nước ngoài làm con nuôi và Mỹ là điểm đến lớn nhất. Với nhiều gia đình phương Tây, đây từng được xem là hành động nhân đạo: cứu giúp những đứa trẻ mồ côi, nghèo đói, không có tương lai trong một đất nước vừa ra khỏi chiến tranh. Nhưng sau hơn 70 năm, những câu chuyện được kể lại từ chính người con nuôi Hàn Quốc cho thấy một mặt khác của lịch sử: hồ sơ bị làm sai lệch, trẻ em bị tách khỏi gia đình ruột, quốc tịch không được bảo đảm, khủng hoảng bản sắc kéo dài và nỗi đau tìm lại cội nguồn không dễ chữa lành. Không chỉ là câu chuyện của những đứa trẻ được đưa tới một gia đình mới, đó còn là câu chuyện của chiến tranh, nghèo đói, kỳ thị xã hội, chủ nghĩa dân tộc huyết thống, nhu cầu gia đình của phương Tây, tôn giáo, thị trường nhận con nuôi và trách nhiệm chưa hoàn tất của cả quốc gia gửi con lẫn quốc gia nhận con. Lịch sử nhận con nuôi Hàn - Mỹ Theo Namu-Wiki, chuyên trang bách khoa toàn thư phiên bản Hàn Quốc, lịch sử nhận con nuôi Hàn – Mỹ bắt đầu trong bối cảnh Hàn Quốc kiệt quệ sau Chiến tranh Triều Tiên. Đất nước bị tàn phá, nhiều gia đình ly tán, trẻ em mồ côi và trẻ bị bỏ rơi xuất hiện khắp nơi, trong khi hệ thống phúc lợi trẻ em gần như không đủ sức bảo vệ những nhóm yếu thế nhất. Đặc biệt, trẻ lai giữa binh sĩ Mỹ và phụ nữ Hàn Quốc trở thành một trong những nhóm đầu tiên bị đẩy ra khỏi xã hội Hàn Quốc thời hậu chiến. Những đứa trẻ này thường bị kỳ thị kép: vừa là con của phụ nữ nghèo hoặc bị xã hội phán xét, vừa bị xem là đe dọa đối với quan niệm “dân tộc thuần chủng”. Trong xã hội Hàn Quốc lúc bấy giờ, huyết thống và gia đình phụ hệ giữ vai trò rất lớn, trẻ lai gần như không có vị trí rõ ràng. Đưa các em sang Mỹ vì thế được trình bày như một giải pháp nhân đạo, nhưng cũng đồng thời là cách Hàn Quốc loại bỏ một nhóm trẻ mà xã hội không muốn nhìn nhận. Ở phía Mỹ, phong trào nhận nuôi trẻ em Hàn Quốc được thúc đẩy bởi truyền thông chiến tranh, các tổ chức Cơ Đốc giáo và bối cảnh Chiến tranh Lạnh. Hình ảnh trẻ em Hàn Quốc nghèo đói, mồ côi và cần được cứu giúp xuất hiện trong các chiến dịch bảo trợ, tờ rơi, ảnh chụp và phim tài liệu, tạo nên một làn sóng cảm thương trong công chúng Mỹ. Các tổ chức như World Vision và Everett Swanson Evangelistic Association, tiền thân của Compassion International, góp phần biến trẻ em Hàn Quốc thành đối tượng của các chương trình bảo trợ từ xa, rồi từ đó mở đường cho nhận con nuôi thực sự. Theo báo Christian Today, năm 1955, vợ chồng Harry và Bertha Holt, một cặp vợ chồng Tin Lành ở bang Oregon, nhận nuôi 8 trẻ em Hàn Quốc. Đây trở thành dấu mốc quan trọng trong lịch sử nhận con nuôi Hàn – Mỹ. Từ sự kiện này, chương trình Holt Adoption Program ra đời và về sau phát triển thành một trong những tổ chức nhận con nuôi quốc tế nổi bật nhất. Theo tài liệu về lịch sử Cơ Đốc giáo trong nhận con nuôi Hàn – Mỹ, trong giai đoạn 1953–2018, khoảng 170.000 trẻ em Hàn Quốc được nhận nuôi tại hơn 29 quốc gia, trong đó Mỹ nhận hơn hai phần ba, tương đương 114.117 trẻ. Ban đầu, câu chuyện được kể bằng ngôn ngữ của lòng nhân đạo: trẻ em nghèo được cứu giúp, trẻ mồ côi có gia đình, những đứa trẻ không tương lai được đưa đến một đất nước giàu có hơn. Nhưng theo thời gian, khi số lượng trẻ được đưa ra nước ngoài ngày càng lớn, hệ thống ấy bắt đầu bộc lộ một bản chất phức tạp hơn nhiều. Con nuôi người Hàn dần bị coi như món hàng công nghiệp Khi việc nhận con nuôi được đưa vào một hệ thống có nhu cầu, có tổ chức, có phí, có hồ sơ và có quy trình vận chuyển, trẻ em dần bị nhìn theo một cách khác. Các em không còn là những đứa trẻ cần được bảo vệ, mà trở thành đối tượng trong một chuỗi cung ứng xuyên quốc gia: được chọn, kiểm tra sức khỏe, lập hồ sơ, chuyển giao và đưa sang nước ngoài. Nghiên cứu của giáo sư Kim thuộc đại học Suwon về nhận con nuôi xuyên quốc gia cho rằng không thể chỉ nhìn hiện tượng này như một hành động nhân đạo. Ở tầng sâu hơn, đây là dòng chảy một chiều: trẻ em từ các quốc gia nghèo, hậu chiến, thiếu hệ thống phúc lợi được đưa sang các quốc gia giàu hơn, phần lớn là vào các gia đình da trắng trung lưu. Dòng chảy ấy phản ánh sự chênh lệch quyền lực giữa nước gửi con và nước nhận con, giữa gia đình nghèo không có khả năng giữ con và gia đình giàu có nhu cầu nhận con nuôi. Ở phía Hàn Quốc, nhận con nuôi quốc tế dần trở thành một cách xử lý những vấn đề xã hội mà nhà nước chưa đủ năng lực hoặc chưa muốn giải quyết: trẻ mồ côi, trẻ lai, trẻ bị bỏ rơi, con của phụ nữ chưa kết hôn và trẻ em từ các gia đình nghèo. Thay vì xây dựng một mạng lưới phúc lợi đủ mạnh để hỗ trợ mẹ đơn thân, phụ nữ nghèo hoặc gia đình yếu thế tiếp tục nuôi con, hệ thống lại lựa chọn con đường đưa trẻ ra nước ngoài. Ở phía Mỹ và các nước phương Tây, nhu cầu nhận con nuôi cũng rất lớn. Một số gia đình không thể sinh con hoặc khó nhận trẻ trong nước, trong khi trẻ em Hàn Quốc được xem là “dễ thích nghi”. Hình ảnh người châu Á chăm chỉ, ngoan ngoãn, ít gây xung đột và có thể hòa nhập tốt vào xã hội phương Tây đã được chiếu lên chính những đứa trẻ Hàn Quốc. Trong mắt một số cơ quan và gia đình nhận nuôi, trẻ Hàn Quốc trở thành nhóm “an toàn”: có hồ sơ tương đối rõ, sức khỏe được kiểm tra, quy trình xuất cảnh ổn định và ít nguy cơ tranh chấp từ cha mẹ ruột. Chính từ đây, ranh giới giữa “cứu giúp trẻ em” và “đáp ứng nhu cầu của người lớn” trở nên mờ nhạt. Khi trẻ em bị đánh giá qua độ tuổi, giới tính, ngoại hình, tình trạng sức khỏe, hồ sơ và khả năng thích nghi, nhận con nuôi không còn thuần túy là hoạt động bảo vệ trẻ em. Nó bắt đầu mang dáng dấp của một thị trường. Điều đau đớn là trong thị trường đó, một số đứa trẻ bị tước đi những thứ căn bản nhất: tên thật, ngày sinh thật, thông tin cha mẹ ruột, ngôn ngữ mẹ đẻ và quyền được biết vì sao mình bị đưa đi. Sự hỗn loạn trong hệ thống nhận con nuôi Khi trẻ em bị đặt vào logic của quy trình và thị trường, sai lệch hồ sơ không còn là lỗi hành chính nhỏ. Nó có thể trở thành vết nứt đi theo một con người suốt đời. Một trong những ví dụ tiêu biểu là câu chuyện của đạo diễn tài liệu người Mỹ gốc Hàn Deann Borshay Liem, theo Yonhap. Bà sinh ra với tên Kang Ok-jin, nhưng được đưa sang Mỹ năm 1966 dưới cái tên Cha Jung Hee. Khi đó, một gia đình Mỹ đã hoàn tất thủ tục để nhận nuôi một bé gái tên Cha Jung Hee tại một cô nhi viện ở Jeonju. Nhưng chỉ vài ngày trước khi cha mẹ nuôi đến Hàn Quốc, cha ruột của Cha Jung Hee xuất hiện và đưa con gái về nhà. Trước tình huống khó xử, cô nhi viện đã chọn một bé gái khác có độ tuổi và ngoại hình tương tự, tên thật là Kang Ok-jin, rồi đưa em sang Mỹ dưới danh tính Cha Jung Hee. Trên hộ chiếu và giấy tờ xuất cảnh, đứa trẻ ấy trở thành Cha Jung Hee. Khi sang Mỹ, bà có tên mới là Deann Borshay Liem, nhưng trong nhiều giấy tờ pháp lý, dấu vết của cái tên Cha Jung Hee vẫn tiếp tục tồn tại. Với Liem, vấn đề không chỉ là bị đổi tên. Đó là cảm giác sống trong thân phận của một người khác. Bà từng nói mình như đang đi trong đôi giày của Cha Jung Hee, sống một cuộc đời đáng lẽ thuộc về người khác. Hành trình đi tìm “Cha Jung Hee thật” sau này trở thành nội dung bộ phim tài liệu In the Matter of Cha Jung Hee, được PBS phát sóng tại Mỹ. Bộ phim không chỉ kể về một cuộc tìm kiếm cá nhân, mà còn đặt câu hỏi lớn hơn: bao nhiêu đứa trẻ Hàn Quốc đã bị đổi tên, đổi tuổi, đổi hồ sơ để phù hợp với quá trình nhận con nuôi? Năm 2025, Ủy ban Sự thật và Hòa giải Hàn Quốc kết luận rằng trong nhiều vụ nhận con nuôi quốc tế từ năm 1964 đến 1999, đã có các vi phạm nhân quyền như ghi trẻ còn cha mẹ thành trẻ mồ côi, làm giả tài liệu và thậm chí thay trẻ khác trong trường hợp trẻ dự kiến xuất cảnh qua đời trước ngày đi. Ủy ban cũng chỉ trích việc chính phủ Hàn Quốc từng ưu tiên đưa trẻ ra nước ngoài thay vì củng cố hệ thống phúc lợi trẻ em trong nước. Những phát hiện này cho thấy các bi kịch như Deann Borshay Liem chắc chắn không phải chỉ là ngoại lệ hi hữu. Chúng phản ánh một thời kỳ mà trẻ em có thể bị xử lý như hồ sơ, còn hồ sơ có thể bị điều chỉnh để hệ thống tiếp tục vận hành. Hệ quả của trẻ em không quốc tịch Một hồ sơ sai có thể khiến một người đánh mất gốc gác. Nhưng với nhiều con nuôi Hàn Quốc tại Mỹ, vấn đề còn đi xa hơn: họ lớn lên mà không có quốc tịch Mỹ. Emily, người được nhắc đến trong các bài viết về cộng đồng con nuôi Hàn Quốc tại Mỹ, là một ví dụ. Bà được nhận nuôi ở Minnesota khi mới 3 tháng tuổi, sống cả đời như một người Mỹ, nhưng đến tuổi ngoài 60 vẫn không có quốc tịch Mỹ. Cha mẹ nuôi của bà đã không hoàn tất thủ tục nhập tịch trước khi bà trưởng thành. Kết quả là Emily gặp khó khăn trong việc gia hạn bằng lái, tiếp cận bảo hiểm y tế và luôn sống trong nỗi lo bị trục xuất về Hàn Quốc. Joy Alessi là một trường hợp khác từng được đài KBS nhắc đến. Bà được đưa sang Mỹ khi còn rất nhỏ và lớn lên với niềm tin mình là công dân Mỹ. Nhưng đến năm 25 tuổi, khi xin hộ chiếu để đi Mexico, bà mới biết mình không có quốc tịch Mỹ. Điều tưởng như hiển nhiên – rằng một đứa trẻ được gia đình Mỹ nhận nuôi và lớn lên ở Mỹ sẽ là người Mỹ – hóa ra lại không được pháp luật bảo đảm. Bi kịch này xuất phát từ lỗ hổng trong quy trình nhập tịch. Đạo luật Quốc tịch Trẻ em của Mỹ năm 2000 giúp nhiều trẻ được nhận nuôi từ nước ngoài tự động có quốc tịch nếu đáp ứng điều kiện, nhưng bộ Ngoại Giao Mỹ nêu rõ luật này có hiệu lực từ ngày 27.2.2001 và không áp dụng cho những người đã từ 18 tuổi trở lên vào thời điểm đó. Vì vậy, nhiều người Hàn Quốc được nhận nuôi trước giai đoạn này mà cha mẹ nuôi không làm thủ tục đầy đủ đã bị bỏ ngoài hệ thống. Với họ, không có quốc tịch không chỉ là vấn đề giấy tờ, mà còn ảnh hưởng đến quyền đi lại, việc làm, bảo hiểm, phúc lợi, quyền bầu cử và cảm giác an toàn căn bản. Một số người thậm chí đối mặt với nguy cơ bị trục xuất về Hàn Quốc, nơi họ không nói được tiếng Hàn, không có gia đình, không có ký ức và không có nền tảng sống. Đây là nghịch lý đau đớn của lịch sử nhận con nuôi Hàn – Mỹ: những đứa trẻ được đưa đi với lời hứa về một tương lai tốt đẹp hơn, nhưng khi trưởng thành lại có thể bị chính đất nước nuôi mình lớn xem là người nước ngoài. Châu Âu cũng là điểm đến của những đứa trẻ bị bỏ rơi Mỹ là điểm đến lớn nhất của trẻ em Hàn Quốc được nhận nuôi, nhưng không phải là nơi duy nhất. Pháp, Đan Mạch, Thụy Điển, Na Uy, Hà Lan và nhiều nước châu Âu khác cũng từng tiếp nhận hàng nghìn trẻ em Hàn Quốc. Vì vậy, lịch sử này không thể chỉ được gọi là vấn đề Hàn – Mỹ. Nó là một hệ thống xuyên quốc gia, trong đó trẻ em từ Hàn Quốc được đưa vào các gia đình phương Tây trong nhiều thập kỷ. Theo KBS, Jean-Vincent Placé là một trong những trường hợp con nuôi Hàn Quốc nổi bật tại châu Âu. Ông sinh ra với tên Kwon Oh-bok, được đưa sang Pháp làm con nuôi năm 1975 khi mới 7 tuổi. Từ một đứa trẻ Hàn Quốc tại trại trẻ ở Suwon, ông trở thành Jean-Vincent Placé, lớn lên trong một gia đình Pháp, học tập, tham gia chính trường và sau này giữ chức Bộ trưởng Cải cách Nhà nước trong chính phủ Pháp. Câu chuyện của Placé thường được nhắc đến như một ví dụ thành công: một người con nuôi Hàn Quốc hòa nhập vào xã hội mới, đạt vị trí cao và trở thành cầu nối giữa Pháp với Hàn Quốc. Nhưng ngay cả trong câu chuyện ấy cũng có một vết đứt đoạn. Placé từng cố gắng xóa ký ức về Hàn Quốc vì nghĩ mình bị quê hương bỏ rơi. Chỉ khi trưởng thành, sau khi có con và trở lại Hàn Quốc, ông mới bắt đầu quá trình hòa giải với nơi mình sinh ra. Ở Bắc Âu và Tây Âu, những tranh luận về nhận con nuôi quốc tế cũng ngày càng mạnh. Nhiều người con nuôi trưởng thành lên tiếng về hồ sơ bị sai lệch, thiếu thông tin về cha mẹ ruột, cảm giác bị tách khỏi ngôn ngữ và văn hóa gốc. Một số quốc gia châu Âu đã bắt đầu xem xét lại hệ thống nhận con nuôi quốc tế, sau khi các cuộc điều tra và lời kể của người trong cuộc cho thấy các sai phạm không chỉ xảy ra ở một quốc gia nhận con. Điều đó cho thấy vấn đề không nằm ở riêng nước Mỹ hay một vài tổ chức cụ thể. Đó là một cấu trúc rộng hơn, trong đó các nước giàu nhận trẻ em từ các nước nghèo hơn dưới danh nghĩa nhân đạo, nhưng không phải lúc nào cũng bảo đảm đầy đủ quyền lợi, danh tính và tương lai pháp lý cho đứa trẻ. Cơ hội hòa giải với nơi mình sinh ra Đối với nhiều người con nuôi Hàn Quốc, trưởng thành không chỉ là bước vào đời sống người lớn. Đó còn là thời điểm họ bắt đầu tự hỏi: Tôi là ai? Tên thật của tôi là gì? Tôi có cha mẹ ruột không? Vì sao tôi bị đưa đi? Và Hàn Quốc có phải là quê hương của tôi không? Hành trình tìm về cội nguồn có thể đem lại hy vọng, nhưng không đơn giản. Nghiên cứu về người con nuôi xuyên quốc gia cho thấy họ thường đứng giữa nhiều ranh giới: giữa gia đình nuôi và gia đình ruột, giữa văn hóa Mỹ hoặc châu Âu và nguồn gốc Hàn Quốc, giữa cơ thể châu Á và môi trường da trắng nơi họ lớn lên, giữa cảm giác được cứu giúp và cảm giác bị tước mất một phần lịch sử cá nhân. Khi trở về Hàn Quốc, nhiều người có thể cảm thấy nhẹ nhõm khi lần đầu được ở giữa những gương mặt giống mình. Nhưng cảm giác ấy thường chỉ kéo dài đến khi họ nhận ra mình không nói được tiếng Hàn, không hiểu đầy đủ văn hóa Hàn và không dễ được xã hội Hàn Quốc xem là “người Hàn thực sự”. Họ có ngoại hình Hàn Quốc, nhưng lại mang ngôn ngữ, thói quen và ký ức của một đất nước khác. Đó là lý do nhiều nghiên cứu gọi bản sắc của người con nuôi xuyên quốc gia là “bản sắc vượt biên giới”. Họ không hoàn toàn là người Mỹ, cũng không hoàn toàn là người Hàn Quốc theo nghĩa truyền thống. Họ là những con người mang trong mình nhiều lớp lịch sử: được nuôi dưỡng ở một nơi, sinh ra ở một nơi khác, mất một gia đình, có một gia đình mới, và phải tự viết lại câu chuyện đời mình từ những mảnh hồ sơ rời rạc. Nhưng chính quá trình ấy cũng mở ra cơ hội hòa giải. Với Deann Borshay Liem, hòa giải bắt đầu từ việc tìm lại sự thật về cái tên Cha Jung Hee. Với Jean-Vincent Placé, hòa giải bắt đầu từ chuyến trở về Suwon, nơi ông từng sống trước khi sang Pháp. Với nhiều người con nuôi khác, hòa giải có thể bắt đầu từ một tờ hồ sơ, một xét nghiệm ADN, một cuộc gặp mẹ ruột, hoặc đơn giản là quyền được nói rằng: tôi không chỉ là người được cứu giúp, tôi là người có lịch sử riêng. Hòa giải không có nghĩa là quên đi việc bị đưa đi. Hòa giải là được biết sự thật, được tiếp cận hồ sơ thật, được quyền lựa chọn mức độ gắn bó với Hàn Quốc và được công nhận như một con người có tiếng nói, chứ không phải như biểu tượng của lòng nhân đạo hay thành công của hệ thống nhận con nuôi. Cơ hội trong tương lai: từ lời xin lỗi đến trách nhiệm thực chất Ngày 2.10.2025, Tổng thống Lee Jae-myung đã gửi lời xin lỗi chính thức tới những người Hàn Quốc bị đưa ra nước ngoài làm con nuôi, tới gia đình nuôi và gia đình ruột của họ. Ông nói rằng, thay mặt Hàn Quốc, ông gửi lời xin lỗi và an ủi chân thành tới những người đã chịu đau khổ, đồng thời thừa nhận nỗi bất an, đau đớn và hỗn loạn mà nhiều người con nuôi phải trải qua khi bị đưa đến một đất nước xa lạ từ khi còn quá nhỏ để nói được tiếng mẹ đẻ. Lời xin lỗi này được đưa ra trong bối cảnh Hàn Quốc chính thức bước vào hệ thống của Công ước Hague về nhận con nuôi quốc tế. Theo Hội nghị La Hay về Tư pháp quốc tế tư, Công ước năm 1993 về bảo vệ trẻ em và hợp tác trong lĩnh vực nhận con nuôi quốc tế có hiệu lực với Hàn Quốc từ ngày 1.10.2025, sau khi nước này nộp văn kiện phê chuẩn vào tháng 6 cùng năm. Công ước nhấn mạnh nguyên tắc bảo vệ lợi ích tốt nhất của trẻ em, vai trò trách nhiệm của nhà nước và sự minh bạch trong toàn bộ quy trình nhận con nuôi. Tuy nhiên, lời xin lỗi chỉ có ý nghĩa nếu được nối tiếp bằng hành động cụ thể. Với những người con nuôi Hàn Quốc ở Mỹ và châu Âu, điều họ cần không chỉ là sự thừa nhận muộn màng. Họ cần quyền tiếp cận hồ sơ gốc, cơ chế sửa sai các giấy tờ bị làm giả, hỗ trợ tìm cha mẹ ruột, tư vấn tâm lý, hỗ trợ pháp lý về quốc tịch và một hệ thống minh bạch để không ai tiếp tục bị bỏ rơi trong chính lịch sử của mình. Hàn Quốc cũng cần nhìn lại cách xã hội từng đối xử với phụ nữ nghèo, mẹ đơn thân và trẻ em sinh ngoài hôn nhân. Nếu không có chính sách hỗ trợ để các gia đình yếu thế có thể nuôi con, việc nhận con nuôi quốc tế sẽ luôn có nguy cơ trở thành cách che giấu thất bại của phúc lợi xã hội. Bảo vệ trẻ em không thể chỉ là đưa các em đến một gia đình giàu hơn ở nước ngoài, mà trước hết phải là bảo vệ quyền được sống an toàn trong gia đình gốc, nếu điều đó còn có thể. Với Mỹ và các nước nhận con nuôi, trách nhiệm cũng chưa kết thúc. Một đứa trẻ được nhận nuôi từ nước ngoài phải được bảo đảm quốc tịch, quyền pháp lý và quyền được chăm sóc sau nhận nuôi. Không thể có chuyện một người được đưa sang Mỹ từ khi còn nhỏ, lớn lên như người Mỹ, rồi nhiều thập kỷ sau mới phát hiện mình không có quốc tịch và có thể bị trục xuất về một đất nước xa lạ. Lịch sử con nuôi Hàn – Mỹ là một vết thương khó lành không phải vì nó thuộc về quá khứ, mà vì hậu quả của nó vẫn hiện diện trong đời sống hiện tại. Nó sống trong những người không biết tên thật của mình, trong những người mang ngày sinh của người khác, trong những người đi tìm mẹ ruột bằng hồ sơ bị sai, trong những người sợ bị trục xuất khỏi đất nước đã nuôi mình lớn, và trong những người trở về Hàn Quốc nhưng không thể nói chuyện với gia đình ruột bằng cùng một ngôn ngữ. Điều Hàn Quốc cần làm từ nay không phải chỉ là xin lỗi vì đã từng là “quốc gia xuất khẩu trẻ em”. Điều cần thiết hơn là bảo đảm rằng những đứa trẻ từng bị đưa đi sẽ không bị bỏ rơi thêm một lần nữa – lần này là trong hành trình đi tìm sự thật, quốc tịch, bản sắc và quyền được công nhận như những con người trọn vẹn.
"Cha-cha-Charles Johnson." Greg and Roy have competing Top 5 Catcher Names of All-time, and it sends us down a delightful road back to the 1920s and 1930s. Also, Amin is stressed because he can't share the details of what he describes as a "Top 5 Holy Shit" in the history of Pablo Torre Finds Out, Baker Mayfield is making a tiny mess, and Greg looks like a famous movie scene that, of course, he doesn't know about. Learn more about your ad choices. Visit podcastchoices.com/adchoices
REDIFFUSIONUne nouvelle enquête pour les sœurs Bodin. Blanche et Berthe s'inquiètent de l'éventuel départ de leur femme de ménage, Rose Papier, pourtant intéressée, susceptible et assez paresseuse. Elles lui annoncent avec précaution que Corinne Plessy, la fiancée du docteur Varesco, va venir s'installer chez elles, situation qui entraîne des petits arrangements nécessaires avec tout leur entourage. Les tensions culminent avec la découverte sur le canapé de leur salon, du cadavre de Rose Papier, étranglée avec le cordon de l'aspirateur.***Fiction radiophonique diffusée dans l'émission “Les Maîtres du mystère”, de Pierre Billard et Germaine Beaumont - "Cadavre sur canapé", d'après un texte de Jean Pierre Ferriere - Réalisation : Pierre Billard - Première diffusion : 20/09/1961 sur la Chaîne France II Régionale de la RTF - Avec : Germaine Kerjean, Hélène Dieudonné, Geneviève Morel, Henri Crémieux, Charlotte Clasis, Jacqueline Rivière, Laurence Weber et Gaétan Jor - Un podcast INA
On continue la série d'été. Quatre galères de terrain, trois qui finissent bien et une qui ne finit pas bien du tout.Ce sont des histoires que des photographes me racontent depuis des années. Et cette fois, il y en a même une que j'ai vécue moi-même. Je n'en suis pas très fier.Parce que le vrai risque n'est jamais celui qu'on a vu venir. C'est celui auquel on n'a pas pensé. On transporte des souvenirs qui n'existent nulle part ailleurs et ça mérite bien deux minutes de paranoïa bien placée.Si vous aussi vous avez vécu une galère de terrain, une belle, une bien grasse, racontez-la moi par mail. J'adore lire vos histoires et vous les entendrez peut-être dans un prochain épisode.-------------------------Lancez-vous dans le grand saut : https://www.leguideduphotographedemariage.fr/legrandsaut/-------------------------Rejoignez Le Mail, Le compagnon (sympa) du photographe de mariage : https://www.leguideduphotographedemariage.fr/lemail/-------------------------▼ Formez-Vous Gratuitement à la Photographie de Mariage ▼
Tựa Đề: Lòng Cha; Kinh Thánh: Thi-thiên 103:1-14; Ma-thi-ơ 7:1-12; Tác Giả: Mục Sư Trịnh Văn Khánh; Loạt Bài: Hội Thánh Tin Lành Trưởng Nhiệm Ân Điển, Ngày Từ Phụ
Story 1- Vinz went to Surigao Del Norte for a vacation—but something else showed up in the island. Story 2- Cha's new Yaya seemed to be a local favorite. Who's looking at her? WATCH on YouTube youtube.com/@philippinecampfirestoriesLISTEN via: bit.ly/PhCampfireStories Like, Follow, and Join us on our social media channels!Email Address: campfirestoriesph@gmail.comFacebook:https://www.facebook.com/philippinecampfirestories/Instagram: https://www.instagram.com/campfirestoriesphTikTok @campfirestoriesphFB Group Messenger: https://m.me/ch/AbYMxBMNFZA6gEpa/ You can send over your support through the following platforms:Patreon patreon.com/campfirestoriesphPaypal earlm.work@gmail.com Audio Production by The Pod Network Entertainment For any collaboration, brand partnership, and campaign run inquiries, e-mail us at info@thepodnetwork.com. #podcastph #philippinecampfirestories #santelmosociety #pinoyhorror #pinoypodcast #horror #horrortok #horrorstory #horrorstories #tagaloghorrorstories #tagaloghorror #tagaloghorrorstory #ghostmode #tagaloghorror #kakatakotSupport this show http://supporter.acast.com/philippinecampfirestories. Hosted on Acast. See acast.com/privacy for more information.
VOV1 - Sau nhiều thập kỷ bị coi là “bài toán không lời giải” của chính trường Anh, cải cách hệ thống chăm sóc xã hội đang được tân Thủ tướng Andy Burnham đặt vào vị trí ưu tiên hàng đầu trong chương trình nghị sự.Thủ tướng Andy Burnham hôm qua đã tới thăm một viện dưỡng lão ở thủ đô London. Tại đây, ông khẳng định hệ thống chăm sóc xã hội hiện nay đang tạo gánh nặng cho khu vực công khi phụ thuộc quá nhiều vào các doanh nghiệp tư nhân hoạt động vì lợi nhuận. Theo ông, việc nhiều người cao tuổi, người khuyết tật và những người dễ bị tổn thương phải chi trả gần như toàn bộ tài sản để được chăm sóc là một thực trạng bất công.Nhà lãnh đạo 56 tuổi thừa nhận các thế hệ chính trị gia, trong đó có chính bản thân ông đã không giải quyết được vấn đề này trong nhiều năm qua. Khi còn giữ cương vị Bộ trưởng Y tế năm 2009 dưới thời cựu Thủ tướng Gordon Brown, ông từng đề xuất cải cách nhưng không thành công. Lần trở lại chính phủ sau hơn một thập kỷ trên cương vị Thị trưởng vùng Greater Manchester vì thế được xem là cơ hội để ông hiện thực hóa cam kết còn dang dở.“Đây là sự thiếu trách nhiệm nghiêm trọng đối với nghĩa vụ công khi Quốc hội đã không dám đối mặt với một trong những thách thức cơ bản nhất liên quan trực tiếp đến cuộc sống của người dân. Chúng ta sẽ không thể giải quyết vấn đề này bằng cách làm chính trị như lâu nay. Cần có một cách tiếp cận hoàn toàn khác. Vì vậy, tôi rất vui khi hôm nay cả hai đảng đối lập lớn đã chấp nhận lời mời của tôi để bắt đầu các cuộc đối thoại.”Khác với nhiều nỗ lực cải cách trước đây vốn nhanh chóng vấp phải chia rẽ đảng phái, Thủ tướng Andy Burnham lựa chọn cách tiếp cận đồng thuận. Ông mời lãnh đạo các đảng đối lập tham gia đối thoại, với mục tiêu xây dựng một “Dịch vụ Chăm sóc quốc gia” hoạt động song hành với “Dịch vụ Y tế quốc gia” (NHS). Cuộc họp đầu tiên đã có sự tham dự của cả đảng Bảo thủ và đảng Dân chủ Tự do, trong đó lãnh đạo đảng Dân chủ Tự do Ed Davey đánh giá các cuộc trao đổi mang tính xây dựng. Chính phủ cũng giao chuyên gia về chính sách xã hội Louise Casey chủ trì một “Cuộc đối thoại lớn” trên phạm vi toàn quốc nhằm lấy ý kiến người dân trước khi công bố báo cáo cải cách vào mùa hè năm tới. Động lực của ông Andy Burnham không chỉ đến từ yêu cầu chính sách mà còn mang tính cá nhân. Cha của ông đang mắc bệnh Alzheimer, khiến những khó khăn của hệ thống chăm sóc hiện nay trở nên gần gũi hơn bao giờ hết. Tuy nhiên, con đường phía trước được dự báo không hề dễ dàng. Sau nhiều năm cắt giảm chi tiêu công, hệ thống chăm sóc xã hội của Anh đang thiếu nhân lực, thiếu nguồn lực tài chính và khiến nhiều bệnh nhân cao tuổi phải nằm lại bệnh viện vì không có điều kiện chăm sóc tại cộng đồng. Thủ tướng Andy Burnham thừa nhận sẽ phải đưa ra những quyết định khó khăn, bao gồm khả năng điều chỉnh thuế, cải thiện tiền lương và đào tạo cho lực lượng chăm sóc, đồng thời xem xét lại vai trò của các doanh nghiệp tư nhân đang vận hành phần lớn các viện dưỡng lão.Thành công của cải cách vì thế không chỉ phụ thuộc vào nguồn tài chính mà còn ở khả năng tạo được đồng thuận xã hội đối với những lựa chọn khó tránh khỏi. Vượt qua được thất bại của các chính phủ tiền nhiệm sẽ không chỉ tạo ra bước ngoặt cho hệ thống phúc lợi của Anh, mà còn là phép thử quan trọng đối với năng lực lãnh đạo của tân Thủ tướng./.Thu Hoài/VOV1Thủ tướng Anh Andy Burnham thăm một viện dưỡng lão ở London ngày 29/7 (Ảnh: AP)
D'où viennent les idées de Walt Disney ? Eh bien, quasiment uniquement d'Europe : la petite sirène est danoise, Raiponce et allemande, et la Belle au Bois Dormant, française ! D'où le côté “nostalgique”, parce qu'en fait, c'est du vu et revu. Du coup je vous propose de découvrir aujourd'hui un nouvel horizon radicalement différent. À travers l'histoire de la Corée, s'est construit un folklore hyper riche, qui ne ressemble à aucun autre, et où les contes et les légendes s'entremêlent avec l'histoire réelle…Bonne écoute !
durée : 00:28:37 - Les Nuits de France Culture - par : Albane Penaranda - Les grandes conférences - "George Sand : homme politique", conférence diffusée pour la première fois le 26/07/1954 sur la Chaîne Nationale. - équipe : Mathias Le Gargasson, Antoine Dhulster, Rafik Zénine, Vincent Abouchar, Emily Vallat, Hassane M'Béchour, INA Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
Dans cet épisode, on explore pourquoi il est parfois si difficile d'être drôle en français quand ce n'est pas ta langue maternelle. Je te donne aussi des conseils pour développer tes compétences pour réussir à faire de l'humour en français. Tu découvriras des pistes concrètes pour mieux comprendre les codes de l'humour français et trouver ton propre style.L'humour en français est souvent basé sur la langue mais il ne dépend pas seulement du vocabulaire ou de la grammaire. Il repose aussi sur la culture, les références partagées, le contexte social et surtout la confiance pour oser parler!Blog et Transcription disponible: https://francais.mypolyglotlife.com/2026/07/26/comment-etre-drole-en-francais-si-ce-nest-pas-ta-langue-maternelle/Deviens membre Patreon pour accéder à la fiche de vocabulaie ET en exclusivité à une conversation sur les humoristes français à connaître absolument, entre Cathy et Cara (une Anglaise qui vit en France): https://www.patreon.com/cathy.intro
Why is installing an air conditioner in Spain a month-long nightmare, while in Asia it only takes 24 hours? In this episode of Dashu Mandarin, Ben, Cha, and Can dish on the ultimate culture shock for Asian expats living in Europe: EFFICIENCY! From waiting weeks for an AC installation and banks closing at 2 PM, to multi-year roadworks and strict social rules—we compare the slow-paced European lifestyle with the ultra-convenient culture of China and Taiwan.Is Europe's slow pace a result of strong worker protections and monopolies, or just pure inefficiency? Let's talk about it!
durée : 00:44:54 - Les Nuits de France Culture - par : Albane Penaranda - L'émission "Lectures a une voix" proposait en 1961 "Les suites d'un premier lit", d'Eugène Labiche, c'est Robert Hirsch qui interprète en virtuose les six rôles, trois hommes et trois femmes, de cette comédie (1ère diffusion : 22/12/1961 Chaîne Nationale). - équipe : Mathias Le Gargasson, Antoine Dhulster, Rafik Zénine, Vincent Abouchar, Emily Vallat, Hassane M'Béchour, INA Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
durée : 00:40:30 - Les Nuits de France Culture - par : Albane Penaranda - 1ère diffusion : 14/02/1949 Chaîne Nationale Par André Maurois - Présentation Pierre Patt - équipe : Mathias Le Gargasson, Antoine Dhulster, Rafik Zénine, Vincent Abouchar, Emily Vallat, Hassane M'Béchour, INA Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
Laudetur Jesus Christus - Ngợi khen Chúa Giêsu KitôRadio Vatican hằng ngày của Vatican News Tiếng Việt.Nội dung chương trình hôm nay:0:00 Bản tin16:09 Sinh hoạt Giáo hội : Bảo vệ sự sống, lời mời gọi của Đức Thánh Cha trong một thế giới còn nhiều đe dọa đối với phẩm giá con người---Những hình ảnh này thuộc Bộ Truyền Thông của Toà Thánh. Mọi sử dụng những hình ảnh này của bên thứ ba đều bị cấm và dẫn đến việc đánh bản quyền, trừ khi được cho phép bằng giấy tờ của Bộ Truyền Thông. Copyright © Dicasterium pro Communicatione - Giữ mọi bản quyền.
Crain's healthcare reporter Jon Asplund joins host Amy Guth to discuss Illinois ACA insurers' proposed double-digit rate hikes for 2027, along with a labor dispute between unionized UI Health' clinicians and the hospital. Plus: West Loop TIF funds to back infrastructure around Chicago Fire FC stadium, Johnson moves to reclaim control of rogue CHA board, River North rental tower trades for $119 million amid apartment deal surge and FAA extends flight limits at O'Hare. Hosted by Simplecast, an AdsWizz company. See pcm.adswizz.com for information about our collection and use of personal data for advertising.
durée : 01:44:55 - Les Nuits de France Culture - par : Albane Penaranda - "Lectures a une voix", une lecture de l'intégralité de "Britannicus", de Racine par Jean Marchat, Sociétaire de la Comédie Française (1ère diffusion : 13/09/1956 Chaîne Nationale). - équipe : Mathias Le Gargasson, Antoine Dhulster, Rafik Zénine, Vincent Abouchar, Emily Vallat, Hassane M'Béchour, INA Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
Hervé Le Lous, qui a hérité des laboratoires Urgo créés par son père en 1958 et les a fait grandir pour devenir un géant mondial du médical, a planché sur la question de la succession pendant des années. Quand il cède la barre de l'entreprise en septembre 2019, il propose à ses trois fils une formule étonnante : une direction tournante tous les trois ans. Comment cette idée est-elle née ? A-t-il dû batailler pour convaincre ses fils d'accepter cette solution ? Et peut-on dire "Non" à Papa chez les Le Lous ? Dans cet épisode, Hervé Le Lous revient sur ce choix peu commun au micro de Béatrice Mathieu, grand reporter spécialiste des questions économiques à L'Express. Chaque semaine, dans Anatomie d'une décision, L'Express interroge un grand patron, une dirigeante, une personnalité politique, un responsable militaire qui a dû, dans sa carrière, prendre une décision cruciale. Positif ou négatif, ce changement a eu des conséquences dont on peut tirer des enseignements.L'équipe : Présentation : Béatrice MathieuMontage : Hugo DuportRéalisation : Jules KrotRédaction en chef : Charlotte Baris et Thibauld MathieuCrédits : Chaîne YouTube Urgo Boss, BFM Business, Europe 1 Musique et habillage : Emmanuel Herschon / Studio Torrent Logo : Alice Lagarde Pour nous écrire : podcast@lexpress.fr Hébergé par Acast. Visitez acast.com/privacy pour plus d'informations. Hébergé par Acast. Visitez acast.com/privacy pour plus d'informations.
10€ offert sur votre 1ère commande Féroce avec le code BIOMECANIQUE10 : https://feroce.food/ Mickaël Aparicio est herpétologue, spécialiste des serpents. Ses nombreuses expéditions auprès de peuples autochtones lui ont permis d'étudier leur relation unique avec la faune sauvage.Chaîne Youtube Instagram Vidéo de son challenge de survie extrême CHAPITRES :0:00 Introduction2:38 Le cobra royal7:58 Un serpent immense15:05 La morsure évitée22:53 Le visage frôlé30:40 Le moustique mortel31:39 Face aux orangs-outans40:52 Poursuivi dans la jungle46:46 Fuite et danger50:49 Nuits difficiles53:41 Premiers serpents en main1:00:46 Morsures et venin1:04:58 Pitons, constriction et mythe1:13:54 Peurs, tribus et nature1:22:30 Retour à l'essentiel BIOMÉCANIQUE :InstagramYoutubeSpotifyApple PodcastsDiscordWebsiteLa Lettre Biomécanique™ Hébergé par Acast. Visitez acast.com/privacy pour plus d'informations.
durée : 00:30:58 - Les Nuits de France Culture - par : Albane Penaranda - En 1948, Germain Bazin et René Huyghe, historiens de l'art rendent hommage au travail profondément original du peintre et créateur de tapisserie Jean Lurçat. Dans le cadre des "Grandes conférences" cet exposé à deux voix a été diffusé pour la première fois en 1948 sur la Chaîne nationale. - équipe : Mathias Le Gargasson, Antoine Dhulster, Rafik Zénine, Vincent Abouchar, Emily Vallat, Hassane M'Béchour, INA Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
Can you believe it? Dashu Mandarin has officially hit the 4-year mark! What started as three guys casually chatting has turned into over 200 episodes of unfiltered, honest, and sometimes deeply personal conversations about life, teaching, and everything in between. In this special anniversary episode, we're dropping the "teacher personas" and getting real about what this podcast has actually meant to us. It wasn't just about creating study material for Chinese learners; it became our safe harbor. Ben, Can, and Cha share the stories behind the scenes—from the "black hole" of work burnout to finding a sense of community and purpose that we didn't know we were missing.
Every summer since 2016, the City Club has packed up our gong and taken over some of our favorite outdoor public spaces. This year, we are taking over the Playhouse Square Plaza and marking our nation's semiquincentennial - or 250th birthday - with the theme WE THE PEOPLE. The series will dive into topics centering our communities, organizations, and the very people who help our democracy thrive.rnrnChef Peggy Cruz, Executive Chef at Cha'firo Catering and Eventsrn"Reach & Teach": Our goal is to travel to urban and local gardens and "Reach" the community to "Teach" families, seniors, and children how to preserve the food they grow in their own spaces and gardens. We'd like to bridge the gap between growing food and knowing how to use and preserve it throughout the winter months.rnrnChristina Hannon Luehring, Founder of Home ExecutivernEveryone tells new parents to "enjoy every minute." No one gives them the tools to survive them first. It's time to bring executive-level thinking and coaching to the leadership teams running our most important organizations - our families.rnrnWim Laven, Ph.D, Elementary TeacherrnAccepting Disability: Disabilities can be visible or hidden, and regardless of politics or policies, we are part of the community.rnrnNaimah O'Neal, HIV/AIDS Medical Social Worker at The CentersrnA 34-year HIV long-term survivor will talk about the current state of HIV laws in Ohio.rnrnStarr Solomon, Associate Professor, Department of Sociology and Criminology at Kent State UniversityrnIn collaboration with Cleveland's Police Accountability Team, Kent State University is conducting a survey designed to better understand community perceptions of safety and trust in the Cleveland Division of Police. Learn how this data can inform training for Cleveland Division of Police focused on strengthening ties with the community.rnrnPiet van Lier, Deputy Director at Honesty for Ohio EducationrnOutlining public education in Ohio, including current funding and private school vouchers.
Today’s episode is about one of the worst mass shootings in the history of New York City. JOIN US as we discuss the 1984 Palm Sunday Massacre. Shout out to listener Cha’Davia for requesting this case. RIP to the VICTIMS
On this episode of EquiTEA, Health Equity Program Coordinators Irene and Tomi break down the Community Health Assessment (CHA) and the Community Health Improvement Plan (CHIP), explaining how these tools help identify community health needs and guide action to improve health outcomes. Tune in as they discuss how community voices, local data, and strong partnerships work together to shape Riverside County's health priorities and why meaningful community engagement is essential to advancing health equity. To learn more about the CHA and CHIP, please visit: https://www.ruhealth.org/ruhs-public-health/national-public-health-accreditation If you are interested in joining the Housing, Mental Health, or Access to Care CHIP Action Groups, please email: RivCoHealthEquity@ruhealth.org
진행자: 박준희, Chelsea ProctorHeo Nam-jun's breakout moment: How 'My Royal Nemesis' changed everything기사 요약: 최근 인기리에 종영한 SBS 드라마 「멋진 신세계」에서 차세계 역을 맡아 스타로 급부상한 허남준이 데뷔 이후 최고의 전성기를 맞고 있다.[1] For years, Heo Nam-jun was a familiar face in supporting roles. Now, he finds himself at the center of one of Korea's streaming hits. The actor recently wrapped "My Royal Nemesis," a fantasy romantic comedy that climbed to No. 2 on Netflix's weekly non-English TV chart during the June 8-14 tracking period.familiar: 익숙한supporting role: 조연at the center of: (어떤 대상의) 중심에 있는wrap: 마무리하다[2] Heo stars as Cha Se-gye, a chaebol heir whose cool exterior begins to crack after he meets a Joseon-era woman, played by Lim Ji-yeon, who has inexplicably time-slipped into modern-day Seoul.heir: 후계자exterior: 표면crack: 갈라지다inexplicably: 설명할 수 없게[3] Heo said he frequently sought reassurance from the show's director and writer as he worked to embody Cha's matter-of-fact way of speaking — a trait he feared might clash with the conventions of a romantic leading man.reassurance: 확신embody: (가치·정신·특징 등을) 구현하다matter-of-fact: 사무적인, 사실만을 있는 그대로 말하는trait: (성격상의) 특성[4] Now experiencing the full weight of mainstream visibility, Heo expresses gratitude for the traction "My Royal Nemesis" has generated, yet his focus remains strictly forward-looking.visibilty: 노출, 인지도gratitude: 고마움traction: 끌기, 당김 --> 지지·인기·호응 *gain traction: 인기를 끌다. 주목을 받다forward-looking: 미래지향적인, 앞을 내다보려하는기사 원문: https://www.koreaherald.com/article/10782054[코리아헤럴드 팟캐스트 구독]아이튠즈(아이폰): https://itunes.apple.com/kr/podcast/koliaheleoldeu-paskaeseuteu/id686406253?mt=2네이버 오디오 클립 (아이폰, 안드로이드 겸용): https://audioclip.naver.com/channels/5404팟빵 (안드로이드): http://www.podbbang.com/ch/6638
Deena Baikowitz is a cat whisperer, networking extraordinaire, and the funnest, loudest (the good kind) person you'll ever meet. She joins Friday Night Audit alongside myself, Craig Sullivan and Suzanne Bagnera, PhD, CHA, CED from Toronto (where she's "in exile" from New York) and the crew immediately put her to work on the pet peeves hotel tournament.
durée : 00:32:43 - Les Nuits de France Culture - par : Albane Penaranda - Il mesure 70 cm de haut sur 65 cm de large. Il disparaît le 21 août 1911 du Louvre et réapparaît le 12 décembre 1913 en Italie. Qui a volé le portrait de la Joconde, tableau favori de Léonard de Vinci ? Retour en 1950 sur la Chaîne Nationale, sur une affaire qui a passionné les Parisiens. - équipe : Mathias Le Gargasson, Antoine Dhulster, Rafik Zénine, Vincent Abouchar, Emily Vallat, Hassane M'Béchour, INA Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
Tựa Đề: Lá Thư Của Người Cha; Kinh Thánh: Ê-sai 46:2-4; Tác Giả: Mục Sư Lê Thanh Liêm; Loạt Bài: Hội Thánh Báp-Tít Trung Tâm, Ngày Từ Phụ
durée : 00:31:54 - Les Nuits de France Culture - par : Albane Penaranda - Pip, Joe Gargery, Magwitch, Estella, Miss Havisham et bien d'autres personnages tissent l'histoire racontée par Charles Dickens dans "Les Grandes espérances", une lecture proposée par "Plaisir de la lecture" (1ère diffusion : 21/06/1956 Chaîne Nationale). - équipe : Mathias Le Gargasson, Antoine Dhulster, Rafik Zénine, Vincent Abouchar, Emily Vallat, Hassane M'Béchour, INA Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
-10% sur votre 1ère commande Nutripure avec le code BIOMECANIQUE : https://nutripure.fr Le Pr Philippe Humbert est dermatologue, spécialiste en médecine interne et ancien chef du service de dermatologie du CHU de Besançon. Son dernier livre Qu'est-ce qui ne va pas dans mes intestins ? - Face à l'errance médicale : comprendre pour traiter est disponible partout (lien ci-dessous).Site internetChaîne Youtube Facebook Instagram Livre Qu'est-ce qui ne va pas dans mes intestins ?Livre Les Parasites : ces hôtes invisibles qui envahissent notre corps CHAPITRES :0:00 Introduction2:25 Peau, parasites et intestin6:56 L'hyperlaxité comme terrain11:18 Comprendre l'intestin poreux15:55 Deux aliments en cause20:03 Signes chez l'enfant21:50 Détecter l'intolérance au gluten24:41 Faut-il tout éviter ?26:56 Cibler les patients en errance28:34 Le débat sur le gluten moderne31:43 L'intolérance peut-elle apparaître tard ?34:20 Calcium, lait et alternatives38:49 Le cas de la whey40:57 Réintroduire le gluten42:50 Peut-on traiter autrement ?45:52 Tensions au gluten49:13 Traiter l'entérite59:12 Quand traiter les parasites1:02:26 Signes cutanés révélateurs1:09:17 Alimentation et acné1:12:10 Le vrai impact des UV1:15:39 Pollution ou alimentation ?1:17:46 Compléments pour l'intestin1:19:41 Microbiote et fasciasBIOMÉCANIQUE :InstagramYoutubeSpotifyApple PodcastsDiscordWebsiteLa Lettre Biomécanique™ Hébergé par Acast. Visitez acast.com/privacy pour plus d'informations.
durée : 01:01:23 - Les Nuits de France Culture - par : Albane Penaranda - En 1962, la Chaîne Nationale consacrait une émission à G. K. Chesterton (1874-1936), c'est le troisième roman de l'auteur britannique qui était analysé ce soir là, intitulé "La Sphère et la croix", il y était question de l'incompréhension entre deux visions du monde, la chrétienne et la moderne. - réalisation : Mathias Le Gargasson, Antoine Dhulster, Rafik Zénine, Vincent Abouchar, Emily Vallat, Hassane M'Béchour, INA Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
Each count against 50-year-old Ryan Ross and 47-year-old Vanessa Rhodes is punishable by up to 20 years in federal prison. The indictment from the U.S. Attorney's Office claims Ross---while a Director at the CHA---illegally steered nearly $5M in construction and renovation work to business owned by Rhodes, and that in return, she sent more than $400,000 in kickbacks to Ross.
2026 end of season recaps featuring a mega mix of BKN, WAS, CHI, NO, SAC, UTA, IND, MEM, MIL, DAL, GSW, CHA, MIA , TOR , LAC, and PHX
durée : 00:28:57 - Les Nuits de France Culture - par : Albane Penaranda - Les grandes conférences - "Si Dickens avait été heureux" par Raymond de Las Vergnas (1ère diffusion : 11/06/1956 Chaîne Nationale). - réalisation : Mathias Le Gargasson, Antoine Dhulster, Rafik Zénine, Vincent Abouchar, Emily Vallat, Hassane M'Béchour, INA Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
Viral hepatitis is an ongoing public health threat, despite the long-standing availability of effective vaccines for hepatitis A and B. Here, experts Paul Kwo, MD, Jewel Mullen, MD, MPH, MPA, FACP, and Su Wang, MD, MPH, FACP, discuss how to incorporate knowledge of hepatitis A and B risk factors and disease burden into patient counseling to enhance uptake of hepatitis A and B vaccines. Topics covered include: The burden of hepatitis A and B in the United States Risk factors for infection Current evidence-based recommendations for hepatitis A and B vaccination. Follow along with the slides here, and get access to all of our new podcasts by subscribing to the Decera Clinical Education Infectious Disease Podcast on Apple Podcasts, YouTube Music, or Spotify. Presenters: Paul Y. Kwo, MD Professor of Medicine Director of Hepatology Stanford University School of Medicine Stanford, California Jewel Mullen, MD, MPH, MPA, FACP Associate Professor of Population Health and Internal Medicine University of Texas at Austin Dell Medical School Austin, Texas Su Wang, MD, MPH, FACP Medical Director, Center for Asian Health & Viral Hepatitis Programs Cooperman Barnabas Medical Center/RWJBarnabas-Rutgers Medical Group Assistant Clinical Professor, Rutgers New Jersey Medical Group Florham Park, New Jersey Hosted by Simplecast, an AdsWizz company. See pcm.adswizz.com for information about our collection and use of personal data for advertising.