Kênh Podcast chính thức của Dự án Nghiên cứu Quốc tế (http://nghiencuuquocte.org/), dành cho các thính giả quan tâm về các vấn đề thời sự quốc tế.

Trong những năm gần đây, các lực lượng cánh hữu lần lượt lên nắm quyền tại một số quốc gia Mỹ Latinh. Nếu chỉ xem những sự kiện này là các biến động chính trị nội bộ riêng lẻ của từng nước, chúng ta rất dễ đánh giá sai bản chất của làn sóng thay đổi chính trị lần này. Dù mỗi quốc gia có lịch sử chính trị, cơ cấu kinh tế và những vấn đề nội bộ phức tạp riêng, ngày càng có thể nhận thấy một số chính phủ đang bộc lộ những khuynh hướng chính trị tương đồng.Xem thêm.

Cuộc tập trận bắn đạn thật của Trung Quốc trong vùng đặc quyền kinh tế của Nhật Bản cho thấy quan hệ song phương khó có thể sớm tan băng.Xem thêm.

Tuần trước, Thứ trưởng Ngoại giao Mỹ Christopher Landau đã đến Quần đảo Solomon để gặp tân Thủ tướng Matthew Wale. Chuyến thăm này lẽ ra không có gì đặc biệt nếu Landau không phải là quan chức cấp cao nhất của chính quyền Trump đến thăm các đảo quốc Thái Bình Dương — một khu vực rộng lớn gồm 16 quốc gia và vùng lãnh thổ, không tính Australia và New Zealand — kể từ khi Tổng thống Donald Trump tái đắc cử vào năm ngoái.Xem thêm.

Những kinh nghiệm của Israel và Singapore cho thấy thành công của một quỹ đầu tư mạo hiểm quốc gia không phụ thuộc trước hết vào quy mô vốn hay tỷ lệ vốn đối ứng, mà vào cách thiết kế thể chế để tách hoạt động đầu tư khỏi tư duy quản lý hành chính. Từ góc độ đó, ưu tiên của Việt Nam trong những năm tới không chỉ là mở rộng quy mô Quỹ Đầu tư mạo hiểm quốc gia mà còn là xây dựng một cơ chế quản trị đủ tin cậy để các nhà quản lý quỹ có thể chấp nhận rủi ro mà không phải lo ngại trách nhiệm hồi tố đối với từng khoản đầu tư riêng lẻ.Xem thêm.

Trump cần học nghệ thuật ngoại giao để biết cách thua một cách khéo léo.Xem thêm.

Tháng 4/2025, các nhân viên lực lượng cảnh sát biển Trung Quốc đặt chân lên bãi Hoài Ân, một bãi cát không người ở thuộc quần đảo Trường Sa trên Biển Đông, rồi giương cao lá cờ Trung Quốc. ... nếu được nhìn nhận như lần đầu tiên trong hơn một thập kỷ Trung Quốc chính thức khẳng định chủ quyền trên thực địa đối với một thực thể nổi không người ở, đây lại là dấu hiệu báo trước một bước ngoặt lớn trong chiến lược mở rộng quyền kiểm soát của Bắc Kinh: sau nhiều năm tập trung vào các tranh chấp quyền tài phán trên biển, Trung Quốc đang quay trở lại chiến lược tranh giành các thực thể địa lý.Xem thêm.

Liên kết cùng nhau hay đơn độc chống chọi trong một thế giới hỗn loạn?Xem thêm.

Một Ủy viên Bộ Chính trị vừa bị thanh trừng trước thềm hội nghị APEC tại Thâm Quyến, thành trì của gia tộc họ Tập.Xem thêm.

Tuần này, tại chiến trường Iran và chiến trường Ukraine, các bên vẫn tiếp tục giao tranh. Hai bên vẫn tiếp tục tạo ra những thương vong và tổn thất một cách vô ích. Dường như cả hai cuộc chiến này đều đã bắt đầu xuất hiện những biến chuyển khá tinh vi. Vậy thì hãy cùng xem những thay đổi tinh vi này sẽ tác động như thế nào đến kết cục của chiến tranh trong tương lai, cũng như chúng sẽ tạo ra những ảnh hưởng ra sao đối với lĩnh vực quân sự thế giới trong thời gian tới.Xem thêm.

Thách thức từ Trung Quốc mà Mỹ đang phải đối mặt thường được mô tả là vô cùng to lớn và mang tính sinh tử, bao trùm mọi lĩnh vực, từ hoạch định quân sự, chính sách công nghệ cho đến việc cấp thị thực cho sinh viên. Thế nhưng, trong khi các nhà hoạch định chính sách ở Washington và giới chuyên gia công nghệ tại Thung lũng Silicon vẫn đang tranh luận về cách ứng phó, các điều kiện kinh tế ngay tại Trung Quốc đã thay đổi với tốc độ chóng mặt. Trên thực tế, mối đe dọa chiến lược từ Bắc Kinh hiện nay đã hoàn toàn khác so với những gì Mỹ và các đồng minh phải đối mặt chỉ bốn năm trước. Quan trọng hơn, sự thay đổi này đang mở ra cho nước Mỹ một cơ hội cấp bách nhưng có ý nghĩa quyết định.Xem thêm.

Cú ngã ngựa của Mã Hưng Thụy cho thấy các vấn đề trong công tác nhân sự đã ăn sâu đến mức nào.Xem thêm.

Vào tháng 3/2025, các nhà nghiên cứu quân sự Trung Quốc đã công bố một khái niệm tác chiến phác họa cách thức nhanh chóng chiếm giữ và khuất phục thành phố Đài Bắc. Được lưu hành trong các kênh quân sự hạn chế, phương pháp này lập luận rằng Bắc Kinh có thể giành chiến thắng “bằng cách cắt đứt khả năng tiếp nhận viện trợ từ bên ngoài, hạn chế năng lực duy trì hoạt động tác chiến, phá hủy hệ thống tác chiến, làm tan rã sự gắn kết về nhận thức và triệt tiêu khả năng phục hồi”. Mục tiêu của chiến lược này là đánh sập ý chí chiến đấu của người dân Đài Loan.Xem thêm.

Đầu năm ngoái, khi DeepSeek, một phòng thí nghiệm trí tuệ nhân tạo của Trung Quốc, khiến các đối thủ phương Tây chao đảo, hầu như không ai biết gì về Lương Văn Phong, nhà sáng lập công ty này. Đến nay, ông vẫn là một nhân vật đầy bí ẩn, nhưng ít nhất có một điều đã trở nên rõ ràng. Sau khi DeepSeek hoàn tất vòng gọi vốn với mức định giá lên tới 71 tỷ USD, khối tài sản cá nhân của ông Lương đã tăng vọt lên khoảng 38 tỷ USD, vượt xa Dario Amodei của Anthropic hay Sam Altman của OpenAI.Xem thêm.

Hormuz là điềm báo cho những điều tồi tệ hơn sắp tới.Xem thêm.

Từ ngày 3 đến ngày 9/7, Iran tổ chức quốc tang kéo dài một tuần dành cho cố Lãnh tụ Tối cao Ali Khamenei.... Sự kiện thu hút sự quan tâm đặc biệt của dư luận quốc tế và cũng đặt ra một câu hỏi đáng suy ngẫm: Làm thế nào để gạt bỏ lăng kính thiên lệch mà truyền thông phương Tây đã áp đặt suốt nhiều năm qua, nhằm nhìn nhận Iran một cách khách quan và lý tính hơn?Xem thêm.

Chiến thuật cũ của Nga ở Ukraine nay được dùng theo cách mới.Xem thêm.

Mỹ đã nối lại các cuộc tấn công nhằm vào Iran. Bản ghi nhớ thỏa thuận mà Tehran và Washington đạt được vào tháng trước tại Thụy Sĩ, vốn như mành chỉ treo chuông suốt nhiều tuần qua, cuối cùng đã dần sụp đổ. “Tôi nghĩ mọi chuyện đã chấm dứt”, Tổng thống Mỹ Donald Trump phát biểu vào ngày 8/7. “Tôi không muốn đàm phán với [Iran] nữa”.Xem thêm.

Quỹ đạo bay của tên lửa là một thông điệp gửi tới Philippines, nhưng vẫn tránh kích động Hàn Quốc.Xem thêm.

Thay vì phải đối mặt với một mặt trận quốc tế thống nhất, Triều Tiên lại được hưởng thứ có lẽ là tài sản chiến lược lớn nhất của mình: một thế giới ngày càng phân mảnh, nơi cạnh tranh giữa các cường quốc từng bước làm xói mòn nền tảng chính trị vốn giúp các lệnh trừng phạt phát huy hiệu quả.Xem thêm.

Hội nghị thượng đỉnh Ankara chỉ trì hoãn việc giải quyết các vấn đề.Xem thêm.

Đầu năm nay, Chính phủ Pháp đã đề xuất “áp đặt mức bảo hộ tương đương với thuế quan chung khoảng 30% đối với hàng hóa từ Trung Quốc”. Mặc dù Đức ban đầu còn do dự, Thủ tướng Friedrich Merz đã phát tín hiệu sẵn sàng hành động trước các hành vi thương mại thiếu công bằng của Bắc Kinh. Tháng trước, tất cả các nhà lãnh đạo EU, ngoại trừ Tây Ban Nha, đã giao cho Ủy ban châu Âu xây dựng các phương án ứng phó.Xem thêm.

Sau các chuyến thăm cấp nhà nước liên tiếp tới Trung Quốc trong tháng 5 của Tổng thống Mỹ Donald Trump và Tổng thống Nga Vladimir Putin, nhiều nhà bình luận ở Mỹ và châu Âu nhận định rằng các cuộc gặp thượng đỉnh này hầu như không đem lại kết quả thực chất. Tuy nhiên, dưới góc nhìn của Bắc Kinh, điều đó không phải là vấn đề. Điều quan trọng là những hình ảnh được truyền thông nhà nước Trung Quốc phát sóng: giống như các hoàng đế thời xưa, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đang tiếp đón những phái đoàn triều cống đến từ các quân chủ quyền lực nhất thế giới. Về mặt biểu tượng, những chuyến thăm này củng cố thông điệp của Bắc Kinh rằng Trung Quốc đã vượt lên trên các đối thủ và một lần nữa trở thành trung tâm của thế giới.Xem thêm.

Hành động trả đũa trên mặt trận ngoại giao của Bắc Kinh vẫn có giới hạn, nhưng những giới hạn đó đang thu hẹp dần.Xem thêm.

Nghịch lý ở chỗ chính cuộc chiến này có thể đã tạo ra một cơ hội để Mỹ và Iran hàn gắn mối quan hệ vốn đã đổ vỡ từ lâu. Lý do là xung đột đã rơi vào thế bế tắc mà không bên nào mong muốn.Xem thêm.

Các nhà phân tích phương Tây từ lâu đã có xu hướng suy diễn quá mức về hành động của Trung Quốc, thường mặc định rằng Bắc Kinh luôn muốn phát đi một thông điệp trong mọi động thái của mình. Xem thêm.

Kyiv cuối cùng cũng đã xây dựng được một học thuyết chiến thắng. Giờ đây, điều họ cần chỉ là thời gian.Xem thêm.

Dù cuộc chiến với Israel và Mỹ kết thúc theo kịch bản nào, chế độ Cộng hòa Hồi giáo Iran nhiều khả năng vẫn sẽ bước ra với một số lợi thế đáng kể. ... Tuy nhiên, trên ít nhất một phương diện, cuộc chiến đã khiến Iran suy yếu rõ rệt: đó là vị thế của nước này tại Iraq.Xem thêm.

Một người đấu tranh cho tự do ngôn luận phải sống lưu vong đã qua đời trong bối cảnh Trung Quốc ngày càng mở rộng ảnh hưởng pháp lý và chính trị ra ngoài lãnh thổ.Xem thêm.

Một bài đăng gần đây trên mạng xã hội đã thu hút sự chú ý lớn tại Việt Nam với nội dung: “Ngày càng nhiều thanh niên Bangladesh đến Đông Nam Bộ làm công nhân”. Những bức ảnh đi kèm cho thấy hàng trăm lao động Bangladesh tham dự buổi hướng dẫn về pháp luật và an toàn giao thông tại một nhà máy ở miền Nam Việt Nam. Hình ảnh này tạo cảm giác khá lạ lẫm, bởi Việt Nam từ lâu được biết đến là một quốc gia xuất khẩu lao động, với hàng trăm nghìn người Việt đang làm việc tại Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan và các nước Trung Đông.

Sau hơn 100 ngày eo biển Hormuz bị phong tỏa, một dự án đường sắt bị đình trệ suốt hơn hai thập kỷ bất ngờ được thúc đẩy mạnh mẽ.Xem thêm.

Vấn đề không phải là drone – mà là mọi thứ xung quanh chúng.Xem thêm.

Ngôn từ của “kỷ nguyên mới” đã bỏ cuộc cải cách thực sự lại phía sau.Xem thêm.

Cáo phó cho chủ nghĩa xuyên Đại Tây Dương có lẽ đã được viết quá sớm. ... Bằng chứng không chỉ ra sự kết thúc của liên minh xuyên Đại Tây Dương, mà là sự xuất hiện của một quan hệ đối tác đòi hỏi khắt khe hơn và cuối cùng là bền vững hơn, đánh dấu sự trỗi dậy vốn bị trì hoãn từ lâu của châu Âu như một thực thể trưởng thành về mặt địa chính trị.Xem thêm.

“Tôi tin rằng chúng ta nên đối thoại với Putin”, Tổng thống Phần Lan Alexander Stubb phát biểu trong một cuộc phỏng vấn đầu tháng Sáu. Đây là một thừa nhận cho thấy nhiều điều. Trong nhiều năm qua, Stubb luôn là một trong những chính trị gia châu Âu có lập trường ủng hộ Ukraine mạnh mẽ nhất và thường giữ thái độ cứng rắn với Điện Kremlin. Nhưng giờ đây, Stubb chia sẻ với giới báo chí rằng việc phớt lờ Tổng thống Nga Vladimir Putin đang dần trở nên bất khả thi. Xem thêm.

Nếu bạn chưa từng đọc Bàn về Chiến tranh, có lẽ bạn vẫn biết câu châm ngôn nổi tiếng của Carl von Clausewitz rằng: “Chiến tranh là sự tiếp nối của chính trị bằng những phương tiện khác”. Ý của ông là chiến tranh phải luôn có một mục tiêu chính trị rõ ràng, và mục tiêu đó phải định hướng cho việc chọn chiến lược cũng như cách thức sử dụng sức mạnh quân sự. Những thắng lợi rực rỡ trên chiến trường sẽ trở nên vô nghĩa nếu chúng không mang lại được kết quả chính trị mong muốn.Xem thêm.

Bi kịch trung tâm của Cuộc chiến Peloponnese là câu chuyện về sự kiêu ngạo và thói ngạo mạn ngày càng lớn của Athens và những hậu quả định mệnh của nó. Những người Athens thời nay, vốn đang phô trương sức mạnh như lẽ phải, tốt hơn hết nên chú ý đến những lời cảnh báo của Thucydides nếu họ không muốn chuốc lấy những thảm họa cho chính mình.Xem thêm.

Đòn trả đũa kinh tế đã làm đóng băng quan hệ mà sự kiện Thiên An Môn từng không thể làm phai nhạt.Xem thêm.

Kể từ đầu tháng Tư, từng đợt drone của Ukraine vô hiệu hóa tuyến đường ven biển trọng yếu dọc Biển Azov và đánh sập các cây cầu phía bắc Crimea bắc qua eo biển Chongar. Các đòn tấn công của Ukraine làm tê liệt những tuyến đường biển và gián đoạn vận tải đường sắt, khiến con đường thiết thực duy nhất dẫn đến Crimea chỉ còn là cầu Kerch ở cực đông.Xem thêm.

Chính sách Trung Quốc của Việt Nam thường được kể qua lăng kính ngờ vực lịch sử, tranh chấp Biển Đông và sự cần thiết phải bảo vệ chủ quyền của một quốc gia nhỏ trước người hàng xóm hống hách. Câu chuyện này có thật. Tuy nhiên, nó bỏ qua một động lực khác có khả năng đưa quan hệ hai nước xích lại gần nhau hơn: việc Hà Nội chủ động học hỏi từ Bắc Kinh nhằm tăng tốc “kỷ nguyên vươn mình” — tầm nhìn đầy tham vọng của Tổng Bí thư Tô Lâm. Việt Nam ngày càng nhìn nhận Trung Quốc qua một chương trình phát triển hướng tới tương lai — không chỉ là đối tác quan trọng về đầu tư và thương mại, mà còn là nguồn học hỏi chính về cách một nhà nước mạnh có thể thúc đẩy chuyển đổi kinh tế.Xem thêm.

Nhiều năm trước, học giả người Mỹ Francis Fukuyama, xuất phát từ niềm tin tuyệt đối vào chế độ dân chủ phương Tây, đã đưa ra luận điểm nổi tiếng về "sự cáo chung của lịch sử". Trong những năm gần đây, ngày càng nhiều người nhận ra sự thiếu chính xác trong quan điểm này — và xu thế lớn đằng sau đó chính là sự trỗi dậy của Trung Quốc.Xem thêm.

Cuộc đổ bộ xâm lược Normandy ngày 6/6/1944 vẫn là chiến dịch đổ bộ lớn nhất và phức tạp nhất trong lịch sử.... Normandy chưa từng có tiền lệ về quy mô, nhưng không phải về bản chất. Một cuộc xâm lược Đài Loan sẽ đặt ra vấn đề ngược lại: cái chưa từng có không nằm ở quy mô hòn đảo, mà nằm ở các thách thức tác chiến.Xem thêm.

Trên toàn thế giới, cả bạn lẫn thù của Mỹ nay cùng đi đến một kết luận ảm đạm: muốn được Tổng thống Donald Trump tôn trọng, phải cho ông thấy khả năng đe dọa nước Mỹ.Xem thêm.

Lệnh phong tỏa của Mỹ đang phá hủy các cơ hội để Havana trở nên ổn định và dân chủ.Xem thêm.

Các đối thủ độc tài của Washington rất khó có khả năng phát động một cuộc tấn công phối hợp nhắm vào Mỹ hoặc trực tiếp can thiệp thay mặt cho nhau nếu Mỹ sử dụng hành động quân sự chống lại một trong số họ. Nhưng sự liên kết của họ đại diện cho một trong những sự tích hợp quân sự độc tài quan trọng và đáng lo ngại nhất trong lịch sử hiện đại — và điều này diễn ra vào thời điểm trật tự quốc tế dựa trên luật lệ đã sụp đổ và nguy cơ xảy ra chiến tranh lớn đang gia tăng. Xem thêm.

Một giám đốc công nghệ nổi tiếng toàn cầu, trong lúc hưng phấn vì chuẩn bị chào bán cổ phiếu ra công chúng, đã có những phát biểu thiếu thận trọng chỉ trích chính phủ. Nhà nước liền phản đòn mạnh mẽ hơn bất kỳ ai có thể ngờ. Chỉ qua một đêm, thỏa thuận giữa một lĩnh vực kinh tế đang bùng nổ và chính phủ đã bị phá vỡ.Xem thêm.

Triết học Mỹ được sinh ra từ mồ hôi, bùn đất và nhu cầu sinh tồn khốc liệt của những người đi khai hoang. Trải qua 250 năm lập quốc, dòng chảy tư duy của nước Mỹ đã rẽ sang một hướng hoàn toàn khác biệt. Họ vượt qua châu Âu lục địa không phải bằng cách viết ra những cuốn sách hàn lâm hơn, mà bằng cách biến triết học thành một công cụ thực tiễn. Với người Mỹ, triết học là cẩm nang để phân loại, tổ chức và điều hành thế giới theo một cấu trúc quyền lực mà chính họ là người thiết lập luật chơi. Xem thêm.

Việc các tổng thống Mỹ sử dụng vũ lực quân sự ở nước ngoài đã trở nên quá dễ dàng. Kể từ năm 1973, Tổng tư lệnh quân đội có thể triển khai quân ra nước ngoài mà không cần huy động thanh niên thông qua lệnh gọi nhập ngũ. Các đời tổng thống đã dựa vào công nghệ quân sự, sức mạnh không quân và binh sĩ chuyên nghiệp để triển khai sức mạnh, trong khi phần lớn cử tri vẫn đứng ngoài những hệ lụy từ các quyết định này — bao gồm cả nỗi lo rằng chúng có thể ảnh hưởng trực tiếp đến người thân của họ.Xem thêm.

Cuộc chiến đã làm được điều mà nhiều năm áp lực từ phương Tây không thể, đó là loại bỏ Nga khỏi vị trí một nhà cung cấp vũ khí khả dĩ cho Đông Nam Á.Xem thêm.

Gần 14 thế kỷ sau Trận Bạch Giang, quan hệ căng thẳng đang đẩy hai nước láng giềng xuống vực thẳm.Xem thêm.

Một bưu kiện được gửi đến Warsaw, bên trong không chỉ chứa Huân chương Đại bàng Trắng — phần thưởng cao quý nhất của Ba Lan — mà còn chứa đựng món nợ dân tộc kéo dài hơn một thế kỷ giữa Ba Lan và Ukraine, cùng nút thắt ngoại giao khó lòng hóa giải giữa hai nước ở thời điểm hiện tại.Xem thêm.

Khi các vấn đề của Nga trở nên tồi tệ hơn vào mùa hè này và các lựa chọn của Putin vơi dần, cám dỗ của ông sẽ là leo thang cả trong và ngoài nước. Xem thêm.