SỐNG ++ là một tập hợp những chuyên mục nhỏ của Kênh VOV Giao thông: Thiên lý hữu tình, Vitamin cho tâm trí, Aspirin buổi chiều, Đàn ông mất ngủ:

Kinh tế đêm thường được xem là một khái niệm hiện đại, gắn với nhịp sống sôi động của những đô thị đương đại. Thế nhưng, ít ai biết rằng từ nhiều thế kỷ trước, Thăng Long đã từng có những chợ đêm, quán rượu, phường hát và cả những cuộc vui kéo dài đến tận canh khuya.Qua những trang khảo cứu giàu tư liệu của nhà báo Nguyễn Ngọc Tiến, một Hà Nội xưa hiện lên với nhịp sống về đêm phong phú và đầy sắc màu, cho thấy khát vọng tận hưởng và nhu cầu giao thương chưa bao giờ là câu chuyện của riêng thời hiện đại…

Mùa hè của trẻ nhỏ hôm nay đang ở đâu? Trên lớp học kín lịch, trong chiếc điện thoại thông minh hay vẫn còn hiện diện ở khoảng sân đầy tiếng cười? Một buổi sáng đi bộ qua phố Nguyễn Văn Huyên, tôi bất ngờ gặp lại hình ảnh mùa hè tuổi thơ tưởng như đã xa.

Mỗi dịp Tết Đoan Ngọ, con hẻm nhỏ trên đường Phạm Thế Hiển (quận 8, TPHCM cũ) lại rộn ràng, tất bật, không khí quen thuộc của xóm bánh ú lá tre – nơi những hộ dân vẫn bám nghề truyền thống, một món không thể thiếu trong ngày mùng 5 tháng 5 âm lịch. Xóm nhỏ đến nay đã tồn tại hơn 50 năm. Giữa nhịp sống hiện đại, những đôi tay thoăn thoắt gói bánh và những nồi nước sôi đỏ lửa suốt ngày đêm đã trở thành hình ảnh đặc trưng của một xóm nhỏ còn lưu giữ hương vị Tết Đoan Ngọ giữa lòng Sài Gòn.

Có những món ăn chẳng cần biển hiệu cầu kỳ, cũng chẳng cần quảng cáo rộn ràng, vậy mà chỉ cần nhìn thấy thôi, người ta đã bất giác mỉm cười vì nhớ.Chiếc xe kem đứng nép dưới tán cây. Tủ kính nhỏ bày những cuốn bò bía giản dị. Trước cổng trường, góc công viên hay đầu ngõ quen thuộc, chúng từng là niềm mong ngóng của biết bao đứa trẻ sau giờ tan học.Và rồi, khi lớn lên, đi qua những góc phố ấy, nhiều người lại chợt nhận ra: hóa ra vị ngọt của tuổi thơ vẫn còn đứng đó, đợi mình…Hãy cùng VOV Giao thông Quốc dừng chân bên chiếc xe bò bía nơi góc công viên, lắng nghe câu chuyện về một vị ngọt đã đi qua tuổi thơ của nhiều thế hệ với câu chuyện: “Vị ngọt thời ấu thơ”.

Tháng Sáu mang theo cái nắng chói chang và mùa thi rộn ràng khắp phố. Bộ hành qua những cổng trường, dễ dàng bắt gặp màu áo trắng của các cô cậu học trò cùng ánh mắt thấp thỏm của các phụ huynh ngồi chờ con. Ký ức mùa hè tuổi học trò cũng bất chợt ùa về trong lòng người đi qua.

Nghề làm bánh tráng Phú Hòa Đông TPHCM đã tồn tại hơn 80 năm. Người dân nơi đây giữ nghề như giữ lấy hồn cốt của cha ông. Giữa TPHCM náo nhiệt vẫn còn 1 nơi nhỏ bé giữ lại hơi thở của quê hương - đó là những mái nhà thấp thoáng khói lam chiều, nơi người thợ lặng lẽ tráng từng tấm bánh gạo trắng ngần.

Cứ khoảng 4 rưỡi đến 5 giờ chiều, góc sân chung giữa khu đô thị Văn Quán, Hà Nội lại trở nên nhộn nhịp. Người già mang xe đạp ra hóng mát, hội hưu trí rủ nhau đánh cầu lông, các bà đưa cháu xuống sân chơi, còn đám trẻ con, thanh niên thì chạy nhảy, đá bóng, tập võ đến khi trời tối hẳn.Hãy cùng Bộ hành qua phố dừng chân tại khoảng sân quen thuộc ấy, để cảm nhận nhịp sống cuối ngày của nhiều thế hệ cư dân khi họ cùng tìm đến một không gian chung sau những giờ học tập, làm việc và sinh hoạt trong nhà.

Một cây cầu mới đang dần hiện hữu trên sông Hồng, mang theo cái tên Tứ Liên. Nhưng ít ai biết rằng, phía sau địa danh ấy là câu chuyện kéo dài gần một thiên niên kỷ về những cư dân từ bốn làng ven Hồ Tây, một làng nghề đóng thuyền từng phục vụ kinh thành Thăng Long và cả những phong tục độc đáo còn lưu dấu trong ký ức đất bãi.

Bộ hành qua phố Hà Nội trong những ngày nắng nóng đỉnh điểm. Khi nhiều người tìm cách tránh cái nóng gay gắt, vẫn có những người lặng lẽ mưu sinh ngoài phố. Họ đi qua mùa hè bằng mồ hôi và sự nhẫn nại. Bước chậm lại để lắng nghe những câu chuyện rất đời thường của những bước chân không tránh nắng.

Sáng sớm ở công viên Làng Hoa, tiếng chim lẫn trong tiếng thanh sắt va vào nhau dưới những tán cây còn đẫm hơi sương. Khi nhiều người vừa bắt đầu một ngày mới, góc tập xà phía trong công viên đã rộn tiếng đếm nhịp, tiếng động viên nhau tập luyện. Có người tìm đến để khỏe hơn, có người để thoát khỏi áp lực cuộc sống, cũng có người chỉ đơn giản muốn gặp vài gương mặt quen giữa Sài Gòn rộng lớn. Suốt gần 10 năm qua, “phòng gym” không mái ấy vẫn âm thầm giữ lại một cộng đồng rất riêng giữa lòng thành phố này.

Chiều Hà Nội, trước khoảng sân Nhà thờ Lớn, từng dòng người vẫn chậm rãi đi ngang qua nhau giữa tiếng chuông, tiếng còi xe và ánh nắng cuối ngày còn vương trên những tán cây cũ. Giữa góc phố đông đúc ấy, có một chiếc Photobooth nhỏ khiến nhiều người bất giác dừng chân.Người trẻ ghé lại để chụp cùng bạn bè, khách nước ngoài tò mò đứng chờ ảnh hiện ra, còn có cả những cụ già lần đầu tiên cầm trên tay một dải ảnh nhỏ giữa lòng Hà Nội.Thoạt nhìn, đó chỉ là một chiếc máy chụp ảnh giữa phố. Nhưng phía sau những khung hình bé xíu ấy lại là những câu chuyện về ký ức, về sự kết nối và cả những niềm vui rất nhẹ nhàng được giữ lại giữa nhịp sống vội vã của thành phố.

Giữa nhịp sống hối hả của Hà Nội đầu hè, triển lãm “Sen Đầu Hạ IX” mở ra một không gian nghệ thuật tĩnh tại, nơi những đóa sen hiện diện không chỉ bằng sắc màu hội họa mà còn bằng chiều sâu của tinh thần Phật pháp.Nhân dịp kỷ niệm 2650 năm ngày Đức Phật đản sinh, mỗi tác phẩm như một lời tri ân lặng lẽ, đưa người xem bước vào hành trình tìm về sự an yên giữa đời sống hiện đại.

Có những con phố Hà Nội, đi xe chỉ mất vài chục giây. Một cái nhích ga, mấy nhịp đèn xanh là hết phố. Nhưng nếu bước chậm, người ta sẽ thấy phía sau bức tường bạc màu, mái nhà cũ, hay một ô cửa nhỏ, còn lưu giữ rất nhiều ký ức của Hà Nội xưa. Phố Hàng Chiếu là một nơi như thế.

Từng là “mạch máu” của hệ thống cấp nước đầu tiên ở Sài Gòn những năm cuối thế kỷ XIX – đầu thế kỷ XX, Thủy đài cổ hơn trăm tuổi vẫn lặng lẽ tồn tại giữa trung tâm TPHCM. Trải qua những biến động lịch sử, công trình không chỉ mang giá trị kiến trúc mà còn lưu giữ ký ức về một giai đoạn đặt nền móng cho hệ thống cấp nước của TPHCM.

Nắng nóng đỉnh điểm, khói bụi trắng trời khiến bộ hành nào cũng muốn rảo bước nhanh nhất có thể trên những con đường đã từng rất xanh mát, lãng mạn của Hà Nội như Phố Tràng Thi, Thợ Nhuộm, Quang Trung…Nhưng bước chân ai cũng kiên nhẫn, thận trọng đi qua những đoạn đường ngổn ngang, bụi bặm bởi đang có công trình thi công bể ngầm chống ngập lớn nhất Hà Nội tại đây.Và bởi sau những ngổn ngang này, ai cũng hiểu sẽ có một Hà Nội với những con đường đẹp hơn, an toàn hơn cho mọi bước chân bộ hành.

Có một thời, sở hữu một chiếc xe đạp ở Hà Nội là niềm mơ ước lớn lao, là dấu hiệu của sự văn minh và cả khát vọng đổi thay.Từ những cô gái đầu tiên dám đạp xe để phản kháng lễ giáo cũ, đến những thương hiệu xe đạp nội địa từng làm nên niềm tự hào của người Việt… ít ai biết rằng chiếc xe đạp đã từng góp phần làm thay đổi diện mạo và nhịp sống của Hà Nội.Nhưng vì sao “thành phố xe đạp” năm nào lại trở thành thành phố xe máy như hôm nay?

Gần mười năm qua lại giữa Paris và Hà Nội, họa sĩ người Pháp Laurent Lainé dường như vẫn chưa thôi tò mò với thành phố này. Ông chọn đi bộ qua phố, ngồi thật lâu để ngắm nhìn con người, rồi lặng lẽ mang những mảng màu của Hà Nội vào tranh theo cách riêng của mình.

Căn nhà Số 5 đường Châu Văn Liêm, là một trong hai di tích lịch sử quốc gia tại TP. Hồ Chí Minh gắn với Bác Hồ, khi Bác sinh sống và hoạt động tại thành phố trước khi xuống Cảng Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước.Hiện tên gọi đầy đủ của căn nhà di tích là Di tích lưu niệm Chủ tịch Hồ Chí Minh. Tọa lạc giữa phường Chợ Lớn khang trang náo nhiệt, căn nhà nhỏ vẫn gần như giữ nguyên hình hài từ những năm đầu thế kỷ XX.Câu chuyện năm tháng về căn nhà di tích trăm năm, nơi Bác Hồ từng lưu trú tại đất Nam Kỳ thuở trước sẽ được VOV Giao thông Quốc gia kể lại.

Những ngày gần đây, khi vừa có thông tin cổng Parabol trường Đại học Bách Khoa có thể nằm trong khu vực giải tỏa để mở rộng đường Giải phóng, nhiều người đã tìm đến để chụp ảnh lưu giữ dấu ấn cùng cánh cổng đặc biệt này.Với lớp lớp thế hệ sinh viên Bách Khoa hơn 50 năm qua, cánh cổng Parabol luôn còn mãi trong hồi ức và là một điểm hẹn thanh xuân không thể thay thế. Cánh cổng này cũng là điểm hẹn đặc biệt trên hành trình của Bộ hành qua phố hôm nay.

Chỉ trong vài ngày, Hà Nội liên tiếp xảy ra các vụ hành hung gây bức xúc dư luận: từ vụ người đàn ông đạp vào bụng phụ nữ giữa phố đến vụ nhóm thanh niên hành hung khiến một cô gái gục trên vỉa hè.Các clip sau khi lan truyền trên mạng xã hội đã khiến nhiều người lo ngại về tình trạng bạo lực, cách hành xử thiếu kiềm chế và tâm lý “giải quyết bằng nắm đấm” đang xuất hiện ngày càng nhiều nơi công cộng.Không chỉ là câu chuyện vi phạm pháp luật, các vụ việc còn cho thấy sự xuống cấp trong văn hóa ứng xử, kỹ năng kiểm soát cảm xúc và tác động tiêu cực từ tâm lý kích động trên mạng xã hội. Đáng chú ý, nhiều vụ việc xuất phát từ mâu thuẫn nhỏ nhưng nhanh chóng leo thang thành bạo lực.

Giữa nhịp sống hiện đại hối hả, ở một ngôi làng nhỏ ven đô Hà Nội vẫn có những con người lặng lẽ ngồi bên khung vải, gửi tình yêu và ký ức quê hương vào từng mũi thêu tay.Nghề thêu Quất Động không chỉ là một nghề mưu sinh, mà còn là câu chuyện của sự gìn giữ, của lòng kiên nhẫn và tình người được truyền qua nhiều thế hệ.

Trong nhịp sống vội vã của Hà Nội, có những người trẻ đang chọn một cách rất riêng để gắn bó với thành phố, đó là trở thành người kể chuyện cho du khách bốn phương.

Giữa những loại hình giải trí mới liên tục xuất hiện, rạp xiếc Gia Định từng có lúc lặng dần trong ký ức của nhiều người dân TP.HCM. Nhưng những năm gần đây, nơi ấy bất ngờ đông trở lại với những vở diễn như Vùng đất kỳ bí, kéo cả người trẻ lẫn những khán giả lớn tuổi quay về dưới mái lều xiếc. Sau ánh đèn sân khấu là hành trình nhiều năm thay đổi của những nghệ sĩ vẫn chọn ở lại với nghề, trong đó có NSƯT Công Nguyễn, Trưởng đoàn Bầu Trời Xanh, người đang cùng đồng nghiệp giữ cho một không gian văn hóa cũ tiếp tục sống giữa nhịp chuyển động không ngừng của thành phố.

Trong giai điệu hào hùng của bản Tiến quân ca, lá cờ đỏ sao vàng từ từ được kéo lên, kiêu hãnh tung bay trên nền trời xanh trong của sáng tháng Năm.Mỗi bước chân dừng lại trang nghiêm tại Quảng trường Ba Đình vào thời khắc Lễ Thượng cờ đều cảm nhận được sợi dây gắn kết thiêng liêng khi cùng hướng về Bác Hồ kính yêu! Màu cờ sáng tháng Năm thật đặc biệt trong trái tim mỗi bộ hành!

Giữa nhịp sống vội vã của Hà Nội hôm nay, có một đêm mà người ta chợt muốn bước chậm lại. Dưới ánh sáng lung linh của hàng trăm ngọn hoa đăng nơi Hồ Văn, tiếng đàn dân tộc ngân lên giữa mặt nước tĩnh lặng, những điều ước được gửi theo ánh đèn trôi xa…Và cũng từ đó, một không gian di sản tưởng đã quen thuộc bỗng hiện ra bằng một vẻ đẹp khác – sâu lắng, thiêng liêng và đầy cảm xúc…

Chiều Hà Nội, có những khoảnh khắc khiến người ta tự nhiên bước chậm lại, chỉ vì bắt gặp một vài chiếc xe đạp thong thả đi qua phố.

Có một Sài Gòn rất khác, bắt đầu từ tiếng chim hót sớm mai và hương nhựa cây nồng nàn dưới bóng sao dầu Tao Đàn. Công viên Tao Đàn (55C Trương Định, Phường Bến Thành, TPHCM.) không chỉ là lá phổi xanh của thành phố, mà còn là một cuốn nhật ký khổng lồ ghi lại những thăng trầm của đất và người qua hơn một thế kỷ. Ở đó, mỗi cánh quả sao xoay tròn trong gió chiều không chỉ là tín hiệu của mùa sang, mà còn là nhịp cầu đưa ta trở về với những mảnh ký ức đô thị thân thuộc, đang âm thầm sống và thở qua từng lớp vỏ cây xù xì.

Có bước ra từ một cửa hàng sửa chữa y phục trên phố Mai Hắc Đế, tôi mới hiểu rõ hơn cảm nhân về một bộ quần áo thực sự vừa vặn và làm hài lòng người mặc là như thế nào qua lời chia sẻ vừa rồi của một người thợ sửa chữa quần áo.Hóa ra, sự xuất hiện rất khiêm tốn, giản dị của những cửa hàng sửa chữa y phục trên con phố sầm uất, nhiều cửa hàng thời trang thương hiệu lớn như phố Mai Hắc Đế lại làm nên một bức tranh phố rất thú vị trong đôi mắt bộ hành.Hãy cùng VOV Giao thông Quốc gia đến với con phố Mai Hắc Đế, con phố được nhiều người Hà Nội tìm đến và mang về món quà là sự hài lòng trên bộ y phục của mình trong chuyến Bộ hành qua phố hôm nay.

Tháng Tư lịch sử trở lại, trong không gian Nhà triển lãm 45 Tràng Tiền, những khuôn hình tư liệu như đánh thức ký ức một thời hoa lửa, đưa người xem đi qua hành trình từ chia cắt đến ngày non sông liền một dải.Triển lãm ảnh “51 năm - Bản hùng ca thống nhất” không chỉ kể câu chuyện lịch sử bằng hình ảnh, mà còn khơi dậy niềm xúc động, lòng biết ơn và tình yêu hòa bình trong mỗi người hôm nay…

Cuối tháng Tư, Hà Nội bước vào thời khắc giao mùa với những gam màu đan xen trên phố. Từ sắc trắng hoa xoan, tím biếc bằng lăng, đến chùm phượng đỏ rực nở sớm. Trong nhịp sống vội vàng, chỉ cần chậm lại một chút, người ta sẽ nhận ra mùa đang đổi, bằng hoa, nắng và những tín hiệu của thời gian.

Giữa nhịp sống sôi động của Thành phố Hồ Chí Minh, Bảo tàng Chứng tích Chiến tranh hiện diện như một khoảng lặng đặc biệt — nơi những ký ức chiến tranh không chỉ được lưu giữ, mà vẫn âm thầm lên tiếng. Qua từng bức ảnh, hiện vật và câu chuyện, quá khứ hiện ra chân thực, khốc liệt nhưng cũng đầy suy ngẫm, để mỗi người khi bước ra không chỉ mang theo sự ám ảnh, mà còn hiểu sâu sắc hơn giá trị của hòa bình hôm nay.

Những âm thanh rộn rã mà trong trẻo ấy cứ thế tan vào gió chiều. Chẳng biết từ lúc nào, khoảng không rộng lớn trên bầu trời đã được lấp đầy bởi những cánh diều với hình thù đủ màu sắc. Một “giao lộ” đặc biệt đang hình thành trên bầu trời ấy, làm rộn ràng cả một góc trời ở Hà Đông.Một giao lộ không phải dành cho xe cộ, mà dành cho những ánh nhìn, cho ký ức và sự kết nối của những tâm hồn. Giữa muôn vàn bản hòa ca cuộc sống, hình ảnh về những cánh diều vừa lạ vừa quen nơi phố thị sẽ được kể cùng bạn trong hành trình “Bộ hành qua phố” hôm nay.

Tháng Ba âm lịch, khi sắc xuân còn đọng trên những nếp đình cổ, vùng đất Bình Đà, xã Bình Minh, Hà Nội lại rộn ràng vào hội. Nơi được coi là đất thiêng của huyền sử dân tộc, nơi thờ Đức Quốc Tổ Lạc Long Quân, những ngày này đón bước chân con cháu Lạc Hồng tìm về nguồn cội.Lễ hội Bình Đà năm 2026 diễn ra trong không gian “Tuần Văn hóa Cội nguồn Việt”, không chỉ là dịp tri ân tiền nhân, mà còn là cuộc gặp gỡ của ký ức, truyền thống và khát vọng hôm nay.

Có bao giờ bạn đi ngang qua một nơi, mà chỉ vài bước chân, chợt thấy nhịp sống ở đó khác đi, mọi ồn ào, vội vã như lùi lại phía sau? Tôi gặp cảm giác ấy khi đi ngang một cánh cổng, nơi người ta nói ít, nhưng chờ đợi rất nhiều điều.

Ở một góc công viên Thủ Lệ ngày cuối tuần đông đúc, mặc tiếng nói cười ồn ã và tiếng còi xe vang lên không dứt, những chú chim xốp đủ màu sắc vẫn không ngừng nhún nhảy trong nắng với nhịp điệu của riêng chúng - như đang kể một câu chuyện rất khác về một Hà Nội dịu dàng với niềm vui bất tận cùng món đồ chơi chỉ vỏn vẹn 5.000 đồng.Nhìn vào ánh mắt của những đứa trẻ thời công nghệ, nhìn vào nhịp sống của một đô thị hiện đại, hành trình của Bộ hành qua phố không thể bỏ lỡ niềm vui cùng món đồ chơi từng gắn với tuổi thơ của rất nhiều người như thế.

Tháng Tư ở Sài Gòn luôn mang một cảm giác rất khó gọi tên, không phải là sự thay đổi rõ rệt của thời tiết hay nhịp sống, mà là một thứ lắng lại rất khẽ, như thể thành phố đang tự nhắc mình về một điều gì đó đã đi qua nhưng chưa bao giờ thật sự cũ.Giữa dòng xe vẫn cuộn chảy mỗi ngày, giữa những công trình mới không ngừng mọc lên, Dinh Độc Lập vẫn đứng đó, gần như không đổi, và chính sự không đổi ấy lại khiến nơi này trở thành một điểm chạm đặc biệt, nơi mà nếu chỉ đi ngang, người ta sẽ thấy bình thường, nhưng nếu dừng lại đủ lâu, sẽ nhận ra phía sau lớp tường ấy là những tầng ký ức vẫn còn nguyên hơi thở.

Âm thanh lạo xạo của tiếng chổi tre trong đêm từng đi vào thi ca, trở thành ký ức không thể phai mờ của người Hà Nội.Từ cảm hứng ấy, bài viết của nhà báo Nguyễn Ngọc Tiến mở ra hành trình tìm hiểu về sự hình thành và thay đổi của công việc giữ gìn vệ sinh phố phường qua nhiều thời kỳ lịch sử.

Trải nghiệm đi xe máy trên những con đường xuyên cao nguyên đá, hay còn gọi là hành trình 'Hagiang loop' đang được các du khách trẻ nước ngoài yêu thích.Tuy nhiên, để hành trình này an toàn và được yêu thích bền lâu, đã đến lúc cần quan tâm nhiều hơn đến những điều kiện liên quan.

Bạn đã bao giờ đi giữa Hà Nội mà chợt nhận ra, phố không chỉ là tiếng còi xe và bước chân vội vã? Trong dòng người đông đúc ấy, còn thấp thoáng những gương mặt bỡ ngỡ, dè dặt từng bước chân.

Phố Hồng Mai, khoảng đầu giờ chiều. Khi cái nắng chưa kịp dịu đi nhiều, cũng là lúc một góc nhỏ ven đường bắt đầu đông lên. Người đứng chờ, người ngồi ăn, người vội vã gói mang về.Ngày nào cũng vậy, cứ từ trưa là nhịp điệu ấy được lặp lại tại góc quán bán bánh bột lọc Huế trên phố Hồng Mai. Hơn cả một quán ăn, nơi này đã trở thành một điểm dừng chân thân thuộc của nhiều bộ hành qua phố, suốt gần bốn mươi năm qua.Chiếc xe bánh bột lọc bà Hoa trên phố Hồng Mai và câu chuyện người giữ vị Huế giữa lòng Hà Nội, sẽ được kể cùng các bạn trong “Bộ hành qua phố” hôm nay.

Có những con đường của Hà Nội… không nằm trên bản đồ cũng chẳng biển chỉ dẫn, nhưng chúng vẫn tồn tại, lặng lẽ như dòng ký ức chảy ngầm dưới lòng đất. Đường hầm tránh bom Metropole là một nơi như thế.

Giữa lòng TP.HCM phồn hoa, chợ Bình Tây lặng lẽ tồn tại như một nét chấm cổ xưa giữa những đổi thay không ngừng của thành phố. Người ta đến đây không chỉ để mua bán, mà còn để cảm nhận nét kiến trúc độc đáo của một khu chợ lâu đời. Ngày nay, chợ Bình Tây vẫn giữ vị trí quan trọng trong đời sống người dân, vừa là nơi mua bán, vừa là điểm đến của những ai muốn cảm nhận một phần Sài Gòn xưa.

Khi Hà Nội chìm vào giấc ngủ, chợ hoa Quảng An lại bừng thức, rực rỡ trong ánh đèn và hương sắc của muôn loài hoa. Không chỉ là nơi giao thương, khu chợ đêm ven Hồ Tây còn lưu giữ những nhịp sống lặng thầm, những câu chuyện mưu sinh và cả vẻ đẹp rất riêng của một Hà Nội dịu dàng, sâu lắng.

Có những ngôi nhà, vẻ đẹp không nằm ở dáng vẻ bề ngoài mà trong khoảnh khắc lịch sử từng đi qua, lắng đọng dưới lớp ngói cũ bạc màu thời gian. Ngôi nhà của cụ Nguyễn Thị An ở làng Phú Gia, Hà Nội… là một nơi như thế.

Tháng Ba, tháng của thanh niên, lại về, mang theo những bước chân trẻ trung và tinh thần dấn thân của tuổi trẻ thành phố. Từ những mùa thanh niên đã đi qua, có một không gian vẫn lặng lẽ giữ lại nhịp sống trẻ của đô thị, không ồn ào, không phô bày, nhưng đủ sâu để trở thành một phần ký ức. Nhà Văn hóa Thanh niên TP.HCM, từ một “địa chỉ đỏ” của phong trào học sinh, sinh viên đến không gian văn hóa mở của hôm nay, đã đồng hành cùng nhiều thế hệ trong hành trình trưởng thành, và đang tiếp tục chuyển mình để nối dài nhịp sống trẻ trong một diện mạo mới. Và từ những ký ức còn ở lại trong lòng thành phố này, câu chuyện ấy lại được mở ra tại: “ Một góc phố, một thời tuổi trẻ còn ở lại”

Sau khi tìm ra giải pháp biến mọi loại rác, cả rác thực vật và động vật ủ thành phân vi sinh chỉ trong 2 ngày, chị Lê Mùi, Admin trang Yêu rác (Biến rác thành hoa) đã bền bỉ lan toả, tư vấn các giải pháp xử lý rác triệt để và không ngừng mở rộng cộng đồng suốt 5 năm qua.

Giờ Trái đất 2026 với chủ đề “Sáng tạo xanh, tương lai xanh” diễn ra trong bối cảnh thị trường năng lượng toàn cầu biến động mạnh. Không chỉ là một chiến dịch mang tính biểu tượng, một giờ tắt đèn lúc này trở thành lời nhắc trực diện về áp lực an ninh năng lượng và yêu cầu cấp thiết tiết kiệm nhiên liệu.

Thong dong dạo qua phố Nguyễn Thái Học, bước chân bộ hành dừng lại trước địa chỉ số 175. Bên cạnh dòng xe hối hả ngược xuôi là dáng vẻ sừng sững của tòa nhà Tiến Bộ Plaza vừa mới đi vào hoạt động.Nhà máy in Tiến Bộ nổi tiếng một thời, nay vẫn hiện diện trong tên gọi tòa nhà. Qua lớp kính sáng choang và không gian sang trọng ấy, những ký ức trong trẻo của tuổi thơ bao người gắn bó với nơi này càng hiện ra sống động.Câu chuyện về Nhà máy in Tiến Bộ một thời, nơi in dấu tuổi thơ sẽ tiếp nối loạt bài Những ngôi nhà kể chuyện trên VOV Giao thông hôm nay.

Giữa không gian cổ kính của Hồ Văn, một hành trình nghệ thuật giàu cảm xúc đang mở ra, nơi truyền thống và sáng tạo cùng hòa quyện trong từng nét vẽ, thanh âm.“Dòng chảy bản sắc - hành trình sáng tạo năm 2026” không chỉ mang đến những trải nghiệm nghệ thuật đặc sắc, mà còn khơi dậy tình yêu với văn hóa Hà Nội qua góc nhìn trẻ trung của thế hệ nghệ sĩ hôm nay.

Từ loài cây trôi nổi gây tắc nghẽn sông rạch, lục bình đang được “hô biến” thành nguyên liệu sản xuất bao bì thân thiện môi trường. Dự án GreenShield Mekong của sinh viên FPT Cần Thơ không chỉ góp phần giảm rác thải nhựa, mà còn mở ra sinh kế cho người dân, hướng đến mô hình kinh tế tuần hoàn bền vững vùng Đồng bằng sông Cửu Long.

Hiện nay, thành phố Cần Thơ đang quyết liệt di dời các trạm trung chuyển rác không phù hợp quy hoạch, gây ô nhiễm môi trường và mất mỹ quan đô thị tại khu vực trung tâm. Giải pháp này nhằm cải thiện chất lượng sống, xây dựng thành phố xanh – sạch – đẹp, hướng đến phát triển bền vững.