POPULARITY
Categories
Ngày 11/06/2026, giải Vô địch Bóng đá Thế giới lần thứ 23 chính thức khai mạc tại ba nước đồng tổ chức là Canada, Hoa Kỳ và Mêhicô, với trận chung kết diễn ra tại New York ngày 19/07/2026. Giữa những tranh cãi về khâu tổ chức, các chỉ trích về chính sách nhập cư, hạn chế visa nhập cảnh và các căng thẳng địa chính trị, tổng thống Mỹ Donald Trump muốn biến kỳ World Cup 2026 thành một vũ đài, thể hiện quyền lực và tầm nhìn về quan hệ quốc tế của ông. Đây là lần đầu tiên lễ hội bóng đá lớn nhất hành tinh, diễn ra mỗi bốn năm một lần, được ba nước đồng tổ chức. Sự kiện này khẳng định hơn nữa xu thế đồng tổ chức các cuộc tranh tài thể thao lớn bắt đầu từ mùa Euro 2008 tại Thụy Sĩ và Áo, Euro 2012 tại Ba Lan và Ukraina, và gần đây nhất là mùa Euro 2020, bị dời lại một năm do đại dịch Covid, diễn ra tại ít nhất 11 nước chủ nhà. Vào năm 2030, Cúp Bóng đá Thế giới sẽ diễn ra tại Tây ban Nha, Bồ Đào Nha và Maroc, với ba trận đấu khác ở Achentina, Paraguay và Uruguay. Đồng tổ chức, đồng chia sẻ chi phí, nhưng cạnh tranh hình ảnh chủ nhà Trong phiên bản 2026, việc chọn Canada, Hoa Kỳ và Mêhicô, được FIFA thông qua vào năm 2018, và theo sáng kiến của cựu tổng thống Mỹ Barack Obama, phản ảnh mong muốn xây dựng một sự kiện bóng đá cấp châu lục quy mô lớn. Theo giải thích của Cyrille Bret, chuyên gia về quan hệ quốc tế, với trang The Conversation, mục tiêu đặt ra là nhằm đáp ứng các yêu cầu kinh tế, theo đó, ba nước cùng chia sẻ chi phí tổ chức, dùng chung cơ sở hạ tầng và hạn chế việc xây dựng các công trình mới. « Những khía cạnh này càng thêm quan trọng hơn khi đây sẽ là kỳ World Cup lớn nhất trong lịch sử : Lần đầu tiên có 48 đội tuyển tham gia vòng chung kết, thi đấu tổng cộng 104 trận. Bảy kỳ World Cup trước đó, kể từ kỳ tổ chức ở Pháp năm 1998, đều có 32 đội tham gia, đấu 64 trận. Con số này còn thấp hơn trước đó nữa, khi chỉ có 24 đội từ năm 1982 đến 1994 và chỉ có 16 đội trước giai đoạn này. Sự gia tăng này là đáng kể và có thể là chưa kết thúc, bởi vì FIFA đang xem xét mở rộng lên 64 đội ngay từ năm 2030. » Tuy diễn ra tại ba nước, nhưng mọi sự chú ý chủ yếu đổ dồn vào Hoa Kỳ, bởi vì 78 trong số 104 trận tranh tài sẽ diễn ra trên lãnh thổ Mỹ, và do vậy Mỹ sẽ là nơi có mật độ phủ sóng truyền thông cao nhất. Trên phương diện xây dựng « thương hiệu quốc gia », đây thực sự là một lợi thế đáng kể. Cyrille Bret lưu ý, « trong vòng một tháng, các hình ảnh được phát sóng ra toàn thế giới chủ yếu sẽ giới thiệu các thành phố lớn của Mỹ. » Nhưng để có được lợi thế này, nhà địa chính trị học về thể thao, Pascal Boniface, giám đốc Viện Quan hệ Quốc tế và Chiến lược (IRIS), trong chương trình truyền hình của France 24, nhắc lại, đích thân Donald Trump, trong nhiệm kỳ I đã can thiệp « một cách thô bạo » trong quá trình bầu chọn ứng viên đăng cai World Cup : « Lần đầu tiên một tổng thống đe dọa trừng phạt những nước nào không bỏ phiếu cho Mỹ. Thông thường một tổng thống, một nguyên thủ quốc gia chỉ làm công tác quan hệ công chúng. Vì mỗi liên đoàn có một lá phiếu, và người ta biết ai bỏ phiếu cho ai, thế nên ông Trump đã đe dọa sẽ trừng phạt những nước nào bỏ phiếu cho Maroc, một ứng viên khác. Đây thực sự là một tiền lệ chưa từng có. » Dù có ít trận đấu diễn ra trên lãnh thổ, nhưng Canada và Mêhicô cũng sẽ nỗ lực thể hiện tầm cỡ của mình trong việc bảo đảm an ninh, giao thông và cơ sở hạ tầng. Chuyên gia Cyrille Bret cho rằng « hai nước còn lại có thể tạo sự khác biệt thông qua hình ảnh như giới thiệu thành phố chủ nhà, cảnh quang hay di sản của họ, những yếu tố vô cùng quý giá, góp phần xây dựng danh tiếng quốc tế, một thương hiệu quốc gia tiếng tăm ». Cũng theo vị chuyên gia về quan hệ quốc tế, tuy đồng tổ chức nhưng còn có sự cạnh tranh về lòng hiếu khách. Các cổ động viên trên toàn thế giới sẽ so sánh cách tiếp đón tại mỗi nước. Liệu rằng nước Mỹ của Donald Trump với chủ trương « Nước Mỹ trên hết » có sẽ được đánh giá là nơi tiếp đón nồng nhiệt nhất so với hai quốc gia láng giềng hay không ? Trump đăng cai World Cup nhưng hạn chế cổ động viên nhập cảnh Về điểm này, Hoa Kỳ có lẽ đang mất lợi thế trước hai đối thủ cạnh tranh là Canada và Mêhicô. Việc đăng cai một sự kiện thể thao lớn cho phép nước chủ nhà nhấn mạnh tầm quan trọng của một quốc gia. nhưng những căng thẳng chính trị nội bộ và các xung đột địa chính trị đang làm dấy lên nỗi lo cho một thảm họa thể thao to lớn. Chính sách siết chặt nhập cư và hạn chế visa nhập cảnh của chính quyền Trump đang đi ngược lại với tinh thần của World Cup là mở cửa ra thế giới. Theo quan điểm của Cyrille Bret, đây chính là sự mâu thuẫn cốt lõi của chủ nghĩa Trump. Một mặt ông tìm cách thể hiện sự hiện diện toàn cầu của nước Mỹ, và mặt khác, ông chủ trương đóng cửa biên giới nghiêm ngặt, ngăn cản công dân các quốc gia có đủ điều kiện tham dự World Cup đến Mỹ cổ vũ cho đội nhà. Trong một phóng sự của France 24, Boubacar Seye, chủ tịch hiệp hội Horizon sans Frontières, bảo vệ quyền người di cư Senegal, quốc gia nằm trong danh sách các nước bị hạn chế cấp visa, đã chỉ trích mạnh mẽ chính sách này của chính quyền Trump là khó hiểu : « Lễ hội đã bị phá hỏng rồi. Bởi vì không thể tổ chức World Cup mà không có người hâm mộ. Điều đó là chưa từng có tiền lệ. Senegal cần phản đối bằng con đường ngoại giao. Họ cần liên hệ với FIFA, họ cần liên hệ với các tổ chức nhân quyền. » Chính sách cứng rắn này của Trump là hữu ích về mặt chính trị. Hình ảnh về sự kiên quyết bảo vệ biên giới vẫn được một bộ phận cử tri của ông ủng hộ. Cách đánh giá này cũng được Kevin Veyssière, chuyên gia địa chính trị thể thao, trả lời France 24 cùng chia sẻ : « Trên bình diện đối nội, ông sử dụng giải đấu để thách thức việc đăng cai các trận đấu của một số thành phố do đảng Dân Chủ điều hành và có bất đồng với chính sách của ông. Điều này là quan trọng bởi vì bầu cử giữa kỳ sẽ diễn ra vài tháng sau kỳ World Cup. Ông hy vọng rằng mùa bóng này sẽ là một lợi thế để giành thắng lợi bầu cử ». Nước chủ nhà và nước dự giải trong chiến tranh Một ẩn số khác trong kỳ World Cup lần này là sự tham dự của Iran. Lần đầu tiên trong lịch sử bóng đá, nước chủ nhà và nước tham dự giải đấu trong tình trạng chiến tranh từ hơn ba tháng nay. Sự hiện diện của tuyển Iran trở thành một thách thức ngoại giao. Nhà địa chính trị về thể thao Pascal Boniface nhắc lại, trong quá khứ, vào năm 1998, khi Mỹ và Iran vào thời điểm đó cũng trong tình trạng chiến tranh, đã cho thế giới thấy một hình ảnh tích cực : « Vào năm 1998, hai đội đã chụp ảnh chung, và các cầu thủ Iran đã tặng hoa hồng trắng cho các cầu thủ Mỹ. Đó là thời kỳ xích lại gần nhau về mặt ngoại giao giữa Hoa Kỳ dưới thời Bill Clinton và Iran dưới thời Katami. » Về phần mình, Cyrille Bret lưu ý : « Những cuộc tranh tài thể thao lớn không tạo ra những căng thẳng quốc tế nhưng chúng làm nổi rõ những vấn đề đó. Thể thức tham gia của Iran sẽ phụ thuộc chủ yếu vào tình trạng quan hệ giữa Washington và Teheran vào thời điểm diễn ra giải đấu – một mối quan hệ biến động gần như hàng ngày. Vấn đề này có thể trở thành, giống như một số vụ tẩy chay Olympic trong quá khứ, một công cụ để gây áp lực hoặc đàm phán. Người ta đã biết rằng đội tuyển Iran, theo nguyên tắc sẽ thi đấu các trận của họ trên lãnh thổ Hoa Kỳ, cuối cùng đóng trại tại Tijuana, Mêhicô, gần biên giới với Mỹ, và sẽ phải di chuyển đi về trong cùng một ngày. Nhưng World Cup chỉ đơn thuần là sự phản ánh của một động lực quyền lực đã tồn tại từ trước. » Ở đây một lần nữa chính quyền Trump áp đặt luật chơi đối với một sự kiện thể thao lớn. Trả lời France 24 Kevin Veyssière cho rằng, « trên trường quốc tế, Hoa Kỳ rõ ràng không cần World Cup để củng cố quyền lực mềm. Nhưng Donald Trump muốn giải đấu này mang dấu ấn và tầm nhìn của ông về quan hệ quốc tế. Trong khi Nga vào năm 2018 và Qatar năm 2022 đã thể hiện sự cởi mở để tạo dựng hình ảnh tốt nhất có thể, thì rõ ràng Hoa Kỳ không như vậy. Donald Trump muốn thế giới thích nghi với Hoa Kỳ, chứ không phải ngược lại. » Là một người cũng ưa thích thể thao, nhưng chủ yếu đam mê của ông là golf, đô vật và MMA, những môn thể thao nam tính và phù hợp với lập trường chính trị và thành phần cử tri của ông, bóng đá tại Mỹ, về mặt lịch sử là một môn thể thao cho nữ giới, nhưng Donald Trump trong các phát biểu, đang tìm cách biến đổi đất nước ông thành một vùng đất của bóng đá, không phải là vì niềm đam mê mà là vì những lợi ích chính trị. FIFA : Một tổ chức phi chính trị ? Những điều này Trump có thể thực hiện đó là nhờ vào sự tiếp tay của FIFA, đặc biệt là chủ tịch hiện nay Gianni Infantino, người đang bị cáo buộc là có những hành vi tham nhũng. Về điểm này, Kevin Veyssière, có nhận định như sau : « Nhìn vào lịch sử của giải đấu, từ kỳ World Cup 1934 dưới thời Mussolini đến kỳ World Cup 2022 tại Qatar, FIFA chưa bao giờ đóng vai trò trung gian hòa giải đối với nước chủ nhà. Chưa bao giờ có mối quan hệ phi chính trị giữa cơ quan quản lý và nhà tổ chức, mà chỉ là mối quan hệ đối tác. Dưới thời Gianni Infantino (chủ tịch FIFA từ năm 2016), chúng ta thậm chí còn chứng kiến những mối quan hệ rất cá nhân phát triển giữa ông và các nguyên thủ quốc gia của các nước chủ nhà. Với Donald Trump, điều này đạt đến đỉnh điểm, lên đến việc trao tặng giải thưởng Hòa bình FIFA đầy phi lý trong lễ bốc thăm vào tháng 12 năm 2025. Một giải thưởng thực sự phi lý, nếu xét đến các chính sách của Trump vào đầu năm, từ vụ bắt cóc Nicolás Maduro ở Venezuela đến các cuộc tấn công chống lại Iran. Chúng ta thường nói về tình bạn thân thiết giữa Trump và Infantino, nhưng không có chuyện tình cảm lãng mạn. Chủ yếu đó là cuộc đấu tranh quyền lực. Cả hai đều có chung thế giới quan. Infantino phô trương quyền lực : ông đang ở nhiệm kỳ thứ tư, hiện đã tái đắc cử mà không cần bỏ phiếu tán thành, và không có cơ chế kiểm soát hay cân bằng nào tại FIFA. Và ông không bị thách thức vì doanh thu của tổ chức này tiếp tục tăng trưởng. » Một quan điểm cũng được nhà phân tích quan hệ quốc tế, Cyrille Bret, đồng chia sẻ với trang The Conversation, khi cho rằng điều này là không có gì mới mẻ. « Các tổ chức thể thao lớn luôn vun đắp các mối quan hệ mập mờ với quyền lực chính trị (…) Lập luận của họ trước hết là về kinh tế. Các cuộc tranh tài quốc tế đã trở thành những sản phẩm toàn cầu cho phép tài trợ một phần thể thao chuyên nghiệp ».
Chính phủ Mỹ đã công bố các mức thuế quan mới, đối với các quốc gia mà họ cho là không mạnh tay trấn áp hàng hóa, được sản xuất bằng lao động cưỡng bức. Bộ trưởng Thương mại Úc cho biết, việc tăng thuế quan đối với hàng xuất khẩu sang Hoa Kỳ, không liên quan đến phản ứng của Úc đối với nạn nô lệ hiện đại, sau cuộc đàm phán với người đồng cấp Mỹ.
VOV1 - Căng thẳng tại khu vực tiếp tục gia tăng, sau khi Tổng thống Trăm cáo buộc Iran bắn rơi trực thăng Mỹ trên vịnh Oman và đe dọa tiến hành trả đũa.Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi tối qua đã lên tiếng phản ứng với đe dọa của Tổng thống Donald Trump liên quan vụ trực thăng Mỹ bị bắn rơi tại vịnh Oman. Viết trên mạng xã hội X, ông Araghchi khẳng định Iran muốn nói chuyện bằng ngôn ngữ ngoại giao. Nhưng nếu không thể theo đuổi giải pháp ngoại giao, Iran sẽ chứng minh cho thấy giới thế giới thấy người Iran cũng có thể “nói chuyện bằng ngôn ngữ khác”, tức sẵng sàng đối đầu quân sự. Về vụ trực thăng Mỹ bị bắn rơi, Ngoại trưởng Araghchi cho rằng đây có thể là tai nạn ngoài ý muốn. Ông Araghchi cảnh báo việc các lực lượng nước ngoài hoạt động gần Iran, tiềm ẩn rủi ro lớn về an ninh. Để giảm thiểu nguy cơ, giải pháp tốt nhất là nhanh chóng rút các lực lượng nước ngoài ra khỏi khu vực. Theo các nguồn tin Mỹ là Axios và The New York Times, máy bay không người lái Shahed của Iran đã bắn hạ chiếc trực thăng Apache của không quân Hoa Kỳ, khi chiếc máy bay này đang làm nhiệm vụ tuần tra gần eo Hormuz hồi sáng qua. 2 phi công lái trực thăng đã được một tàu mặt nước không người lái của hải quân Mỹ giải cứu khoảng 2h sau đó. Các phi công không bị thương và trong tình trạng sức khỏe ổn định. Tổng thống Mỹ Donald Trump tối qua cáo buộc Iran bắn rơi chiếc trực thăng và tuyên bố sẽ trả đũa. Vụ trực thăng quân sự bị bắn hạ tại vịnh Oman, xảy ra trong bối cảnh khá nhạy cảm, khi Iran vừa có loạt cuộc đối đầu hỏa lực ác liệt với cả Israel và lực lượng Mỹ trong khu vực. Giai đoạn cuối tháng 5 và đầu tháng 6, lực lượng Mỹ tuyên bố tấn công nhiều mục tiêu Iran trên vịnh Ba Tư và gần eo Hormuz với lý do “tự vệ”. Iran đáp trả bằng việc phóng tên lửa và máy bay không người lái tập kích các căn cứ Mỹ đặt tại Kuwait và Bahrain.Ngay sau khi đối đầu Mỹ-Iran vừa lắng xuống, đụng độ ác liệt đã bùng phát trở lại giữa Iran và Israel, quốc gia đã cùng Mỹ phát động chiến tranh chống Iran ngày 28/2. Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) đêm 7/6 phóng tên lửa đạn đạo tấn công Israel, với lý do đáp trả vụ không quân Israel tập kích ngoại ô thủ đô Beirut của Lebanon, động thái mà Tehran mô tả là sự vi phạm nghiêm trọng lệnh ngừng bắn Mỹ-Iran ngày 8/4. Hai bên sau đó tiến hành nhiều cuộc tấn công “ăn miếng trả miếng” trong sáng 8/6, trước khi cùng tuyên bố dừng giao tranh đầu giờ chiều cùng ngay do sức ép từ Tổng thống Mỹ.Tuy nhiên, trong hai ngày qua, quân đội Israel tiếp tục tấn công dữ dội vào Lebanon, gây thương vong nghiêm trọng về người. Theo Bộ Y tế Lebanon, chỉ riêng các cuộc không kích của Israel vào khu vực phía Nam Lebanon ngày hôm qua, đã khiến tổng cộng 17 người chết và hàng chục người khác bị thương.Truyền thông và giới phân tích khu vực lo ngại động thái leo thang của Israel, có nguy cơ khiến giao tranh bùng phát trở lại, do Iran nhiều lần cảnh báo lệnh ngừng bắn phải bao gồm cả Lebanon./.VOV Ai CậpNgoại trưởng Iran Abbas Araghchi. Ảnh: Reuters
SpaceX, Amazone, Nvidia của Mỹ, Softbank của Nhật, Brookfield của Canada, hay MGX của Các Tiểu Vương Quốc Ả Râp Thống Nhất.. đầu tư hàng chục tỷ đô la vào Pháp để xây dựng các trung tâm xử lý dữ liệu data center. Đâu là những lợi thế của Pháp trong mắt các nhà đầu tư công nghệ ? Phúc hay họa khi trở thành « sân sau » của những nhà cung cấp dịch vụ trong thời đại digital ? 80 % các dịch vụ tin học tại châu Âu đều phụ thuộc vào các nhà cung cấp ở Mỹ : Các data center cho phép Paris tự chủ về công nghệ kỹ thuật số với Hoa Kỳ ? Tại hội nghị kêu gọi đầu tư nước ngoài vào Pháp Choose France hôm 01/06/2026, Pháp đã nhận được hơn 90 tỷ euro : Phần lớn trong số hơn 70 dự án tập trung vào lĩnh vực trí tuệ nhân tạo và công nghiệp số. Bất chấp rất nhiều khó khăn về địa chính trị hiện tại, trong 7 năm liên tiếp, Pháp vẫn là địa điểm đầu tư hấp dẫn tại châu Âu trong mắt các nhà đầu tư quốc tế, theo thăm dò của cơ quan tư vấn EY. Trước ngày khai mạc hội nghị tập đoàn Nhật Bản Softbank đã thông báo đầu tư 45 tỷ euro tại Pháp từ nay đến năm 2031 để xây dựng các trung tâm xử lý dữ liệu data center. Nhìn xa hơn nữa Softbank cam kết đầu tư đến 75 tỷ tại Pháp để « xây dựng cơ sở hạ tầng phục vụ công nghệ AI ». Sáng lập viên tập đoàn Nhật Bản này, Masayoshi Son kể lại ông đã gặp tổng thống Macron tại Tokyo hai tháng trước đây. Khi đó nguyên thủ Pháp đã hỏi nhà đầu tư này liệu có thể nhanh chóng thông báo một chương trình đầu tư vào Pháp hay không và ông câu trả lời của chủ nhân Softbank là có. Masayoshi Son giải thích với báo chí Paris là đã quyết định đầu tư 75 tỷ euro để phát triển trí tuệ nhân tạo bởi nhân loại đang « bước vào thời đại của AI. Những quốc gia có cơ sở hạ tầng cần thiết cho lĩnh vực còn rất mới mẻ này sẽ nắm giữ một vai trò then chốt trong tương lai cả về công nghiệp lẫn công nghệ và đối với nhân loại ». 352 data center sử dụng 3,2 % tiêu thụ điện trên toàn quốc Tổng thống Macron từ khi lên cầm quyền năm 2017 luôn xem thu hút vốn đầu tư nước ngoài là một ưu tiên. Ông đã chín lần chủ trì hội nghị Choose France tại lâu đài Versailles, ngoại ô Paris, với những khách mời sáng giá nhất trong giới tài chính, công nghiệp của Hoa Kỳ, Nhật Bản, châu Âu và trước chiến tranh Ukraina cũng đã có không ít các doanh nhân Nga tham dự. Riêng năm nay, trí tuệ nhân tạo, data center, công nghệ digital … đặc biệt được quan tâm. Tháng 2/2025 với hội nghị « hành động vì AI » Emmanuel Macron đã nuôi tham vọng, với 67 triệu dân, Pháp cũng có thể trở thành một mắt xích quan trọng trong thời đại công nghệ số, và là một « trung tâm quốc tế » về AI. Sức hút các data center của Pháp Hiện tại Pháp đã có 350 data center và mục tiêu xây dựng thêm 60 trung tâm khác nữa trên toàn quốc trong 10 năm nữa. Đó sẽ là những trung tâm có công suất ngày càng lớn cho phép Paris giải quyết cùng lúc hai vấn đề : giảm mức độ phụ thuộc vào các cơ sở hạ tầng công nghệ số của Hoa Kỳ, và đẩy mạnh các hoạt động kinh tế của Pháp. Trên con đường chinh phục các nhà đầu tư trong lĩnh vực digital, Pháp có nhiều lợi thế, mà đầu tiên hết là khả năng sản xuất điện, như giải thích của François Monnier, tổng biên tập tuần báo tài chính Investir : « Điện khí hóa là một điểm mạnh của châu Âu mà đứng đầu bảng là Pháp. Hơn nữa đây là một lĩnh vực đang phát triển rất mạnh. Để đáp ứng nhu cầu của các trung tâm quản lý dữ liệu data center thì Pháp có nhiều tập đoàn lớn rất có uy tín như là như Schneider Electric chuyên cung cấp các dịch vụ, tìm kiếm những giải pháp năng lượng đáp ứng nhu cầu cho các tập đoàn trong lĩnh vực công nghệ số … hay là Legrand chuyên cung cấp các thiết bị điện hay tập đoàn năng lượng. Lĩnh vực trí tuệ nhân tạo chiếm 25 % doanh thu của Legrand. Còn Axens hiện diện trong nhiều lĩnh vực từ lọc dầu, hóa dầu xử lý năng lượng tái tạo, xử lý nước ». Antoine Fournier, chủ tịch cơ quan tư vấn Thésée DataCenter ghi nhận : Các khoản đầu tư lẽ ra đổ về những quốc gia khác ở châu Âu, như Đức hay Hà Lan đang chuyển hướng về Pháp, bởi Pháp có một vị trí địa lý « trung tâm ». Điện hạt nhân Theo lời Régis Casstané tổng giám đốc chi nhánh tại Pháp của tập đoàn Equinix (nhà cung cấp thiết bị cho các data center lớn nhất thế giới), từ 2022 giá năng lượng của Pháp rẻ hơn so với một số quốc gia khác (như là Đức phải phụ thuộc vào khí đốt của Nga), Pháp lại có các nhà máy điện hạt nhân, lá chủ bài của Pháp trong mắt các nhà đầu tư AI và data center. Bởi vì trung tâm xử lý dữ liệu là một « nguồn tiêu thụ năng lượng vô cùng lớn », cần có nhiều điện để vận hành. … Theo thẩm định của cơ quan quốc gia Pháp về năng lượng và môi trường ADEM, tiêu thụ điện của 350 data center sẽ tương đương với mức tiêu thụ của « hơn một chục thành phố với trên 100 ngàn dân » và đó là những « cực hút đến 3 % nguồn điện trên toàn quốc ». Đáng quan ngại hơn nữa là các trung tâm data đó ngày càng lớn « ngày càng cần nhiều năng lượng để hoạt động, do vậy trong hơn 10 năm nữa, nhu cầu về điện dành riêng cho các trung tâm này sẽ tăng lên gấp 4 lần so với hiện nay ». Năm 2025, điều trần trước một ủy ban tại Hạ Viện, Eric Schmidt cựu chủ tịch tổng giám đốc Google từng kêu gọi các dân biểu Mỹ đầu tư vào cơ sở hạ tầng điện lực : « Chúng ta cần nhất hiện nay là điện và nhu cầu rất, rất lớn. Nếu quý vị cho phép nói thẳng, thì tôi xin thưa rằng, chúng tôi mong đợi Hạ Viện phát triển điện lực, bất kỳ dưới hình thức nào, đó có thể là năng lượng tái tạo, là nhiệt điện. Miễn làm sao chúng ta có khả năng đáp ứng nhu cầu tiêu thụ và phải nhanh chóng đạt được mục đích này » Điều đó cho thấy vì sao mà các « ông lớn » trong thế giới công nghệ của Mỹ đua nhau chạy sang Pháp đầu tư. Gilles Babinet, tác giả cuốn « Green AI » NXB Odile Jacob nói đến một lá chủ bài của Pháp mà cả Mỹ lẫn Trung Quốc hai siêu cường kinh tế thế giới và cũng là những bên tiên phong trong lĩnh vực công nghệ số và trí tuệ nhân tạo đều không có được : « Không một quốc gia nào trên thế giới có 15 giga Watt mà đấy lại là điện phi carbone. Mỹ không có khả năng này, Trung Quốc cũng không. Cho nên tất cả các nhà đầu tư trên thế giới cùng nhòm ngó khối lượng điện này của Pháp ». Gauthier Roussilhe, chuyên gia về môi trường digital điều hành công ty tư vấn Hubblo, Paris, do vậy cảnh báo trước nguy cơ các ông vua công nghệ kỹ thuật số và AI trên thế giới đang muốn biến Pháp thành « sân sau » của riêng mình : « Tất cả những thông cáo rầm rộ về các chương trình đầu tư rất lớn về công nghệ số tại Pháp, trước hết là nhằm bảo đảm rằng, hiện tại và trong tương lai, các tập đoàn này có thể tận dụng tiềm lực về điện lực của nước Pháp (…) Những trung tâm xử lý dữ liệu càng lớn bao nhiêu, thì càng cho thấy trong lượng khổng lồ của các doanh nghiệp Mỹ. Softbank thực ra đã bỏ vốn đầu tư và hiện diện trong rất nhiều các tập đoàn công nghệ cao và nhất là trong các tập đoàn của Mỹ. Hệ quả hiển nhiên kèm theo là khâu quản lý các data center sau này sẽ thuộc về phía Hoa Kỳ ». Điều này dường như đã được cả sáng lập viên lẫn giám đốc tài chính tập đoàn Softbank nhìn nhận. Ông Masayoshi Son nói rõ : « Softbank bảo đảm khâu tài chính cho các dự án. Khách hàng của chúng tôi là những hyperscalers, tức là những ông không lồ trong lĩnh vực công nghệ đám mây, như là Amazon, Microsoft hay Google ». Về phần Nahoko Hoshino, giám đốc tài chính Softbank, bà chỉ hờ hững khi nhắc đến các đối tác châu Âu trong lúc đã tiến hành đàm phán với những khách hàng nặng ký là Amazon, Microsoft hay Google, Open AI. Về câu hỏi, đánh cược vào những data center có cho phép nước Pháp vực dậy kinh tế và mang lại công việc làm cho người dân hay không, giới trong ngành đồng loạt trả lời là không. Một quan chức tại thành phố La Courneuve so sánh : Với một diện tích tương đương, mở một nhà máy công nghiệp chế tạo trực thăng Eurocopter, cho phép tạo thêm 700 công việc làm, nhưng với một trung tâm xử lý dữ liệu thì chỉ cần tuyển dụng 36 nhân viên.
Bài của Elsie A., một tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky tô đang sống tại tiểu bang California, Hoa Kỳ. Bài đăng trong tạp chí Cổ Vũ Sức Mạnh của Giới Trẻ tháng 3, 2026 Một trong những chương yêu thích của tôi trong Kinh Tân […] The post Podcast số 578 – Cổ Vũ Sức Mạnh của Giới Trẻ tháng 2, 2026 – Lời Kêu Cầu Hô San Na của Tôi – Elsie A. appeared first on Thánh Hữu Việt Nam.
Pastor Aaron Hoak of Grace Baptist Church in Warsaw, IN shares with us his preaching resources for the book of Isaiah.Visit us at https://reformedbaptistnetwork.com/Other socials:instagram: https://www.instagram.com/reformedbaptistnetwork/facebook: https://www.facebook.com/reformedbaptistnetworkX: https://x.com/RefBapNet
Bước vào giai đoạn biến chuyển chiến lược đầy kịch tính, Đối thoại Shangri-La 2026 không còn là nơi của những tuyên bố đanh thép, mà trở thành bàn cờ ngoại giao thực dụng của các siêu cường. Từ sự chuyển dịch bất ngờ trong thông điệp "chủ nghĩa lý tưởng thực tiễn" của Hoa Kỳ, sự vắng bóng đầy tính toán của giới thượng tầng quốc phòng Trung Quốc, cho đến làn sóng tái vũ trang mạnh mẽ chưa từng có tại châu Á – Thái Bình Dương. Tất cả đang vẽ nên một cục diện an ninh khu vực mới: nơi các quốc gia tầm trung trỗi dậy với tư duy tự chủ chiến lược để tự quyết định vận mệnh của chính mình.
Phán quyết hàng năm của Ủy ban Công bằng Nơi làm việc đã nâng mức lương tối thiểu lên 6% và tăng tỷ lệ lương theo hệ thống award lên 4,75%. Trong khi đó, chính phủ liên bang đã khởi động vụ kiện công ty sản xuất khổng lồ 3M, yêu cầu bồi thường thiệt hại hơn 2 tỷ Mỹ kim do ô nhiễm hóa chất độc hại tại 28 căn cứ quân sự trên khắp nước Úc. Và với việc Hoa Kỳ lên kế hoạch đánh thuế 12,5% đối với hàng hóa của Úc thì liệu điều đó ảnh hưởng gì đến xuất cảng và kinh tế của Úc? Xin mời đến với các câu chuyện Nước Úc trong tuần sau đây với Mai Hoa và Lê Tâm.
Hơn sáu thập niên qua, Hoa Kỳ đã cố gắng định hình lại Cuba dưới chế độ cộng sản, thông qua các biện pháp trừng phạt, ngoại giao và áp lực chính trị. Giờ đây, Tổng thống Donald Trump đang theo đuổi một cách tiếp cận cứng rắn hơn, cho rằng việc gia tăng áp lực kinh tế có thể thành công, ở những nơi mà các nỗ lực trước đây đã thất bại. Nhưng khi Washington siết chặt các biện pháp trừng phạt và Havana đổ lỗi cho Hoa Kỳ về việc làm trầm trọng thêm khó khăn, người dân Cuba bình thường một lần nữa lại bị mắc kẹt ở giữa.
VOV1 - Theo hãng tin Reuters, vòng đàm phán tiếp theo giữa Hoa Kỳ và Iran dự kiến sẽ diễn ra ngày 5/6 (giờ địa phương), trong bối cảnh hai bên được cho là đang tiến gần tới một khuôn khổ thỏa thuận sơ bộ nhằm tạo nền tảng cho các cuộc thương lượng sâu hơn về chương trình hạt nhân của Tehran.
VOV1 - Chiều nay, tại Hà Nội, Viện Hội đồng Kinh doanh Hoa Kỳ - ASEAN cùng các đối tác lớn của Hoa Kỳ có buổi gặp mặt và làm việc với Hội Việt Nam - Hoa Kỳ.Tại đây, Viện Hội đồng Kinh doanh Hoa Kỳ - ASEAN công bố khoản tài trợ trang thiết bị, đào tạo và giải pháp kỹ thuật tiên tiến trị giá hơn 450 nghìn đô-la, nhằm hỗ trợ toàn diện cho chiến dịch tìm kiếm người mất tích và hòa giải sau chiến tranh tại Việt Nam. Phát biểu tại buổi gặp mặt, bà Margaret Hanson - Muse, Chủ tịch kiêm Tổng Giám đốc Viện Hội đồng Kinh doanh Hoa Kỳ - ASEAN cho biết, chương trình được triển khai trong khuôn khổ Sáng kiến Tìm kiếm Người mất tích trong Chiến tranh ở Việt Nam của Chính phủ Hoa Kỳ, nhằm đẩy nhanh tiến độ xác định danh tính các nạn nhân bằng công nghệ hiện đại. Đây là sự tiếp nối tự nhiên cho cam kết của phía Hoa Kỳ trong việc củng cố lòng tin và quan hệ đối tác lâu dài giữa hai quốc gia. “Sáng kiến tìm kiếm người Việt Nam mất tích trong chiến tranh” là minh chứng rằng, sự hợp tác giữa chính phủ, các công ty và cộng đồng có thể giúp giải quyết hậu quả của xung đột, đồng thời xây dựng mối quan hệ bền chặt hơn cho tương lai. Nhân dịp này, tôi xin bày tỏ lòng biết ơn đối với sự hợp tác của Hội hữu nghị Việt Nam-Hoa Kỳ, nhằm giải quyết các vấn đề quan trọng còn tồn đọng từ chiến tranh và mở rộng hợp tác song phương trên một số lĩnh vực trọng điểm, bao gồm loại bỏ dioxin, thống kê người mất tích trong chiến tranh và rà phá bom mìn chưa nổ."Gói tài trợ từ Viện Hội đồng Kinh doanh Hoa Kỳ - ASEAN và các đối tác có tổng trị giá hơn 450 nghìn đô-la, bao gồm nhiều hạng mục chiến lược như hệ thống thiết bị xác định danh tính bằng ADN hiện đại của QIAGEN, các dự án lịch sử truyền miệng, giao lưu cựu chiến binh do Cultural Vista triển khai, hay hỗ trợ kỹ thuật đảm bảo an toàn cho các chuyến bay tìm kiếm tại địa hình hiểm trở của Lockheed Martin. Về phía Việt Nam, Đại sứ Phạm Quang Vinh, Chủ tịch Hội Việt Nam - Hoa Kỳ ghi nhận những đóng góp của Viện Hội đồng kinh doanh Hoa Kỳ - ASEAN, đồng thời khẳng định sẽ tiếp tục phối hợp, liên hệ các cơ quan địa phương để triển khai hiệu quả dự án này. Tại cuộc gặp, đại diện hai bên cũng bàn luận, đưa ra phương hướng tiếp tục mở rộng hợp tác trong lĩnh vực nhân đạo, qua đó góp phần thắt chặt giao lưu nhân dân, và làm sâu sắc hơn quan hệ đối tác chiến lược toàn diện giữa Việt Nam và Hoa Kỳ./.Viện Hội đồng Kinh doanh Hoa Kỳ - ASEAN công bố khoản tài trợ trang thiết bị, đào tạo và giải pháp kỹ thuật tiên tiến trị giá hơn 450.000 USD
Hoa Kỳ đã đề xuất một loạt thuế quan mới đối với 60 đối tác thương mại, bao gồm cả Úc, với cáo buộc rằng các nước này đã không áp dụng và thực thi hiệu quả lệnh cấm lao động cưỡng bức trong chuỗi cung ứng của họ. Chính phủ Úc đã bác bỏ các cáo buộc này và cho rằng mức thuế nhập khẩu đề xuất 12,5% là vi phạm hiệp định thương mại tự do.
Israel và Lebanon đã đạt được đồng thuận nguyên tắc về một lệnh ngừng bắn sau các cuộc đàm phán do Hoa Kỳ dẫn dắt, nhưng thỏa thuận vẫn phụ thuộc vào điều kiện chấm dứt hoàn toàn các hành động tấn công từ lực lượng Hezbollah được Iran hậu thuẫn. Diễn biến này xảy ra trong bối cảnh căng thẳng rộng hơn tại Trung Đông vẫn chưa hạ nhiệt, khi Washington tiếp tục khẳng định “chiến thắng” trong cuộc xung đột với Iran, bất chấp các cáo buộc về những đợt tấn công mới và leo thang bạo lực trong khu vực.
VOV1 - Không trực tiếp tham chiến nhưng quốc gia vùng Vịnh Kuwait vừa phải hứng chịu thêm tổn thất nặng nề từ cuộc xung đột Mỹ - Iran. Thông tin mới nhất của giới chức Kuwait cho biết ít nhất 1 người đã thiệt mạng và hàng chục người khác bị thương.Bộ Quốc phòng Kuwait chiều nay thông báo Iran đã phóng tổng cộng 13 tên lửa đạn đạo và 17 máy bay không người lái về phía nước này, trong đòn tập kích sáng sớm nay. Các cuộc tấn công khiến 1 người chết và hàng chục người khác bị thương; nhiều công trình dân sự trọng yếu bị hư hại. Trước đó, Bộ Ngoại giao Kuwait cho biết sân bay quốc tế ở thủ đô Kuwait bị hư hại và phải đóng cửa trong nhiều giờ. Bên cạnh đó, một số phái bộ ngoại giao nước ngoài tại Kuwait cũng bị thiệt hại, nhưng chưa rõ mức độ cụ thể.Đây được coi là lần tấn công dữ dội nhất và cũng gây thiệt hại nặng nề nhất của Iran vào Kuwait, kể từ khi Mỹ và Iran đạt được thỏa thuận ngừng bắn hôm 8/4. Trước các cuộc tập kích hôm nay, trong khoảng nửa tháng qua, Iran nhiều lần phóng tên lửa và máy bay không người lái vào Kuwait với cùng lý do trả đũa các hành vi gây hấn của Mỹ, nhưng đều không gây thương vong hay thiệt hại đáng kể. Ngoài Kuwait, đòn tấn công trả đũa mới nhất của Iran, còn nhắm vào cả Bahrain, nơi đặt đại bản doanh Hạm đội 5 của Hải quân Hoa Kỳ. Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) sáng nay xác nhận lực lượng này đã phóng tên lửa và máy bay không người lái tấn công trụ sở Hại đội 5, cùng một căn cứ không quân của Mỹ đặt tại một nước vùng Vịnh. Đòn tập kích nhằm đáp trả vụ không quân Mỹ tấn công tháp viễn thông của Iran trên đảo Qeshm ở vịnh Ba Tư hồi sáng sớm nay. Tuy nhiên, thiệt hại do các cuộc tập kích của Iran vào Bahrain, chưa được công bố.Giới chức Kuwait, Bahrain và một số nước vùng Vịnh, đã lên án gay gắt các cuộc tấn công của Iran, coi đó là sự xâm phạm nghiêm trọng chủ quyền quốc gia và luật pháp quốc tế. Trong khi đó, nhiều quốc gia khu vực và thế giới kêu gọi các bên kiềm chế tối đa, không để giao tranh vượt tầm kiểm soát và xung đột bùng phát trở lại. Các nước cũng hối thúc hai bên nhanh chóng không phục đàm phán và theo đuổi giải pháp ngoại giao để đi đến thỏa thuận kết thúc chiến tranh, mở lại eo biển Hormuz, vì lợi ích chung của khu vực và toàn thế giới./. Bá Thi/ VOV Ai Cập Kuwait vừa phải hứng chịu thêm tổn thất nặng nề từ cuộc xung đột Mỹ - Iran
VOV1 - Trong bối cảnh thị trường quốc tế còn nhiều biến động, hoạt động xuất khẩu nông, lâm, thủy sản của Hà Nội trong 5 tháng đầu năm 2026 vẫn ghi nhận những tín hiệu tích cực, góp phần thúc đẩy tăng trưởng ngành nông nghiệp Thủ đôTheo Sở Nông nghiệp và Môi trường Hà Nội, 5 tháng đầu năm 2026, kim ngạch xuất khẩu nông, lâm, thủy sản của thành phố ước đạt trên 900 triệu USD, tăng khoảng 6% so với cùng kỳ năm trước. Nhiều mặt hàng nông sản chủ lực tiếp tục duy trì thị trường xuất khẩu ổn định như gạo chất lượng cao, rau quả chế biến, sản phẩm chăn nuôi, thủy sản và các sản phẩm làng nghề truyền thống.Trong đó, nhóm nông sản chế biến và thực phẩm tiếp tục đóng vai trò chủ lực, chiếm tỷ trọng lớn trong cơ cấu xuất khẩu. Nhiều doanh nghiệp đã đẩy mạnh ứng dụng công nghệ cao, truy xuất nguồn gốc, sản xuất theo tiêu chuẩn VietGAP, GlobalGAP và các tiêu chuẩn quốc tế nhằm đáp ứng yêu cầu ngày càng khắt khe của các thị trường như Nhật Bản, Hàn Quốc, Liên minh châu Âu và Hoa Kỳ.Để duy trì đà tăng trưởng, Hà Nội đang tiếp tục hỗ trợ doanh nghiệp tham gia các hội chợ, diễn đàn xúc tiến thương mại trong và ngoài nước; đồng thời phát triển các vùng sản xuất tập trung, xây dựng chuỗi liên kết từ sản xuất đến tiêu thụ, nâng cao chất lượng và giá trị gia tăng cho nông sản./.Xuất khẩu nông lâm thủy sản Hà Nội duy trì đà tăng trưởng
Thỏa thuận AUKUS về tàu ngầm hạt nhân của Úc đang đối mặt với làn sóng tranh cãi mới, khi một nghị sĩ thuộc Đảng Lao động công khai kêu gọi xem xét lại toàn bộ cam kết. Động thái này làm dấy lên câu hỏi về tính ổn định của liên minh an ninh với Hoa Kỳ và Anh, trong bối cảnh có thông tin Úc sẽ chỉ nhận tàu ngầm đã qua sử dụng.
VOV1 - Gần 60 năm sau cuộc Tổng tiến công và nổi dậy Xuân Mậu Thân 1968, dấu tích về một hố chôn tập thể trên đường Trường Chinh, giáp ranh phường Kon Tum và Đắk Cấm, tỉnh Quảng Ngãi (trước đây thuộc TP Kon Tum, tỉnh Kon Tum) đang dần được giải mã từ không ảnh, hồ sơ quân sự và ký ức nhân chứng. Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Quảng Ngãi vừa tiếp nhận tài liệu “Nghiên cứu định vị các vị trí rãnh mộ liệt sĩ Trung đoàn 24A (Mặt trận B3) hy sinh trong trận Mậu Thân ngày 2/2/1968” do nhóm nghiên cứu hỗn hợp Việt Nam – Hoa Kỳ thực hiện từ tháng 11 năm 2025. Theo đó, khu vực phía Bắc và phía Nam đường Trường Chinh, thuộc phường Đắk Cấm và phường Kon Tum có thể tồn tại các rãnh chôn tập thể liệt sĩ thuộc Tiểu đoàn 4, Trung đoàn 24A, với số lượng khoảng 70 người đến 90 người.Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Quảng Ngãi phối hợp các cơ quan chức năng tuyên truyền trong nhân dân, đồng thời thành lập các tổ xác minh, đối chiếu bản đồ, sơ đồ tác chiến, hồ sơ lưu trữ Việt Nam và Hoa Kỳ, kết hợp tiếp cận nhân chứng lịch sử để khoanh vùng khu vực tìm kiếm.Thiếu tướng Trần Minh Trọng, Phó Chính ủy Quân khu 5, Trưởng ban Chỉ đạo 515 Quân khu 5 phát biểu tại hội thảo.
Danh sách phim chiếu tại LHP Cannes lần thứ 79 đã đi một vòng trái đất, không chỉ đưa những câu chuyện viễn tưởng lên màn ảnh lớn mà cả những thước phim tài liệu chân thực, hé mở những câu chuyện chưa từng được tiết lộ, tranh giải l'Oeil d'Or (Con mắt vàng). Đáng chú ý là phim tài liệu những người hộ vệ Che Guevera cuối cùng còn sống sót trong chiến dịch ở Bolivia, do đạo diễn người Pháp thực hiện trong hơn 20 năm. Bằng cách kết hợp những hình ảnh tư liệu, lời chứng của các nhân vật và cả hoạt hình minh hoạ, phim tài liệu Les Survivants du Che của Chritophe Dimitri Reveille, đã tái hiện lại ký ức của những cựu chiến binh, những hộ vệ thân cận bên Che Guevara khi làm cách mạng ở Bolivia, trước khi vị anh hùng, biểu tượng của cách mạng Cuba bị hành quyết vào năm 1967. Cụ thể, Che Guevara đã bí mật thâm nhập Bolivia với khoảng 50 binh sĩ, là người Cuba, một số người Achentina, Bolivia và vài người Peru, đặt mục tiêu biến Bolivia thành bàn đạp cách mạng cho toàn Nam Mỹ, “tạo ra nhiều Việt Nam hơn nữa để thách thức đế quốc Mỹ”. Hành trình băng rừng, vượt suối được tái hiện lại đầy kịch tính nhưng cũng xúc động, mang chút tiếc nuối, xen lẫn ân hận khi không bảo vệ được Che. Hầu hết những chia sẻ này chưa từng được tiết lộ trên màn ảnh lớn. Giám đốc liên hoan phim Cannes Thierry Frémaux, hiện diện tại rạp chiếu phim cùng nhóm cộng sự của đạo diễn Christophe Dimitri Reveillé, khẳng định rằng “những bộ phim này mang lịch sử trở lại hiện tại”, “khiến chúng ta phải suy nghĩ về hiện tại”. Bộ phim được ra mắt giữa lúc Cuba đang kiệt quệ, hàng triệu người dân khốn khổ đang vật lộn từng ngày trước lệnh cấm vận của Hoa Kỳ. Ông Frémaux nhận định : “Đây là tác phẩm cả đời của một đạo diễn, không phải là một sử gia mà là một nhà làm phim”. Nếu như chuyện về Che Guevara hầu hết đều được biết đến rộng rãi thì câu chuyện về đội ngũ thân cận làm cách mạng cùng ông ở Bolivia lại không được kể nhiều, từ 50 ban đầu, chỉ còn vài người sống sót. Đạo diễn cũng nhắc nhở khán giả tại Pháp về những can thiệp của nước Pháp thời điểm đó, và vai trò của De Gaulle, đưa họ trở về Cuba an toàn vào năm 1968. RFI Tiếng Việt đã có dịp phỏng vấn đạo diễn người Pháp Christophe Dimitri Reveillé bên lề LHP Cannes. *** Đạo diễn đã mất hơn 22 năm để hoàn thành bộ phim tài liệu này. Đáng nói là ông đã từng viết sách, viết truyện tranh về câu chuyện của những người sống sót trong chiến dịch này. Điều gì đã khiến ông quyết định rằng câu chuyện này cần phải được đưa lên màn ảnh lớn? Thật ra nếu biết trước phải mất 22 năm, tôi đã không bắt đầu. Đúng là tôi đã làm tiểu sử về họ, ra một cuốn truyện tranh rồi mới làm phim, nhưng thực tế, việc thu thập tư liệu cho phim diễn ra song song với việc viết sách tiểu sử. Bởi vì người chiến binh, phải nói là người hùng mà tôi viết tiểu sử, đã bị Fidel Castro kết án tử hình, nên tôi tự nhủ: phải ghi lại lời ông ấy, để nếu có chuyện gì xảy ra, người ta không thể nói rằng ông ta đã bịa đặt ra tất cả. Tôi cần bằng chứng. Và còn một lý do thực tế nữa: tôi không nói được tiếng Tây Ban Nha. Vì vậy tôi phải giao băng cassette cho người phiên dịch để có thể viết tiểu sử. Hai việc đó cứ thế tiến hành song song. Ban đầu tôi chỉ định làm phim tài liệu về một binh sĩ duy nhất, nhưng theo thời gian, qua đọc sách, qua sự tin tưởng dần được gây dựng, tôi nhận ra mình có thể tiếp cận được người thứ hai, rồi người thứ ba, người thứ tư. Trong phim có khoảng tám nhân chứng, nhưng thực ra tôi đã phỏng vấn ít nhất mười lăm người, số còn lại không thể đưa vào trong khuôn khổ phim. Vì vậy tôi đang viết thêm một cuốn sách sẽ ra mắt năm tới, về những điều không thuộc phạm vi phim tài liệu nhưng chứa đựng nhiều tiết lộ chưa từng được công bố về chiến dịch của Che, về cái chết của ông, về những diễn biến sau đó (…) Ưu điểm của việc đối chiếu nhiều góc nhìn của các nhân chứng khiến chúng ta không rơi vào cái bẫy một chiều. Chúng tôi đối chiếu tất cả lời chứng của những người vốn không ưa nhau lại, và thấy chúng khớp với nhau, thì sự thật tự hiện ra. Ông đã thu thập được những lời chứng từ nhiều người chưa bao giờ tiết lộ trước đây. Làm thế nào ông gây dựng được lòng tin với họ ? Thành thật mà nói, không phải để quảng bá phim, nhưng đây thực sự là điều tuyệt vời để kể trên màn ảnh. Ngay chỉ việc gặp được một người trong số họ đã là điều kỳ lạ rồi. Tôi thuyết phục họ bằng cách nào? Có người đứng dậy bỏ đi giữa chừng và nói: “Thôi, tôi không muốn”. Ngay cả điệp viên CIA, tôi run khi phỏng vấn ông ta, vì tôi chuẩn bị đặt những câu hỏi thẳng thắn về cái chết của Che. Với tất cả những người đó, tôi áp dụng điều tôi gọi là tư duy hiện thực, tức là một kỹ thuật tôi học trong khóa học diễn xuất : chấp nhận cảm xúc của bản thân ngay tại khoảnh khắc đó, không che giấu. Cách đó dừng thời gian lại và tạo ra một dạng chân thực nào đó. Tôi nói thẳng với họ : “Tôi thực ra không quan tâm đến ông.” Nghe có vẻ tàn nhẫn. Nhưng tôi giải thích: “Không phải ông mà tôi quan tâm. Câu chuyện của ông mới là điều quan trọng. Và câu chuyện đó, ông đang nợ thế giới trước khi qua đời….Ông nợ chúng tôi câu chuyện này. Và cách đó đã hiệu quả… Hôm nay, trong bối cảnh chủ nghĩa cực đoan đang trỗi dậy khắp nơi, khi những kẻ cực hữu điều khiển thế giới và gây chiến tranh liên miên, thì việc kể câu chuyện này lại càng có ý nghĩa. Không phải kể về những gương mặt nổi tiếng, mà kể về những con người vô danh, những kẻ làm nên cách mạng nhưng tên họ chưa bao giờ xuất hiện ở đâu cả. [05:42] Trong phim, ông kết hợp những hình ảnh: tư liệu lưu trữ, cảnh quay mới, và hoạt họa. Ông tự đánh giá về lựa chọn này như thế nào trong một phim tài liệu lịch sử? Có lúc tôi cũng tự nghi ngờ, liệu những hình ảnh khác nhau đó có hòa quyện được với nhau không? Phim có năm lớp: lời chứng của các nhân vật, tư liệu lưu trữ, hành trình địa lý dài, theo dấu chân họ, hoạt họa, và lời bình. Về tư liệu lưu trữ: nếu phải chọn một thứ tôi làm tốt trong đời, thì đó là đi tìm tài liệu ở tận cùng thế giới. Còn về hành trình làm sao để sống sót của họ khi bằng rừng ở Nam Mỹ: ngôn từ không đủ để tái hiện cảm xúc. Khi đặt khán giả vào đúng khung cảnh, rừng rậm, thành phố, sa mạc, tôi không cần phải giải thích nữa, để họ tự cảm nhận. Hoạt họa là lớp thứ tư, là những hình ảnh mà chúng tôi thiếu. Tôi cần nó để đưa khán giả vào “đôi giày” của các chiến binh, sống cùng họ trong từng khoảnh khắc. Trong các cuộc phỏng vấn, tôi nhận ra họ thường kể lướt qua rất nhanh những cảnh hành động và cảm xúc dữ dội nhất… Chính vì vậy tôi dùng hoạt họa để lấp đầy những khoảng trống đó, để đặt khán giả vào đúng thời điểm, đúng không gian, mà không làm đứt mạch Với hoạt họa, vốn đòi hỏi tưởng tượng và sáng tạo, làm sao ông bảo đảm tính trung lập của một đạo diễn tài liệu như thế nào? Tôi đã cố gắng hết sức để trung lập, nhưng nếu thành thật mà nói: không ai trung lập hoàn toàn. Nếu có điểm nào tôi không trung lập, thì điều đó xảy ra ngoài ý thức của tôi. Các phần hoạt họa được xây dựng trên cơ sở nghiên cứu nghiêm túc. Ở mỗi giai đoạn của câu chuyện, tôi gặp những người có cùng sự ám ảnh như tôi, những người dành 15 năm nghiên cứu quân đội Bolivia, 15 năm nghiên cứu chủ đề này hay chủ đề kia. Ở giai đoạn dựng phim, chúng tôi quyết định không đưa các sử gia và chuyên gia vào trực tiếp vì làm rối mạch phim. Thay vào đó, tôi tổng hợp kiến thức của họ vào lời bình. Mỗi câu trong lời bình, tôi có thể tranh luận với một chuyên gia về từng từ đã chọn. Điều đó dành cho 2% khán giả chuyên sâu. Nhưng điều tôi thực sự muốn là làm hài lòng cả đại chúng lẫn giới chuyên gia. Câu chuyện về những cựu binh trong chiến dịch ở Bolivia của Che Guevara được đặt trong bối cảnh Chiến Tranh Lạnh và chiến lược của tạo ra “hai, ba, và nhiều Việt Nam hơn nữa”, tạo ra nhiều mặt trận vũ trang ở khắp nơi trên thế giới để thúc đẩy giải phóng và làm kiệt sức đế quốc Mỹ. Ông có thể giải thích rõ hơn về lựa chọn đặt bối cảnh này, làm nền cho câu chuyện nói trên ? Thực ra tôi đã “làm phiền” nhiều người vì điều này. Nhưng câu chuyện nhỏ này bắt buộc phải đặt bối cảnh lịch sử rộng hơn, bởi nếu không, các chiến binh đó chẳng khác gì những kẻ “trộm dê”, tức là những người xuất hiện mà không ai hiểu họ gánh trên vai điều gì. Tôi muốn câu chuyện nhỏ có ý nghĩa khi được đặt vào câu chuyện lớn. Bằng không, người ta chỉ nói: “À, họ từng ở cùng Che, họ thoát chết, nhưng sau đó thì sao ? Cái khó là ở chỗ: phần lớn trong số họ không ý thức được mình đang ở đâu trong dòng chảy lớn của lịch sử. Régis Debray là ngoại lệ, ông ấy là nhà lý luận, ông dấn thân vì niềm tin tư tưởng. Nhưng một người như Benigno - bí danh của Dariel Alarcón Ramírez, đã mất vợ đang mang thai, nói thẳng trong phim: “Tôi thậm chí không biết ai đã phát minh ra từ “cách mạng”. Tôi không biết nó là gì. Tôi chỉ biết rằng người ta đã giết vợ tôi đang có thai trước mắt tôi. Họ đốt trang trại của tôi. Tôi muốn trả thù.” Khi hiểu điều đó, cái kết của Benigno, khi ông quyết định rời Cuba (sang Pháp lưu vong) vì không còn đồng ý với chế độ, đã mang một chiều sâu khác. Người ta thường nghĩ: đấu tranh, sống sót, trở về, được tôn là anh hùng. Nhưng ông ấy đã chọn từ bỏ địa vị anh hùng của mình để nói: “Tôi không còn đồng ý nữa.” Và rốt cuộc ông chết trong nghèo khổ ở Paris. Dù không đồng ý với ông hay không, cái hành động từ bỏ hào quang để giữ lấy lương tâm, tôi cho đó là một hình thức giữ phẩm giá. Tương tự với người lính Bolivia trong phim, tôi đặc biệt muốn giữ lời chứng của ông ta: “Người ta bảo chúng tôi bị ép buộc. Không. Chúng tôi chiến đấu chống Che vì đó là nghĩa vụ quân nhân, bảo vệ đất nước trước kẻ thù từ bên ngoài xâm nhập.” Những người ủng hộ Guevara sẽ không muốn nghe điều đó. Nhưng tôi để mọi phía lên tiếng, vì tôi không muốn khán giả rời rạp với câu trả lời định sẵn. Tôi muốn họ rời đi với đầy câu hỏi, rồi tự mở sách lịch sử, rồi tự soi chiếu vào những gì đang xảy ra trên thế giới hôm nay. Phim cũng tiết lộ mối liên hệ với nước Pháp, liên quan đến vai trò của tướng De Gaulle. Là một người Pháp, điều đó có ý nghĩa gì với ông khi nhắc lại mối liên hệ này 60 năm sau? De Gaulle là nhân vật không thể bị tấn công, theo nghĩa ngày nay mọi phía chính trị đều muốn nhận về phe của ông. Tôi không phải chuyên gia về De Gaulle, nhưng tôi đọc nhiều tiểu sử. Có một điều buồn cười mà không ai hỏi tôi: De Gaulle đã giúp những người sống sót sau chiến dịch Che trở về Cuba an toàn vào tháng 3 năm 1968. Hai tháng sau, tháng 5 năm 1968, sinh viên Pháp xuống đường giương ảnh Che và hô: “Đả đảo De Gaulle! Chúng ta là Guevara!” Thật mỉa mai, người duy nhất giúp những người sống sót của Che lại chính là De Gaulle. Và điều De Gaulle đại diện đó là thứ chúng tôi đã mất, mà nước Pháp đã đánh mất từ lâu rồi. De Gaulle rút Pháp khỏi NATO, còn tổng thống hiện nay thì đưa Pháp quay trở lại. Tôi không muốn áp đặt quan điểm chính trị, nhưng tôi muốn nói là De Gaulle có cái tầm để nói những gì có thể làm Mỹ phật lòng, và cũng có thể làm Nga phật lòng, mà không sợ. Và nghiêm túc mà nói, có một sự tôn trọng lẫn nhau, ngưỡng mộ nhau, ít nhất là trong giai đoạn đầu, giữa De Gaulle và Fidel Castro, giữa những người đã kháng chiến, giải phóng. Khi ông lần đầu tiếp xúc với câu chuyện về những người thân cận của Che còn sống sót, liệu ông có xuất phát từ một lập trường cánh tả không? Tôi hay tự đặt câu hỏi về bản thân, thậm chí ngay trước ngày bầu cử, tôi có thể trong 24 giờ bị người này gọi là cực hữu, người kia gọi là cực tả hay “bobo gaucho”, ( những người giàu có, sống thoải mái nhưng tự nhận là cánh tả). Về phim tài liệu này, tôi nghĩ xem xong không ai có thể kết luận “đây là phim của một người cực tả.” Còn câu hỏi mà mọi người thường né khi đứng trước ống kính: tôi có bầu cho cánh tả không? Có. Nhưng tôi là kẻ có đặc quyền trong cuộc đời, nên có vẻ dễ dàng giảng đạo cho người khác. Trên thực tế, tôi thậm chí cảm thấy có lỗi khi ở Cannes này, trước hết vì các chiến binh đó đã không còn ở đây để cùng tôi dự. Họ đã mất. Và còn vì chúng tôi khó có thể thấy thoải mái, khi được ngồi ở Cannes trong khi người dân Cuba đang chịu đựng, khốn khổ. Tôi là người nước ngoài làm phim về lịch sử của họ, và có một cái gì đó không ổn ở đó. Nhưng khi tôi làm được một bộ phim về Che và nó có mặt tại Cannes, nghĩa là nó sẽ được xem. Vậy là tôi đã thắng cái chết một chút nào đó, tức là câu chuyện này sẽ còn mãi mãi, vì nó đã được khắc trên phim nhựa.
Vị thế « kinh đô » công nghiệp bán dẫn thế giới của Đài Loan được củng cố thêm khi lãnh đạo tập đoàn Nvidia tại Đài Bắc hôm 01/06/2026 thông báo « mở ra một kỷ nguyên mới » trong lĩnh vực máy tính cá nhân, chen chân vào câu lạc bộ rất khép kín của các nhà sản xuất các bộ vi xử lý trong tay Intel và AMD. Chiến tranh Iran và khủng hoảng ở eo biển Hormuz đe dọa cột trụ vững chắc nhất của nền kinh tế Đài Loan là công nghiệp bán dẫn ? Giải pháp nào cho hòn đảo phải nhập khẩu đến 97 % năng lượng để bảo đảm nhu cầu tiêu thụ cho 24 triệu dân và cỗ máy công nghiệp ? Các nhà sản xuất chip tiên tiến nhất của Đài Loan sẽ bị tác động đến mức độ nào từ cuộc khủng hoảng Trung Đông lần này do phụ thuộc đến 80 % khí heli của Vùng Vịnh ? Về an ninh năng lượng, an ninh công nghiệp, Đài Bắc có thể rút ra được những bài học nào trong trường hợp eo biển Đài Loan bị phong tỏa trong một cuộc xung đột quân sự với Bắc Kinh ? RFI tiếng Việt mời nhà nghiên cứu Adrien Simorre, cộng tác viên Viện Quan Hệ Quốc Tế Pháp IFRI trả lời các câu hỏi trên. Là một nhà báo và một nhà phân tích độc lập làm việc lâu năm tại Đài Bắc, Adrien Simorre nguyên là thông tín viên thường trực của đài RFI và của báo Libération. Từ đầu tháng 3/2026 eo biển Hormuz bị phong tỏa. Giao thương quốc tế xuyên qua một trong những cửa ngõ quan trọng nhất bị tê liệt. Dầu hỏa, khí đốt, khí hóa lỏng, phân bón, hóa chất, nhôm, lưu huỳnh, ammoniac … trở nên khan hiếm. Eo biển Hormuz, Đài Loan trong tâm bão Khác với chiến tranh Ukraina mà Nga khai mào năm 2022, lần này xung đột tại Trung Đông từ ngày 28/02/2026 đã đẩy châu Á vào một cuộc khủng hoảng năng lượng : 40 % nhập khẩu dầu và hơn 25 % khí hóa lỏng tiêu thụ tại châu Á phải đi qua eo biển Hormuz. Đài Loan là 1 trong 9 nền kinh tế thế giới phụ thuộc nhiều nhất vào khí hóa lỏng của Trung Đông cho nên cuộc xung đột này đang thử thách sức chịu đựng của mô hình công nghiệp và chính sách năng lượng trên hòn đảo với 24 triệu dân này. Về năng lượng, Đài Loan có nhiều nhược điểm : Thứ nhất, là một hòn đảo, Đài Loan không thể phát triển các hệ thống đường ống dẫn dầu hay khí đốt dưới lòng biển, trên bộ như của Trung Quốc hay châu Âu. Thứ hai là khác với Bắc Kinh, Đài Bắc không phát triển quan hệ với các nguồn cung cấp từ phía các quốc gia « bất hảo » bị quốc tế tẩy chay (Iran, Venezuela và Nga). Điểm thứ ba khả năng dự trữ năng lượng của hòn đảo này tuy có – và đủ sức bảo đảm các nhu cầu tiêu thụ trong « nhiều tháng », nhưng lại đặc biệt hạn chế đối với khí hóa lỏng như Adrien Simore đã ghi nhận trong bài nghiên cứu đăng trên trang mạng của Viện Quan Hệ Quốc Tế Pháp IFRI. Trả lời RFI tiếng Việt, tác giả bài nghiên cứu, Adrien Simorre nói rõ hơn : « Hệ thống điện của Đài Loan phụ thuộc rất nhiều vào năng lượng từ Trung Đông vì gần một nửa lượng điện của hòn đảo được sản xuất từ khí tự nhiên hóa lỏng (LNG). Trong số lượng LNG đó, hơn một phần ba là mua của Qatar. Ngoài Qatar, thì Úc (33,5 %) và Mỹ (9,9 %) là hai nguồn cung cấp quan trọng khác cho Đài Loan. Vấn đề đặt ra là khả năng dự trữ LNG của Đài Loan chỉ có hạn, tương đương với tiêu thụ trong 10 ngày. Cho nên bất kỳ sự gián đoạn nào trong nguồn cung cũng có thể nhanh chóng làm cạn kiệt lượng dự trữ. Eo biển Hormuz bị phong tỏa, là một thách thức thực sự đối với Đài Loan (...) Đây thực sự là một vấn đề rất nghiêm trọng, nhất là khi nhiều quốc gia khác trong khu vực như Nhật Bản, Hàn Quốc cũng phụ thuộc vào khí đốt nhập khẩu để sản xuất điện. Tuy nhiên, từ lâu nay các chính quyền liên tiếp ở Đài Bắc đã ý thức được rằng đây là một điểm yếu. Đài Loan là trung tâm hàng đầu thế giới về sản xuất chất bán dẫn tiên tiến, đây cũng là một lĩnh vực mang tính sống còn đối với kinh tế toàn cầu, đặc biệt là về trí tuệ nhân tạo. Bên cạnh đó còn có áp lực từ Trung Quốc : Bắc Kinh luôn tuyên bố chủ quyền đối với Đài Loan. Điều này làm dấy lên câu hỏi về khả năng duy trì nguồn cung ổn định cho Đài Loan trong trường hợp bản thân Đài Loan bị phong tỏa ». Hy sinh nhiều đề giữ « lá bùa hộ mệnh » Tháng 6/2024 Đài Loan đã ký kết với tập đoàn năng lượng QatarEnergy một hợp đồng bảo đảm các nguồn cung cấp dài hạn trong vòng 27 năm. Chuyên gia Adrien Simorre lưu ý rằng Đài Loan chấp nhận chi ra rất nhiều tiền để bảo đảm nhu cầu năng lượng mà ưu tiên là để phục vụ ngành công nghiệp bán dẫn, vốn là « lá bùa hộ mệnh » của hòn đảo này trước những tham vọng về địa chính trị của Bắc Kinh. Tuy nhiên, năng lượng - dầu hỏa, khí hóa lỏng ... chỉ là một khía cạnh của cả một vấn đề để cho phép Đài Loan tiếp tục phát triển và giữ vững vị thế trên bàn cờ chip của thế giới. Adrien Simorre phân tích: « Nhiều người nghĩ rằng ngành bán dẫn chỉ đơn giản là những nhà máy công nghệ cao với các cỗ máy vận hành gần như tự động. Nhưng cuộc khủng hoảng hiện nay cho thấy công nghệ bán dẫn phụ thuộc rất nhiều vào các nguyên liệu đầu vào nhập khẩu mà khí tự nhiên hóa lỏng là một ví dụ. Một thí dụ khác là khí heli. Đây là sản phẩm phụ của quá trình khai thác khí tự nhiên và được sử dụng trong nhiều công đoạn sản xuất chip. Về điểm này, Đài Loan cũng phụ thuộc rất lớn vào Qatar. Trong những năm gần đây, Qatar chiếm khoảng khoảng 80% lượng heli nhập khẩu vào Đài Loan. Nhưng nói đi thì cũng phải nói lại : một ông khổng lồ trong ngành như TSMC đương nhiên tập đoàn này đã có những sự chuẩn bị từ trước : TSMC đã xây dựng kho dự trữ và phát triển các hệ thống tái chế heli rất tiên tiến. Nhưng các doanh nghiệp Đài Loan không phải ai cũng có những bước chuẩn bị như TSMC. Số này có thể phải đối mặt với chi phí sản xuất tăng cao hoặc tình trạng chậm trễ trong sản xuất. Song nếu cuộc khủng hoảng Trung Đông kéo dài nhiều tháng, điều là hiện vẫn còn quá sớm để dám khẳng định, sẽ tạo ra căng thẳng đối với một số nhà sản xuất chip có biên lợi nhuận thấp hơn, những hãng sản xuất các bộ xử lý phổ thông hơn. Hai bài học trước mắt từ căng thẳng ở eo biển Hormuz là mức độ phụ thuộc rất lớn của trí tuệ nhân tạo vào chip của Đài Loan và hai là bản thân cỗ máy sản xuất của hòn đảo này lại rất dễ đứt gẫy chuỗi cung ứng …». Ba ngõ thoát hiểm Vậy giải pháp nào cho Đài Loan để thoát khỏi thế bế tắc hiện nay ? Adrien Simorre đưa gia ba phương án : « Giải pháp đầu tiên đối với Đài Loan là đa dạng hóa nguồn cung cấp để bớt phụ thuộc vào Trung Đông. Mỹ và Úc có thể là những giải pháp thay thế. Khả năng thứ hai là quay lại với điện hạt nhân – và đây sẽ là một quyết định lớn về mặt chính trị, bởi vì sau tai nạn nhà máy điện hạt nhân Fukushima năm 2011, Đài Bắc từng quyết định từ bỏ điện hạt nhân. Là một khu vực nằm trên vành đai địa chấn, Đài Loan cũng có những lo ngại tương tự như Nhật Bản. Mục tiêu của Đài Loan khi đó là thay thế điện hạt nhân bằng khí tự nhiên và năng lượng tái tạo. Tuy nhiên, quá trình phát triển năng lượng tái tạo diễn ra chậm hơn dự kiến. Khi lên nắm quyền cách đây hai năm, tổng thống Lại Thanh Đức đã bắt đầu đề cập đến khả năng khôi phục điện hạt nhân. Khủng hoảng ở Trung Đông hiện nay châm thêm củi lửa cho ông Lại Thanh Đức để phát triển điện hạt nhân. Giải pháp thứ ba là tăng cường dự trữ chiến lược : Đài Loan vốn đã triển khai kế hoạch mở rộng năng lực tích trữ LNG, một phần nhằm nâng cao khả năng đối mặt với nguy cơ xung đột hoặc sức ép từ Trung Quốc. Theo tôi, cuộc khủng hoảng hiện nay sẽ khiến Đài Loan gắn liền khái niệm 'an ninh năng lượng' với 'an ninh công nghiệp'. Đây sẽ là một trong những cột trụ trong chiến lược phát triển và an ninh của hòn đảo này. Cụ thể hơn, điều đó cũng có nghĩa là Đài Loan không chỉ chú trọng đến các khoản chỉ dự trữ năng lượng mà còn phải xây dựng những kho dự trữ các nguyên liệu đầu vào chiến lược như heli và nhiều vật tư công nghiệp khác cần thiết cho sản xuất chip. Về mặt địa chính trị, tất cả những điều này đều rất quan trọng. Đối với Đài Loan, vốn đang bị cô lập về mặt ngoại giao, mục tiêu là chứng minh cho thế giới thấy tầm quan trọng của hòn đảo này. Chỉ một hòn đảo nhỏ với 24 triệu dân có thể chi phối kinh tế toàn cầu, nhờ công nghệ bán dẫn trong thời đại phát triển trí tuệ nhân tạo. Cũng chính do vị thế quá mạnh của Đài Loan trong lĩnh vực chiến lược này mà tổng thống Mỹ Donald Trump những tháng gần đây, đã tỏ ra không hài lòng : không hài lòng thấy siêu cường kinh tế số 1 thế giới phải lệ thuộc vào bọ điện tử và các bộ vi xử lý của Đài Loan ». Tổng thống Lại Thanh Đức đang kỳ vọng khởi động lại hai nhà máy điện hạt nhân trước ngưỡng 2029. Ông là người của đảng Dân Tiến mà đảng này từ trước tới nay có lập trường chống sử dụng điện hạt nhân. Về vấn đề đa dạng hóa các nguồn cung cấp, Đài Loan trông cậy mở rộng hợp tác với Mỹ và Úc. Hoa Kỳ đang là nguồn cung cấp khoảng 10 % LNG cho Đài Loan nhưng hòn đảo này kỳ vọng nâng tỷ lệ này lên tới 25 % vào ngưỡng 2029-2030. Có điều khí đốt của Mỹ đắt hơn so với của Qatar. Trung Quốc tự nhận là một giải pháp cho Đài Loan Cùng lúc, phía bên kia eo biển Đài Loan, Bắc Kinh ý thức được những khó khăn của Đài Bắc để tự chủ về năng lượng. Phát ngôn viên bộ Ngoại Giao Trung Quốc từng hứa hẹn : Sau khi thống nhất một cách hòa bình Đài Loan, Hoa lục « hoàn toàn có thể bù đắp cho hòn đảo này những thiếu hụt về điện lực, về khí tự nhiên, hay dầu thô ». Trung Quốc cũng có thể là một « nguồn bảo đảm đáng tin cậy » đối với an ninh năng lượng cho hòn đảo này. Eo biển Hormuz bị phong tỏa và xung đột ở Trung Đông đương nhiên là một thách thức đối với ngành công nghiệp bán dẫn Đài Loan, với khả năng thích ứng của hòn đảo này trước một môi trường bất ổn hơn. Đây đồng thời là một cơ hội để Đài Bắc rà soát lại những biện pháp cho phép đối phó trong trường hợp eo biển Đài Loan bị phong tỏa hay hòn đảo này bị bao vây trước những tham vọng của Trung Quốc muốn đưa hòn đảo « nổi loạn (này) trở về với đất mẹ ».
Bất chấp nhiều tuần lễ ngoại giao và những tuyên bố lặp đi lặp lại về một thỏa thuận rộng lớn hơn sắp đạt được, xung đột vẫn tiếp diễn trên khắp Trung Đông. Lực lượng Israel đã mở rộng các hoạt động ở Lebanon, dân thường lại thiệt mạng ở Gaza, và sự không chắc chắn vẫn còn tồn tại về các cuộc đàm phán giữa Iran và Hoa Kỳ.
VOV1 - Trong bối cảnh đàm phán ngoại giao chưa mang lại hiệu quả, tình trạng đối đầu trên thực địa giữa lực lượng Mỹ và Iran tại eo biển Hormuz và các vùng phụ cận, tiếp tục diễn biến phiến tạp, tiềm ẩn rủi ro bùng phát xung đột quy mô lớn. Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ đặc trách khu vực Trung Đông (CENTCOM), tối qua thông báo lực lượng Mỹ đã tấn công và vô hiệu hóa thêm một tàu hàng tìm cách vượt qua phong tỏa của hải quân Hoa Kỳ áp đặt đối với các cảng của Iran. CENTCOM cho biết vụ việc xảy ra trước đó một ngày tại vịnh Oman và phương tiện bị tập kích là tàu M/V Lian Star mang cờ Gambia. Theo cáo buộc của CENTCOM, tàu Lian Star không tuân thủ cảnh báo của hải quân Mỹ tới hơn 20 lần, buộc chiến đấu cơ Hoa Kỳ phải xuất kích và phóng tên lửa Hellfire vào phương tiện này để ngăn chặn. CONTCOM khẳng định tàu Lian Star đã bị vô hiệu hóa và không thể di chuyển. Tuy nhiên, tình trạng của các thủy thủ trên tàu không được đề cập. Như vậy, kể từ khi áp đặt phong tỏa hải quân với các cảng của Iran từ ngày 13/4, lực lượng Mỹ tuyên bố đã vô hiệu hóa 5 con tàu và buộc 116 phương tiện khác phải quay đầu, đổi hướng di chuyển.Phản ứng với động thái của Mỹ, quân đội Iran tối qua ra tuyên bố cảnh báo lực lượng vũ trang Iran sẽ nhắm bắn mọi tàu quân sự tìm cách can thiệp vào hoạt động quản lý của Tehran đối với eo biển Hormuz, hoặc cố tình gây rối tại tuyến hàng hải này. Bộ Tư lệnh Trung tâm hợp nhất quân đội Iran Khatam Al Anbiya khẳng định Tehran vẫn đang toàn quyền kiểm soát eo Hormuz, khuyến cáo tất cả các tàu thương mại lưu thông qua đây phải tuân thủ lộ trình do Iran chỉ định và phối hợp chặt chẽ với hải quân của Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC). Trước đó, nghị sỹ Alaeddin Salimi, thành viên cấp cao trong Quốc hội Iran chiều qua cho biết cơ quan này có kế hoạch thông qua luật về chính thức hóa quyền kiểm soát của Iran đối với eo biển Hormuz. Theo nghị sỹ Iran, đề án liên quan sẽ sớm được thảo luận công khai trong xã hội, trước khi đưa ra bỏ phiếu tại Quốc hội Iran để trở thành luật. Sau khi phong tỏa eo biển Hormuz như biện pháp đáp trả hành vi gây chiến của Mỹ và Israel cuối tháng 2/2026, Iran liên tiếp tiến hành các bước đi nhằm củng cố và mở rộng quyền kiểm soát đối với tuyến vận tải dầu huyết mạch này. Biện pháp của Tehran khiến nguồn cung dầu mỏ toàn cầu rơi vào tình trạng căng thẳng, đẩy giá nhiên liệu tăng vọt. Nhiều quốc gia châu Á và châu Phi vốn phụ thuộc chủ yếu vào nguồn cung dầu và khí đốt từ Trung Đông, đã phải ban bố tình trạng khẩn cấp quốc gia về năng lượng. Bá Thi/VOV-CairoVị trí eo biển Hormuz. (Ảnh: Reuters)
VOV1 - Iran vừa tuyên bố tập kích căn cứ Mỹ ở vùng Vịnh để trả đũa vụ không quân Hoa Kỳ tấn công cảng chiến lược phía Nam Iran. Căng thẳng đang gia tăng và nguy cơ đổ vỡ lệnh ngừng bắn là rất cao.Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) vừa tuyên bố khẳng định lực lượng đã tập kích căn cứ Mỹ tại vùng Vịnh lúc 4h50 phút sáng nay, giờ địa phương, tức gần trưa nay, giờ Hà Nội. Đòn tấn công nhằm đáp trả vụ không quân Mỹ tập kích sân bay Iran gần cảng Bandar Abbas, trên vịnh Ba Tư hồi sáng sớm nay. Tuy nhiên, vị trí chính xác căn cứ Mỹ bị tập kích cũng như vũ khí sử dụng trong đòn tấn công, không được đề cập.Cùng lúc, Bộ Quốc phòng Kuwait thông báo hệ thống phòng không nước này đã được kích hoạt và đánh chặn các tên lửa và máy bay không người lái thù địch xâm nhập không phận. Tuy nhiên, thông báo không cho biết nguồn gốc số vũ khí bị đánh chặn. Thiệt hại liên quan vụ tấn công cũng chưa được công bố.Căn cứ các thông tin trên, truyền thông khu vực cho rằng đòn tập kích trả đũa sáng nay của Iran là nhằm vào căn cứ Mỹ ở Kuwait. Đây được coi là lần đầu tiên Iran tấn công căn cứ Mỹ tại vùng Vịnh, kể từ khi hai bên đạt được thỏa thuận ngừng bắn hôm 8/4. Bước leo thang làm dấy lên lo ngại sâu sắc trong dư luận khu vực về nguy cơ lệnh ngừng bắn Mỹ-Iran đổ vỡ và xung đột bùng phát trở lại./.VOV/Ai CậpẢnh minh họa
VOV1 - Chiều 28/5, tại Hà Nội, Trung tâm Văn hóa Trung Quốc phối hợp Đại sứ quán Trung Quốc tại Việt Nam tổ chức chương trình giới thiệu văn hóa ẩm thực “Hương vị Trung Hoa” 2026. Sự kiện thu hút đông đảo người dân và các bạn trẻ yêu thích văn hóa, ngôn ngữ, ẩm thực Trung Quốc tham gia trải nghiệm.Không gian chương trình trở nên sôi động với nhiều hoạt động giao lưu, thưởng thức và trải nghiệm chế biến các món ăn truyền thống của hai quốc gia. Đặc biệt, hoạt động làm sủi cảo truyền thống Trung Quốc và nem cuốn Việt Nam thu hút đông đảo các bạn trẻ tham gia. Dưới sự hướng dẫn của các đầu bếp và tình nguyện viên, nhiều bạn lần đầu tiên được tự tay gói sủi cảo, tìm hiểu ý nghĩa văn hóa của từng món ăn cũng như những nét tương đồng trong ẩm thực hai nước.Bên cạnh đó, các món ăn mang đậm dấu ấn văn hóa truyền thống Trung Hoa như bánh chưng Đoan Ngọ, hoành thánh hay mì kéo thủ công cũng nhận được sự quan tâm của đông đảo khách tham quan.Bạn Phạm Hải Linh và bạn Trần Thảo Nguyên – Sinh viên Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2 chia sẻ: "Hôm nay mình được thưởng thức món sủi cảo của Trung Quốc. Mình cảm thấy món ăn đó rất là ngon khi được kết hợp giữa bột mỳ và hẹ. Mình rất mong muốn sau này được đi Trung Quốc để được ăn món sủi cảo tại chính đất nước này."Mình tên là Thảo Nguyên. Hôm nay mình được ăn món bánh chưng Đoan Ngọ của Trung Quốc. Mình không nghĩ Trung Quốc có món bánh chưng này vì món ăn khá giống của Việt Nam. Nhưng trong bánh có rất nhiều nhân như nhân thịt, nhân đỗ, nhân táo đỏ. Mình cảm thấy rất ngon và mình rất vui khi được trải nghiệm ẩm thực của Trung Quốc".Không chỉ dừng lại ở hoạt động trải nghiệm ẩm thực, chương trình còn mang đến không gian giao lưu văn hóa gần gũi dành cho giới trẻ hai nước. Theo Ban tổ chức, thông qua những món ăn quen thuộc trong đời sống thường ngày, người tham dự có thể cảm nhận rõ hơn những nét tương đồng trong văn hóa Á Đông cũng như sự gắn kết giữa nhân dân Việt Nam và Trung Quốc.Theo đại diện Trung tâm Văn hóa Trung Quốc tại Hà Nội, ẩm thực từ lâu đã trở thành cầu nối quan trọng trong giao lưu văn hóa giữa các quốc gia. Việt Nam và Trung Quốc đều có nhiều điểm tương đồng trong văn hóa ẩm thực, từ việc coi trọng sự hài hòa trong hương vị đến ý nghĩa sum họp gia đình trong mỗi bữa ăn truyền thống. Những hoạt động trải nghiệm như cùng nhau làm sủi cảo, thưởng thức bánh chưng Đoan Ngọ hay chia sẻ câu chuyện phía sau mỗi món ăn không chỉ giúp người trẻ hiểu thêm về văn hóa truyền thống mà còn góp phần tăng cường sự gắn kết và tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước. Ông Trương Đức Sơn – Giám đốc Trung tâm Văn hóa Trung Quốc tại Hà Nội cho biết: “Chúng tôi rất vui khi chương trình năm nay nhận được sự quan tâm của đông đảo các bạn trẻ Việt Nam. Qua những hoạt động trải nghiệm trực tiếp, các bạn không chỉ khám phá thêm những món ăn truyền thống của Trung Quốc mà còn có cơ hội giao lưu, chia sẻ và hiểu hơn về những nét văn hóa gần gũi giữa hai nước. Chúng tôi hy vọng những hoạt động như thế này sẽ tiếp tục tạo ra nhiều kết nối tích cực, góp phần làm cho giao lưu văn hóa và tình cảm giữa nhân dân Việt Nam – Trung Quốc ngày càng gắn bó hơn.”Từ những món ăn giản dị đời thường, chương trình “Hương vị Trung Hoa” đã mang tới không gian giao lưu văn hóa sinh động, giúp nhiều bạn trẻ Việt Nam có cơ hội tiếp cận gần hơn với văn hóa Trung Quốc thông qua trải nghiệm thực tế. Qua từng món ăn và những câu chuyện văn hóa được chia sẻ, tình cảm hữu nghị và sự hiểu biết giữa nhân dân hai nước cũng thêm phần gắn kết.Hương vị Trung Hoa kết nối văn hóa và tình hữu nghị Việt – Trung.Đông đảo bạn trẻ tham quan, thưởng thức và trải nghiệm ẩm thực Trung Quốc.Ông Trương Đức Sơn – Giám đốc Trung tâm Văn hóa Trung Quốc tại Hà Nội chụp ảnh lưu niệm tại sự kiệnNhiều món ăn truyền thống Trung Quốc và Việt Nam được các bạn trẻ yêu thích.
VOV1 - Dịch Ebola đang diễn biến nghiêm trọng tại khu vực Trung Phi, buộc nhiều quốc gia và tổ chức quốc tế khẩn cấp siết chặt các biện pháp kiểm soát nhằm ngăn chặn nguy cơ lây lan xuyên biên giới.Trước nguy cơ dịch bệnh lan rộng, chính quyền Mỹ đã siết chặt các biện pháp kiểm soát y tế và nhập cảnh. Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa dịch bệnh Mỹ CDC đã cấm nhập cảnh đối với người không phải công dân Mỹ từng đến CHDC Congo, Uganda hoặc Nam Sudan trong vòng 21 ngày qua. Washington đồng thời tăng cường theo dõi y tế tại các cửa khẩu và triển khai kế hoạch mở cơ sở cách ly tại Kenya dành cho công dân Mỹ có nguy cơ phơi nhiễm Ebola.Hãng tin NBC News dẫn lời các quan chức Mỹ cho biết, chính quyền Tổng thống Donald Trump đang chuẩn bị mở một cơ sở cách ly tại Kenya dành cho công dân Mỹ đã tiếp xúc với virus Ebola. Đây được xem là bước đi chưa từng có, bởi trong các đợt bùng phát trước đây, người Mỹ nhiễm Ebola thường được đưa trở lại Mỹ để điều trị hoặc cách ly. Phát biểu trước báo giới, Ngoại trưởng Mỹ Marco Rubio nói:“Chúng ta không thể và sẽ không cho phép bất kỳ trường hợp nhiễm Ebola nào xâm nhập vào Hoa Kỳ. Bộ Ngoại giao, CDC cùng các cơ quan liên quan đang nỗ lực hết sức để kiểm soát dịch bệnh tại các quốc gia bị ảnh hưởng, đặc biệt là CHDC Congo.”Tại Canada, chính phủ liên bang cũng triển khai hàng loạt biện pháp mới nhằm ngăn chặn dịch bệnh. Những người đến từ các khu vực bị ảnh hưởng sẽ phải tự cách ly 21 ngày sau khi nhập cảnh. Ottawa đồng thời tạm dừng xem xét một số hồ sơ nhập cư từ CHDC Congo, Uganda và Nam Sudan trong vòng 3 tháng tới.Trong khi đó, Uganda đã quyết định đóng cửa biên giới với CHDC Congo trong 4 tuần nhằm hạn chế nguy cơ lây lan dịch bệnh. Chỉ các hoạt động nhân đạo, vận chuyển hàng hóa thiết yếu và lực lượng ứng phó Ebola mới được phép qua lại nhưng phải tuân thủ quy trình kiểm tra y tế nghiêm ngặt. Thư ký thường trực Bộ Y tế Uganda Diana Atwine nói:“Uganda tạm thời đóng cửa biên giới với Cộng hòa Dân chủ Congo ngay lập tức. Ngoại lệ duy nhất là các đội ứng phó Ebola được ủy quyền, các hoạt động nhân đạo, vận chuyển thực phẩm và hàng hóa, cùng các nhiệm vụ an ninh.Theo Tổ chức Y tế Thế giới WHO, dịch Ebola tại CHDC Congo đang xấu đi nhanh chóng với hơn 1 nghìn ca mắc và trên 200 trường hợp tử vong nghi nhiễm. WHO cảnh báo đợt bùng phát lần này đặc biệt nguy hiểm do liên quan đến chủng Ebola Bundibugyo hiếm gặp, hiện chưa có vaccine hoặc phương pháp điều trị đặc hiệu. Tổ chức này cũng cho rằng xung đột kéo dài tại miền Đông CHDC Congo đang làm cản trở nghiêm trọng công tác chống dịch khi nhiều khu vực gần như không thể tiếp cận.Trước tình hình đó, cộng đồng quốc tế đã cam kết gần 500 triệu đô la để hỗ trợ các nước châu Phi ứng phó dịch Ebola. WHO cùng các đối tác quốc tế đang khẩn trương xây dựng thêm các trung tâm điều trị, tăng cường giám sát dịch tễ và hỗ trợ nhân đạo nhằm ngăn chặn nguy cơ dịch bệnh lan rộng trên toàn khu vực. Giám đốc sự cố của WHO Richard Fotsing nhấn mạnh:“Chúng tôi muốn biến trung tâm điều trị Ebola này thành một trung tâm chuyển tuyến, nơi bệnh nhân có thể được chăm sóc thích hợp và tiếp cận dịch vụ điều trị chất lượng, qua đó góp phần giảm tỷ lệ tử vong liên quan đến căn bệnh này.”Giới chuyên gia y tế cảnh báo, với đặc điểm lây lan nhanh, tỷ lệ tử vong cao và chưa có vaccine đặc hiệu đối với chủng Bundibugyo, đợt bùng phát Ebola hiện nay có nguy cơ trở thành cuộc khủng hoảng y tế nghiêm trọng mới tại châu Phi nếu không được kiểm soát kịp thời. Trong bối cảnh xung đột kéo dài và hệ thống y tế tại nhiều khu vực ở CHDC Congo đang quá tải, cộng đồng quốc tế được cho là sẽ phải tiếp tục tăng cường phối hợp và hỗ trợ khẩn cấp nhằm ngăn chặn dịch bệnh lan rộng ra ngoài khu vực./.Hồng Nhung/VOV1Nhân viên y tế chuyển thi thể bệnh nhân Ebola tại thị trấn Mongbwalu, tỉnh Ituri, CHDC Congo ngày 24/5/2026. Ảnh: THX/TTXVN
VOV1 - Đây là hoạt động nằm trong khuôn khổ Chương trình Thách thức Đổi mới sáng tạo Việt Nam 2026, hướng tới xây dựng thế hệ nhân lực có khả năng phát triển sản phẩm cùng AI, đồng thời thúc đẩy ứng dụng trí tuệ nhân tạo vào giải quyết các bài toán thực tiễn của doanh nghiệp và nền kinh tế.Chiều nay (28/05), tại Hà Nội, Trung tâm Đổi mới sáng tạo Quốc gia (NIC) phối hợp với Tập đoàn Meta, Tổ chức AI for Vietnam và Đại học Duy Tân tổ chức họp báo công bố chương trình “Vietnam AI Innovation Challenge” - hackathon AI-native đầu tiên tại Việt Nam.Theo Ban tổ chức, chương trình “Vietnam AI Innovation Challenge” sẽ diễn ra từ ngày 17 đến 19/7 tới tại thành phố Đà Nẵng, dự kiến quy tụ từ 2.000 đến 3.000 lập trình viên, sinh viên công nghệ và người trẻ đam mê AI trên cả nước tham gia thi đấu liên tục trong 48 giờ.Trước khi bước vào vòng thi chính thức, người tham gia sẽ được tham gia bootcamp kéo dài 5 tuần với các chuyên đề như thiết kế sản phẩm AI-native, xây dựng AI Agents, chiến lược sản phẩm, gọi vốn và đưa sản phẩm vào vận hành thực tế. Chương trình có sự tham gia của các chuyên gia đến từ Google, Stanford, Meta, NVIDIA, TikTok cùng nhiều công ty AI hàng đầu thế giới.Phát biểu tại họp báo, ông Nguyễn Khánh Linh, đại diện Trung tâm Đổi mới sáng tạo Quốc gia NIC cho biết, chương trình được kỳ vọng trở thành nền tảng kết nối năng lực AI của Việt Nam với các nhu cầu phát triển thực tiễn của doanh nghiệp và địa phương; qua đó góp phần hình thành nguồn nhân lực AI thực chiến, thúc đẩy đổi mới sáng tạo mở và nâng cao năng lực cạnh tranh quốc gia trong kỷ nguyên AI."Bên cạnh việc tiếp cận và làm chủ công nghệ, Việt Nam cũng cần tạo điều kiện để đội ngũ kỹ sư, startup, sinh viên và cộng đồng công nghệ trực tiếp tham gia giải quyết các bài toán thực tiễn. Qua đó hình thành năng lực phát triển sản phẩm, tư duy đổi mới sáng tạo và xây dựng thế hệ “AI builder” của Việt Nam. Đó cũng là lý do Vietnam AI Innovation Challenge 2026 được xây dựng không chỉ như một cuộc thi công nghệ, mà còn là nền tảng kết nối giữa doanh nghiệp, cộng đồng công nghệ, các trường đại học và đối tác trong hệ sinh thái đổi mới sáng tạo nhằm thúc đẩy phát triển các giải pháp AI có giá trị thực tiễn cho Việt Nam." - ông Nguyễn Khánh Linh nhấn mạnh.Trong khi đó, đại diện Tập đoàn Meta đánh giá Việt Nam đang sở hữu cộng đồng phát triển công nghệ năng động hàng đầu khu vực Đông Nam Á, đồng thời khẳng định chương trình sẽ góp phần tạo ra những sản phẩm AI có giá trị thực tiễn phục vụ doanh nghiệp và xã hội. Bà Thảo Griffiths, Giám đốc Chính sách công phụ trách Việt Nam, Lào, Campuchia và Myanmar, Tập đoàn Meta chia sẻ: "Việt Nam hiện là nơi quy tụ một trong những cộng đồng phát triển sản phẩm công nghệ năng động nhất Đông Nam Á. Vietnam AI Innovation Challenge được xây dựng nhằm chuyển nguồn năng lượng sáng tạo đó thành những sản phẩm AI có giá trị thực tiễn, góp phần giải quyết các bài toán cụ thể của doanh nghiệp và đời sống. Tập đoàn Meta tự hào đồng hành cùng Tổ chức AI for Vietnam, Trung tâm Đổi mới sáng tạo Quốc gia và Đại học Duy Tân trong việc hỗ trợ các nhà phát triển xuyên suốt hành trình xây dựng sản phẩm. Đây cũng chính là lực lượng sẽ góp phần định hình không chỉ hệ sinh thái công nghệ của Việt Nam mà còn của cả khu vực trong tương lai." Ban tổ chức cũng cho biết, các đội xuất sắc không chỉ có cơ hội triển khai thử nghiệm sản phẩm với doanh nghiệp mà còn được kết nối với các chương trình đổi mới sáng tạo trong nước, tham gia nghiên cứu tại Singapore và tiếp cận mạng lưới đầu tư toàn cầu tại Thung lũng Silicon của Hoa Kỳ.Ngay sau lễ công bố, cổng đăng ký tham gia chương trình cũng đã chính thức được mở dành cho sinh viên, lập trình viên và các cá nhân có nền tảng kỹ thuật trên cả nước.
Tháng 5/2026, bộ Thống Nhất Hàn Quốc, với Sách Trắng Thống nhất, lần đầu tiên đưa ra quan điểm coi quan hệ giữa Seoul và Bình Nhưỡng là « quan hệ giữa hai Nhà nước ». Chính sách trên đây của Seoul được đưa ra trong bối cảnh Bắc Triều Tiên vừa sửa đổi Hiến pháp, từ bỏ mục tiêu thống nhất và phân định rõ lãnh thổ hai miền Nam - Bắc. Theo nhiều nhà quan sát, Hàn Quốc đang bị đặt trước áp lực phải sửa đổi triệt để Hiến pháp để cải thiện quan hệ với chế độ Bắc Triều Tiên, trong bối cảnh mọi nỗ lực ngoại giao không mang lại kết quả, kể từ thất bại của thượng đỉnh Kim Jong Un – Donald Trump ở Hà Nội năm 2019. *** Đã hơn bảy thập niên kể từ chiến tranh Triều Tiên (1950-1953), đối với đông đảo người dân Hàn Quốc, hai miền Nam Bắc tuy thuộc về hai chế độ khác nhau nhưng vẫn là một nước. Chủ trương tái thống nhất hai miền cũng được ghi rõ trong Hiến pháp Đại Hàn Dân Quốc năm 1987. Đối với xã hội Bắc Triều Tiên, lý tưởng tái thống nhất nằm trong học thuyết chính thống của chế độ họ Kim. Bắc Triều Tiên từ bỏ chủ thuyết tái thống nhất: « Một cuộc cách mạng » Việc chế độ Kim Jong Un chính thức sửa đổi Hiến pháp từ bỏ mục tiêu tái thống nhất, coi Hàn Quốc là một quốc gia nước ngoài, là một thay đổi triệt để, kết thúc chủ trương thống nhất hai miền, được chính quyền hai bên đồng thuận với Tuyên bố Chung Nam - Bắc ngày 04/07 năm 1972 (The July 4 South-North Joint Communiqué). Theo điều 2 của Hiến pháp Bắc Triều Tiên, được sửa đổi hồi tháng 3/2026, « Lãnh thổ CHDCND Triều Tiên được xác định là vùng đất giáp với CHND Trung Hoa và Liên bang Nga ở phía bắc, và Cộng hòa Triều Tiên ở phía nam, bao gồm lãnh hải và không phận được thiết lập trên cơ sở này ». Mấy dòng chữ ngắn ngủi đang mang lại một đảo lộn. Trả lời trang mạng chuyên về Bắc Triều Tiên NK News, có trụ sở tại Seoul, chuyên gia về bán đảo Triều Tiên Andrei Lankov, Đại học Kookmin, Seoul, và giám đốc nhóm chuyên gia tư vấn về bán đảo Triều Tiên Korea Risk Group, coi đó gần như là « một cuộc cách mạng »: « Bước đầu tiên là từ tháng 12/2023, Kim Jong-un bắt đầu thay đổi giọng điệu. Ông bắt đầu nói rằng việc thống nhất, ý tưởng về sự thống nhất, là một sai lầm. Tuyên bố này gần như là cách mạng, bởi vì nó làm suy yếu một phần tính chính danh của chính lãnh đạo Bắc Triều Tiên, vốn được thừa hưởng từ cha và ông nội mình, khi nói rằng sứ mệnh của họ đã thất bại, là sai lầm. Về cơ bản, ông nói rằng những gì mà họ từng tin tưởng là sai. Trong một thời gian dài, lý tưởng thống nhất này được trình bày như một sự kiện hạnh phúc (happy event) sẽ giúp giải quyết mọi vấn đề của đất nước. Như thể đó là mục tiêu cuối cùng của lịch sử. Điều này đúng với ít nhất là ở Bắc Triều Tiên và cả ở Hàn Quốc nữa, dù ở mức độ thấp hơn. Cánh tả triệt để ở Hàn Quốc vốn rất ngưỡng mộ ý tưởng này. Họ thậm chí còn tạo ra một lý thuyết gọi là “hệ thống chia cắt” (theory of the divided system), theo đó mọi vấn đề của xã hội Hàn Quốc về cơ bản đều là các hậu quả của việc đất nước bị chia cắt. Đột nhiên vào tháng 12/2023, Kim Jong-un tuyên bố rằng điều đó sẽ không xảy ra, rằng đó là một sai lầm. Xin nhấn mạnh rằng điều ấy cũng giống như việc nói với các tín đồ Thiên Chúa giáo rằng họ không nên chờ đợi ngày Chúa tái lâm nữa. » Xóa sạch các biểu tượng hướng đến tái thống nhất tại Bắc Triều Tiên Sau tuyên bố tháng 12/2023 của lãnh đạo Bắc Triều Tiên, chế độ Bình Nhưỡng đã thực thi hàng loạt biện pháp nhằm khẳng định đoạn tuyệt với đồng thuận hai miền về tái thống nhất tồn tại từ hơn nửa thế kỷ. Ngày 15/01/2024, Kim Jong Un ra lệnh phá hủy tất cả các biểu tượng thống nhất liên Triều, bao gồm cắt đứt vĩnh viễn các tuyến đường sắt nối hai miền. Đọc thêm - Kim Jong-un đoạn tuyệt với Hàn Quốc : Cú sốc mạnh trên bán đảo Triều Tiên Ngày 22–23/1/2024, Cổng Thống nhất, tượng đài 30 mét cao ở Bình Nhưỡng tượng trưng cho nỗ lực thống nhất của hai thế hệ lãnh đạo Bắc Triều Tiên, được xây dựng năm 2001 dưới thời Kim Jong Il, bị phá hủy. Các tượng đài thống nhất khác trên toàn quốc bị phá hủy, các khẩu hiệu liên quan bị xóa bỏ. Kể từ đầu năm 2024, Bình Nhưỡng xóa bỏ các từ như « thống nhất », « hòa giải », « đồng bào » khỏi sách giáo khoa. Tháng 2/2025: Trung tâm đoàn tụ gia đình ở núi Kim Cang (Kumgang), nơi từng tổ chức các cuộc đoàn tụ cho hàng ngàn gia đình bị chia ly kể từ Chiến tranh Triều Tiên, bị phá hủy. Tháng 5/2025: Đại sảnh Thống nhất tại Bàn Môn Điếm (Panmunjom), nơi từng diễn ra các hội nghị thượng đỉnh liên Triều năm 2018, bị đổi tên. « Tái thống nhất hòa bình » : Ảo ảnh đồng sàng dị mộng Trước khi chế độ Bắc Triều Tiên cắt đứt với chủ trương tái thống nhất, đối với nhiều chuyên gia, lý tưởng này một mặt quá xa rời với thực tế, nhưng mặt khác lại được coi là điều bắt rễ sâu trong cả hai xã hội miền Nam và miền Bắc. Chuyên gia về bán đảo Triều Tiên Andrei Lankov mô tả tình trạng mâu thuẫn cao độ khi tâm lý « tái thống nhất hòa bình » là ảo ảnh đồng sàng dị mộng : « Bắc Triều Tiên, ngay từ khi thành lập, luôn xem mình là một phần của một quốc gia bị chia cắt. Lập trường chính thức của Bắc Triều Tiên luôn là chính phủ Cộng hòa Dân chủ Nhân dân Triều Tiên là chính phủ hợp pháp duy nhất trên toàn bộ bán đảo Triều Tiên. Họ xem nhà nước, mà ta thường gọi là Hàn Quốc, chỉ là một phần lãnh thổ của nước Triều Tiên. Trong một thời gian dài, theo quan điểm đó, chính quyền Hàn Quốc không được xem là chính phủ của một nước có chủ quyền, mà chỉ là một tập đoàn phản bội được Mỹ nuôi. Điều thú vị là lập trường của Hàn Quốc về cơ bản là hình ảnh phản chiếu lập trường của miền Bắc (mirror image). Họ nói rằng CHDCND Triều Tiên thực chất không tồn tại, rằng đó là một thế lực phản quốc và về cơ bản quân đội Bắc Triều Tiên chỉ là một băng nhóm tội phạm và khủng bố, theo quan điểm chính thức. Và sớm hay muộn, Đại Hàn Dân Quốc cũng sẽ tái thống nhất đất nước, lý tưởng nhất là thông qua đàm phán hòa bình, ít nhất trên giấy tờ là như vậy. Thành thật mà nói, điều đó từ trước đến nay chẳng khác gì một ảo ảnh, hay có lẽ chỉ là một màn hỏa mù. Tôi nghĩ rằng bất kỳ một chính trị gia ở Nam hay Bắc mà thực sự tin vào điều đó thì hoặc phải cực kỳ điên rồ, hoặc rất ngây thơ. Nhưng luận điệu đó lại rất hiệu quả đối với công chúng mang tinh thần dân tộc chủ nghĩa, và chủ nghĩa dân tộc là một sức mạnh cực kỳ lớn ở cả hai miền. Đó là một phần của truyền thống có từ lâu đời. » Đọc thêm - Hòa giải Nam - Bắc Triều Tiên : Những cơ hội bị bỏ lỡ và hy vọng Chính sách « Hai Nhà nước » của BTT gây phân hóa cao độ tại Hàn Quốc Việc chế độ Bình Nhưỡng đoạn tuyệt với chính sách thống nhất hai miền gây phân hóa sâu sắc trong chính giới Hàn Quốc. Bộ trưởng bộ Thống Nhất Hàn Quốc Chung Dong Young là người đứng ở tuyến đầu. Từ mùa hè năm ngoái, bộ trưởng Thống nhất Hàn Quốc liên tục đưa ra các phát biểu cổ vũ cho việc công nhận Bắc Triều Tiên là một quốc gia độc lập, cùng lúc không từ bỏ chủ trương thống nhất, được ghi trong Hiến pháp. Trong một hội thảo hồi tháng 9/2025, bộ trưởng Chung Dong-young nhấn mạnh « hai miền Triều Tiên là hai quốc gia riêng, xét theo luật pháp quốc tế, và chính trị quốc tế », đã gia nhập Liên Hiệp Quốc bằng con đường riêng, và điều quan trọng là « chấm dứt sự thù địch giữa hai bên ». Dân biểu Ahn Cheol Soo của đảng đối lập cánh hữu PPP cáo buộc bộ trưởng Chung Dong Yong vi phạm Hiến pháp, khi công nhận lập trường về hai nhà nước trên bán đảo Triều Tiên, vì Điều 3 của Hiến pháp Hàn Quốc định nghĩa lãnh thổ Đại Hàn Dân Quốc bao gồm toàn bộ bán đảo. Lãnh đạo nhóm dân biểu đảng PPP, Song Eon Seok, cảnh báo rằng việc công nhận hai nhà nước sẽ làm đảo lộn quy chế pháp lý của những người tị nạn Bắc Triều Tiên đang sống tại Hàn Quốc, bởi việc Hiến pháp quy định lãnh thổ Hàn Quốc bao trùm toàn bộ bán đảo cho phép công nhận mọi người dân tị nạn Bắc Triều Tiên là công dân Hàn Quốc. Đọc thêm : Vì sao Bắc Triều Tiên bỏ mục tiêu tái thống nhất với Hàn Quốc ? Về vấn đề này, bản thân nội bộ chính quyền của tổng thống Lee Jae Myung cũng phân hóa cao độ. Ngoại trưởng Cho Hyun và cố vấn An ninh Quốc gia Wi Sung Lac bác bỏ việc công nhận Bắc Triều Tiên như một nhà nước độc lập, riêng biệt. Tuy nhiên, nhiều áp lực gia tăng buộc chính quyền Hàn Quốc xem xét sửa đổi Hiến pháp, với lý do chính, là chỉ có như vậy mới có thể tái lập được đối thoại thực sự với Bình Nhưỡng. Sửa Hiến pháp để thừa nhận thực tế, để có thể đối thoại với Bắc Triều Tiên Trong một cuộc tọa đàm về chính sách đối ngoại tại Seoul, ngày 03/12/2025, giáo sư Moon Chung-in, nguyên cố vấn an ninh của tổng thống, cho rằng Hàn Quốc cần xem xét sửa đổi điều 3 và điều 4 của Hiến pháp, do việc giảm bớt quy mô cuộc tập trận Hàn–Mỹ không đủ để thay đổi lập trường của Bình Nhưỡng. Ông dự đoán chỉ khi nào Seoul bắt đầu thảo luận công khai khả năng sửa đổi điều khoản về lãnh thổ, Bình Nhưỡng mới có thể quay lại bàn đối thoại. Hàng loạt nhà nghiên cứu hàng đầu về bán đảo Triều Tiên coi việc xem xét sửa đổi Hiến pháp để công nhận hai nhà nước trên bán đảo Triều Tiên là một hướng đi nghiêm túc, và quyết định nói trên của Bình Nhưỡng không chỉ là một thay đổi về chữ nghĩa hay một thủ đoạn chính trị, mà có những nền tảng xã hội sâu xa. Chuyên gia Andrei Lankov nói đến việc thu nhập chênh lệch quá lớn giữa hai miền Nam Bắc (gấp đến gần 30 lần), khiến việc thống nhất đe dọa sự tồn vong của chế độ Bắc Triều Tiên (tỉ lệ này ước tính từ 1:2 đến 1:3 giữa hai nước Đức, trước khi tái thống nhất năm 1989). Nhà nghiên cứu Kevin Gray, giáo sư Quan hệ Quốc tế - Đại học Sussex, Anh Quốc, trong công trình công phu « Quan hệ liên Triều và sự kết thúc của chủ trương thống nhất hòa bình: một cách tiếp cận về xung đột xã hội » (tháng 3/2026), nhấn mạnh đến nghịch lý là, sự thù địch giữa hai miền càng trở nên gay gắt chính do bởi niềm tin gượng ép vào một sự thống nhất, một dân tộc chung, mỗi bên xác định bản sắc của mình bằng việc biến bên kia thành ác quỷ (« define their self-identity through demonising the other Korea »). Những trở lực: Đảng cầm quyền không đủ đa số, vai trò của liên minh Mỹ - Hàn Việc sửa đổi điều 3 và điều 4 của Hiến pháp Hàn Quốc liên quan đến lãnh thổ và mục tiêu thống nhất đang vấp phải một trở lực lớn do việc đảng cầm quyền không có đủ 2/3 số ghế trong Quốc Hội. Một dự án cải cách Hiến pháp của tổng thống Lee Jae Myung, đưa ra cách nay ít tuần, bất thành do bị đối lập tẩy chay. Đề xuất sửa đổi Hiến pháp công nhận Bắc Triều Tiên, bị đối lập cánh hữu phản đối dữ dội, thậm chí đã không được đưa ra. Giới chuyên gia về bán đảo Triều Tiên ghi nhận sự đối lập sâu sắc, trong chính giới Hàn Quốc, khó hy vọng có được thỏa hiệp, giữa hai phe - « phe tự lực » (self-reliance camp), coi đối thoại liên Triều là con đường chủ đạo dẫn đến hòa bình, trong khi « phe liên minh » (alliance camp), coi quan hệ đối tác Hàn Quốc-Hoa Kỳ là nền tảng, để đủ sức răn đe Bắc Triều Tiên (bài « Reassessing South Korea's Foreign Policy Divide Under the Lee Administration » của Lakhvinder Singh, The Diplomat). Nhà nghiên cứu Vũ Khang, Đại học Boston, Mỹ, nhấn mạnh đến vai trò của nhóm làm việc Hàn Quốc-Hoa Kỳ phối hợp về chính sách đối với Bắc Triều Tiên và Bộ Tư lệnh Liên Hiệp Quốc (UNC) tại Hàn Quốc, với nòng cốt là Mỹ, khiến chính quyền Seoul khó chủ động xác lập chính sách về Bắc Triều Tiên (« Những trở ngại trong nước đối với chính sách Triều Tiên của Lee Jae-myung », The Diplomat, tháng 1/2026). Thế nan giải chiến lược của Hàn Quốc : Bị kẹt trong quan niệm nửa thế kỉ trước Trong thời gian gần đây, đã diễn ra một thay đổi chưa từng có kể từ hơn nửa thế kỷ nay trong quan hệ giữa hai miền Nam Bắc bán đảo Triều Tiên. Lần đầu tiên, chế độ Bình Nhưỡng sửa đổi Hiến pháp, từ bỏ mục tiêu thống nhất hai miền, khẳng định miền Bắc và miền Nam là hai quốc gia riêng biệt. Chính giới Hàn Quốc bị đặt trước áp lực phải thay đổi. Trong lúc chính quyền của tổng thống Lee Jae-myung có nhiều nỗ lực hướng đến cải tổ triệt để chính sách với Bắc Triều Tiên, việc thay đổi Hiến pháp, để làm cơ sở pháp lý cho điều chỉnh này, đang là điều bất khả trong hiện tại, đặc biệt do bị coi là khó tương thích với liên minh Mỹ - Hàn. Vấn đề quy chế cho người tị nạn Bắc Triều Tiên cũng là một trở ngại lớn. Đọc thêm : Hiệp định Quân sự Toàn diện bị hủy và nguy cơ xung đột vũ trang liên Triều Nhiều chuyên gia, chính trị gia, nhà quan sát cảnh báo rằng, nếu tiếp tục để bị kẹt trong đòi hỏi chủ quyền và lý tưởng thống nhất như từ nửa thế kỉ trước, chính quyền Seoul và xã hội Hàn Quốc có nguy cơ rơi vào thế bị động kéo dài trong chiến lược với Bình Nhưỡng. Đây là điều đặc biệt nguy hiểm trong bối cảnh biến động địa - chính trị dữ dội, thế đối đầu giữa các đại cường Mỹ - Trung ngày càng khó lường, xu thế chạy đua vũ trang gia tăng có thể khiến căng thẳng trên bán đảo Triều Tiên bùng phát thành xung đột, đặc biệt trong bối cảnh chế độ Bình Nhưỡng tăng cường hệ thống vũ khí hạt nhân và hạ ngưỡng sử dụng vũ khí hạt nhân.
Erie County Executive Mark Poloncarz and deputy commissioner for the Department of Public Works, Karen Hoak on the upcoming road construction season in Erie County full 468 Fri, 22 May 2026 16:00:00 +0000 0mqdem5OXAYoiABtRQoxwGvLkbnIP3yE news,wben,mark poloncarz,erie county,road construction,erie county department of public works,karen hoak WBEN Extras news,wben,mark poloncarz,erie county,road construction,erie county department of public works,karen hoak Erie County Executive Mark Poloncarz and deputy commissioner for the Department of Public Works, Karen Hoak on the upcoming road construction season in Erie County Archive of various reports and news events 2024 © 2021 Audacy, Inc.
Gần 250.000 dân sẽ được bố trí tái định cư cho dự án Trục đại lộ cảnh quan sông Hồng. Bà Jennifer Wicks McNamara đã đượcThượng Viện Hoa Kỳ phê chuẩn làm tân đại sứ Mỹ tại Việt Nam.jeniferwicksatsenate.jpgĐồng hành cùng chúng tôi tại SBS Vietnamese Facebook và cập nhật tin tức ở sbs.com.au/vietnameseChúng tôi cũng có mặt trên YouTubeNghe SBS Tiếng Việt trên ứng dụng miễn phí SBS Audio, tải về từ App Store hay Google Play
Một thỏa thuận dàn xếp trị giá hàng tỷ đô la đang làm dậy sóng chính trường Washington, sau khi Tổng thống Donald Trump đồng ý rút đơn kiện Sở Thuế vụ Hoa Kỳ (IRS) để đổi lấy việc thành lập một quỹ bồi thường đặc biệt dành cho những người cho rằng họ từng bị chính phủ nhắm mục tiêu sai trái.
- Làm việc với Thường trực Ủy ban Kinh tế và Tài chính, Chủ tịch Quốc hội Trần Thanh Mẫn yêu cầu chuyển từ "thẩm tra theo hồ sơ" sang "thẩm tra chính sách".- Bộ Tài chính chốt thời hạn xử lý nhà, đất công dôi dư trước 30/5 này.- Việt Nam đạt 2 Huy chương Vàng tại Olympic Tin học Châu Á Thái Bình Dương năm 2026.- Xét xử sơ thẩm cựu Bộ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Thị Kim Tiến và 9 bị cáo khác trong vụ án “Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí; Lừa đảo chiếm đoạt tài sản; Nhận hối lộ” xảy ra tại Bộ Y tế và các đơn vị liên quan.- Mỹ tuyên bố sẽ sớm đạt thỏa thuận với Iran, quốc tế kêu gọi tự do và an toàn hàng hải tại eo biển Hooc-mút.- Liên minh Châu Âu (EU) và Mỹ đạt thỏa thuận triển khai hiệp định thương mại.
Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump cho biết, ông đã hoãn cuộc tấn công vào Iran theo kế hoạch vào hôm nay thứ Ba, sau yêu cầu của các nước vùng Vịnh. Tuy nhiên, ông nói rằng quân đội Mỹ vẫn sẵn sàng tiến hành một cuộc tấn công toàn diện, quy mô lớn vào Iran nếu không đạt được thỏa thuận nào.
Khoảng 88% tổng lượng dầu thô nhập khẩu của Việt Nam được nhập từ vùng Vịnh Ba Tư, chỉ đứng sau Philippines (95%) và đứng trước các nước Malaysia (69%), Thái Lan (59%) và Singapore (52%), theo Ngân hàng Đầu tư Maybank (1). Kuwait là nhà cung cấp dầu thô lớn nhất cho Việt Nam, chiếm 80% tổng lượng nhập khẩu. Khoảng 49% khối lượng khí hóa lỏng LNG nhập khẩu của Việt Nam cũng có xuất xứ từ Vùng Vịnh (2). Sự phụ thuộc nghiêm trọng vào gần như một nước, một khu vực vẫn được coi là “chảo lửa” Trung Đông, được phản ánh rõ trong cuộc khủng hoảng eo biển Hormuz. Ngoài ra, Việt Nam có kho dự trữ dầu chiến lược nhỏ nhất Đông Nam Á, trong khi việc đa dạng hóa các nguồn năng lượng chưa hoàn toàn mang lại hiệu quả. Đọc thêmViệt Nam đối mặt với tình trạng thiếu xăng dầu vì nguồn cung ứng bị gián đoạn Theo một tài liệu của bộ Công Thương, được Reuters trích dẫn ngày 18/03/2026, Việt Nam cũng phải đối mặt với việc các mỏ dầu ngoài khơi đang dần cạn kiệt, khiến sản lượng dầu thô nội địa dự kiến sẽ bị giảm trong thập niên này, chỉ còn khoảng 5,8 đến 8 triệu tấn/năm, thấp hơn mức bình quân 8,6 triệu tấn của 5 năm gần nhất. Do đó, Việt Nam có nguy cơ phụ thuộc nhiều hơn vào nguồn nhập khẩu dầu lửa do hệ thống lọc dầu cần lượng nguyên liệu lớn hơn rất nhiều để đáp ứng nhu cầu ngày càng lớn ở trong nước. UNCLOS nói gì về khai thác dầu khí trong vùng tranh chấp chủ quyền ? Về lâu dài, Việt Nam dự trù tăng cường hoạt động thăm dò, trong đó có việc đưa ra các ưu đãi cho các công ty dầu khí quốc tế đầu tư vào các mỏ ngoài khơi. Mục tiêu là nâng cao trữ lượng có thể khai thác thêm 13 triệu đến 17 triệu tấn dầu thô mỗi năm trong giai đoạn 2026-2030. Khủng hoảng năng lượng ở Trung Đông đã thúc đẩy Philippines nêu khả năng thăm dò dầu khí với Trung Quốc ở Biển Đông, nơi đang có tranh chấp chủ quyền. Liệu Việt Nam có làm như vậy với Trung Quốc ? Thực ra, ngay năm 2005, Trung Quốc, Việt Nam và Philippines đã có thỏa thuận ba bên về “Khảo sát Địa chấn biển chung” (Joint Marine Seismic Undertaking, JSMU) tại khu vực “theo thỏa thuận” rộng 142.886 km² ở Biển Đông, bao gồm một phần quần đảo Trường Sa. Thỏa thuận này kéo dài ba năm và hết hạn vào năm 2008. Trả lời phỏng vấn RFI Tiếng Việt, giảng viên-nhà nghiên cứu Laurent Gédéon, Đại học Công giáo Lyon và Trường Sư phạm Lyon, nhận định : “Cả Philippines và Việt Nam đều coi đó là cơ hội để cải thiện quan hệ chính trị, kinh tế và quân sự với Trung Quốc, đồng thời thúc đẩy phát triển chung các nguồn tài nguyên có thể sẽ rất khó khai thác vì những căng thẳng”. Đọc thêmViệt Nam có bị ảnh hưởng từ hợp tác dầu khí Trung Quốc - Philippines ở Biển Đông? Ý định này vẫn chỉ nằm trên giấy tờ vì những đòi hỏi chủ quyền của Trung Quốc đối với hầu hết Biển Đông, cho dù bị vô hiệu hóa trong phán quyết năm 2016 của Tòa Trọng Tài Thường Trực (PCA) La Haye. Tuy nhiên, các bên vẫn không từ bỏ nỗ lực tìm kiếm một thỏa hiệp, dù chỉ là tạm thời, theo giải thích của nhà nghiên cứu Laurent Gédéon : “Theo luật quốc tế, khi nhiều quốc gia cùng tuyên bố chủ quyền đối với một vùng biển (vùng đặc quyền kinh tế hoặc thềm lục địa chồng lấn), Công ước Liên Hiệp Quốc về Luật Biển (UNCLOS) 1982 quy định nghĩa vụ hợp tác. Thông qua Điều 74 và 83, Công ước quy định các quốc gia phải đàm phán thiện chí để đạt được sự phân định công bằng và không được làm tổn hại hoặc cản trở một thỏa thuận trong tương lai. Cụ thể, điều này có nghĩa là việc khai thác dầu khí đơn phương tiềm ẩn rủi ro pháp lý tại khu vực tranh chấp giữa nhiều quốc gia theo luật quốc tế. Công ước cũng khuyến khích các giải pháp tạm thời. Công ước quy định các quốc gia có thể ký kết các thỏa thuận tạm thời mang tính thực tiễn trong khi chờ phân định cuối cùng. Chính trong khuôn khổ pháp lý này mà các khu vực phát triển chung về dầu khí đang được phát triển. Tuy nhiên, cần nhấn mạnh rằng Công ước không đề cập đến phương pháp cần tuân theo. Do đó, Công ước không định nghĩa một cơ chế tiêu chuẩn cho việc quản lý chung dầu khí, cũng không thiết lập các quy tắc chia sẻ doanh thu hoặc quản trị, cũng không tạo ra một thể chế cụ thể cho các khu vực tranh chấp này. Do đó, các phương thức cụ thể (chia sẻ, thuế, nhà điều hành…) hoàn toàn được đàm phán song phương hoặc trong khu vực giữa các quốc gia”. Đọc thêmViệt Nam bảo vệ chủ quyền ở Biển Đông như nào ? Tiền lệ về gác tranh chấp chủ quyền để cùng thăm dò khai thác Trường hợp tranh chấp chủ quyền trên biển nhưng vẫn hợp tác khai thác dầu khí không phải là hiếm trên thế giới, theo nhà nghiên cứu Laurent Gédéon : “Hai mô hình khu vực phát triển chung có thể được nêu ra làm ví dụ để các bên ở Biển Đông, đặc biệt là Việt Nam, có thể tham khảo. Thứ nhất là Khu vực Phát triển Chung Nigeria-São Tomé và Príncipe (Nigeria-São Tomé and Príncipe Joint Development Zone), liên quan đến hoạt động khai thác dầu khí trong vùng biển mà cả hai quốc gia đều tuyên bố chủ quyền ở Vịnh Guinea. Thứ hai là Khu vực Phát triển Chung Malaysia-Thái Lan (Malaysia-Thailand Joint Development Area, MTJDA), liên quan đến việc khai thác khí đốt tự nhiên trong khu vực tranh chấp giữa Malaysia và Thái Lan, nằm ở Vịnh Thái Lan. Có thể thấy rõ rằng bất chấp những khó khăn, sự hợp tác giữa các bên tuyên bố có quyền về dầu khí ở Biển Đông là khả thi và có thể được thực hiện phù hợp với cả luật pháp quốc tế và luật pháp quốc gia”. Bãi Tư Chính : Việt Nam khẳng định chủ quyền nhưng không khai thác được Tài nguyên dầu khí của Việt Nam tập trung quanh bãi Tư Chính (Vanguard Bank), chiếm khoảng 10% nhu cầu năng lượng của đất nước. Hà Nội khẳng định khu vực nhà giàn DK1, trong đó có bãi Tư Chính, nằm trong vùng đặc quyền kinh tế 200 hải lý tính từ đường cơ sở của Việt Nam và là thềm lục địa phía nam Việt Nam, hoàn toàn phù hợp với UNCLOS 1982. Vùng biển này không tranh chấp với nước nào, và lại càng không tranh chấp với Trung Quốc. Ngược lại, Bắc Kinh và Đài Bắc cho rằng bãi Tư Chính thuộc quần đảo Trường Sa, đang có tranh chấp chủ quyền. Trung Quốc thường xuyên tuần tra tại đây nhằm đe dọa Việt Nam và làm gián đoạn hoạt động của các công ty dầu khí khai thác trong khu vực. Tháng 07/2017, tập đoàn Repsol của Tây Ban Nha phải ngừng hoạt động thăm dò khí đốt tại mỏ Cá Rồng Đỏ ở khu vực bãi Tư Chính. Trong suốt ba tuần tháng 07/2019, Trung Quốc đưa tàu thăm dò Hải Dương 8 (Haiyang Dizhi 8), được nhiều tàu hải cảnh và dân quân biển hộ tống, xâm nhập vùng đặc quyền kinh tế và thềm lục địa Việt Nam tại khu vực bãi Tư Chính. Hoạt động gây rối này tái diễn trong những năm 2023, 2024. Đọc thêmBãi Tư Chính : Việt Nam nên để ngỏ khả năng kiện Trung Quốc Song song với việc “quấy rối” hoạt động thăm dò dầu khí của Việt Nam và tiếp tục đòi chủ quyền đối với hầu hết Biển Đông, từ năm 2017, Trung Quốc cũng “tích cực” đề xuất một số dự án phát triển chung ở Biển Đông với Việt Nam và Philippines. Động cơ đằng sau đề xuất này là gì ? Nhà nghiên cứu Laurent Gédéon giải thích : “Động cơ của Bắc Kinh có thể được xem xét cả về kinh tế và địa chiến lược. Về kinh tế, việc khai thác tài nguyên năng lượng ở Biển Đông cho phép Trung Quốc đáp ứng nhu cầu năng lượng trong nước ngày càng tăng. Hơn nữa, bất kỳ động thái hội nhập khu vực nào cũng nằm trong khuôn khổ rộng lớn hơn của Hiệp định Đối tác Kinh tế Toàn diện Khu vực (RCEP), do Bắc Kinh khởi xướng và có hiệu lực từ tháng 01/2022. Về mặt địa-chiến lược, các sáng kiến chung với các quốc gia giáp Biển Đông cho phép Trung Quốc tăng cường quan hệ hợp tác với những nước này. Về lâu dài, sự gần gũi đó có thể góp phần làm suy yếu mối quan hệ giữa các quốc gia này với Hoa Kỳ và từ đó củng cố vị thế của Bắc Kinh trong bối cảnh cạnh tranh Trung-Mỹ”. Những bị động do phụ thuộc quá lớn vào nguồn cung năng lượng Trung Đông có khiến Hà Nội thay đổi quan điểm về thỏa thuận khai thác chung và chia sẻ công bằng nguồn năng lượng ở Biển Đông không ? Liệu có khả năng Việt Nam và Trung Quốc hợp tác trong tương lai gần hay không ? Nhà nghiên cứu Laurent Gédéon nhận định : “Có khả năng hợp tác cho dù hai nước, Trung Quốc và Việt Nam, không từ bỏ các tuyên bố chủ quyền của họ bởi vì Việt Nam có những lập luận bảo vệ chủ quyền ở Biển Đông, nhưng họ có thể gác lại khía cạnh chủ quyền này hoặc đồng ý gác lại để tập trung vào các cơ chế thực tế để quản lý tài nguyên mà trong trường hợp này, là quản lý tài nguyên dầu mỏ. Đúng là nhiều nguồn tài nguyên đang được khai thác, và một số đang gần cạn kiệt. Nhưng không phải tất cả các nguồn tài nguyên ở Biển Đông đều đã được xác định. Trong khuôn khổ quản lý thực tiễn chung các nguồn tài nguyên dầu khí ở Biển Đông giữa Trung Quốc và Việt Nam, có thể sẽ có các đợt thăm dò chung nhằm xác định các mỏ dầu khí hoặc khí đốt tự nhiên mới, sau đó sẽ được khai thác và chia sẻ chung. Đọc thêmViệt Nam, Malaysia, Philippines: Gác tranh chấp, chống Trung Quốc ở Biển Đông? Thực tế cho thấy Việt Nam phụ thuộc vào nguồn cung dầu mỏ Trung Đông. Nhìn vào tình hình bất ổn hiện nay ở Trung Đông, đặc biệt là những khó khăn do các “điểm kiểm soát” - tức là các eo biển chiến lược - gây ra thì hiện giờ đang có rất nhiều tranh luận liên quan đến eo biển Hormuz, đang bị cả Iran và Mỹ phong tỏa. Ngoài ra còn phải nhắc đến eo biển Malacca, một eo biển nhạy cảm, nơi trung chuyển một phần rất lớn dầu mỏ dành cho các nước ở Đông Nam Á và và Đông Bắc Á. Vì vậy, sự phụ thuộc vào các đặc điểm địa lý có thể trở nên rất nhạy cảm từ góc độ địa-chính trị, đang thúc đẩy Việt Nam tìm cách xác định các nguồn tài nguyên dầu mỏ có thể khai thác được mà không cần đi qua những nơi tiềm ẩn nhiều vấn đề từ góc độ địa-chính trị như vậy”. Để có thể đi đến một quyết định, chắc chắn sẽ gây tranh cãi, nhưng mang tính thiết yếu cho nguồn cung năng lượng Việt Nam Nam, nhà nghiên cứu Laurent Gédéon cho răng, “các liên doanh được thành lập trong khuôn khổ quản lý chung không nên bị coi là một bước thụt lùi hoặc là một thất bại, mà là một cơ chế thực dụng được thiết lập trong khi chờ đợi một giải pháp dứt khoát, mà không phán xét về việc phân định ranh giới sau này các vùng biển liên quan và không đặt ra nghi vấn về các tuyên bố chủ quyền lãnh thổ của mỗi bên”. (1) ASEAN countries exposed by Middle East oil dependence (2) The Middle East Crisis and Southeast Asia's Energy Vulnerability
VOV1 - Sáng nay (14/5), Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Mỹ Donald Trump đã tổ chức hội đàm tại thủ đô Bắc KinhTrong phần phát biểu mở đầu cuộc hội đàm, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã chào đón Tổng thống Donald Trump sang thăm Trung Quốc. Ông nhấn mạnh, đây là chuyến thăm đầu tiên của Tổng thống Trump sau 9 năm và cuộc gặp giữa hai nhà lãnh đạo thu hút được sự quan tâm rộng rãi của cộng đồng quốc tế.Theo ông, thế giới đang trải qua những thay đổi nhanh chóng, tình hình quốc tế ngày càng trở nên bấn ổn và đầy biến động. Thế giới đang đứng trước một ngã rẽ mới. Liệu Trung Quốc và Mỹ có thể vượt qua bẫy Thucydides, tạo dựng một mô hình mới cho quan hệ giữa các cường quốc, chung tay ứng phó với các thách thức toàn cầu và mang lại sự ổn định hơn cho thế giới, tập trung vào phúc lợi của người dân và tương lai của nhân loại, cùng nhau mở ra một tương lai tươi sáng cho quan hệ song phương. Đây là những câu hỏi của lịch sử, thế giới và người dân, cũng là những câu trả lời mà lãnh đạo hai nước cần cùng nhau trả lời.Ông nhấn mạnh: “Tôi luôn cho rằng, lợi ích chung giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ lớn hơn khác biệt. Thành công của hai nước là cơ hội của nhau, một mối quan hệ Trung-Mỹ ổn định có lợi cho thế giới. Hai bên nên là đối tác chứ không phải đối thủ, cùng nhau đạt được thành công và thịnh vượng chung, tìm ra con đường đúng đắn để các cường quốc cùng tồn tại trong thời đại mới. Tôi mong muốn được trao đổi quan điểm với Ngài Tổng thống về các vấn đề lớn liên quan đến hai nước và thế giới, cùng nhau chèo lái, dẫn dắt con thuyền quan hệ Trung-Mỹ, biến năm 2026 thành một năm lịch sử và mang tính cột mốc đối với quan hệ Trung-Mỹ.”Về phần mình, Tổng thống Trump cảm ơn sự đón tiếp trọng thị của Chủ tịch Tập Cận Bình. Ông đặc biệt ấn tượng trước màn vẫy cờ hoa của những em nhỏ Trung Quốc – điều mà ông nói là chưa từng thấy trước đó.Ông khẳng định đã có “mối quan hệ tuyệt vời” với Chủ tịch Tập Cận Bình, giúp hai bên có thể cùng nhau giải quyết nhanh chóng những khó khăn phát sinh và cho rằng hai nước sẽ có một tương lai tuyệt vời.Ông cho biết rất tôn trọng Trung Quốc và công việc mà Chủ tịch Tập Cận Bình đã làm, tái khẳng định ông Tập là một “nhà lãnh đạo vĩ đại”. Ông cũng cho biết, tháp tùng ông là những doanh nhân “lớn nhất và giỏi nhất”, họ mong muốn giao thương với Trung Quốc.Ông khẳng định, cuộc gặp giữa lãnh đạo hai nước là “quan trọng nhất” trong thời điểm hiện tại. “Thật vinh dự khi được gặp Ngài. Thật vinh dự khi được làm bạn với Ngài. Mối quan hệ giữa Trung Quốc và Hoa Kỳ sẽ tốt đẹp hơn bao giờ hết.”Trước đó, vào sáng cùng ngày, Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã chủ trì lễ đón Tổng thống Trump theo nghi thức cao nhất dành cho nguyên thủ quốc gia tại Đại lễ đường Nhân dân ở thủ đô Bắc Kinh.21 loạt đại bác đã vang lên trong khi quân nhạc cử quốc thiều hai nước. Nguyên thủ Trung-Mỹ sau đó đã duyệt đội danh dự. Nghi thức diễn ra trang trọng với các cháu thiếu nhi tay cầm cờ, hoa vẫy chào hai nhà lãnh đạo.Tham gia phái đoàn của Tổng thống Trump thăm Trung Quốc có Ngoại trưởng Marco Rubio, Bộ trưởng Chiến tranh Pete Hegseth, Bộ trưởng Tài chính Scott Bessent và Đại diện Thương mại Mỹ Jamieson Greer./.PV Bích Thuận/TT Trung QuốcChủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình và Tổng thống Mỹ Donald Trump vẫy chào các cháu thiếu nhi. Ảnh: Tân Hoa xã
Tổng thống Hoa Kỳ, Donald Trump, đã gọi phản ứng của Iran đối với đề nghị chấm dứt chiến tranh, là hoàn toàn không thể chấp nhận được. Đề xuất của Mỹ nhằm mục đích chấm dứt giao tranh, trước khi bắt đầu đàm phán về các vấn đề gây tranh cãi hơn, bao gồm cả chương trình hạt nhân của Iran. Đài truyền hình nhà nước Iran cho biết, phản ứng của nước này tập trung vào việc chấm dứt chiến tranh trên tất cả các mặt trận, bao gồm cả Lebanon, và bảo đảm an toàn cho hoạt động vận chuyển hàng hải qua eo biển Hormuz, mà không cho biết cách thức hoặc thời điểm tuyến đường thủy quan trọng này có thể được mở cửa trở lại.
Bài của chị Karen Dick, một tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô tại tiểu bang Utah, Hoa Kỳ đăng trong tạp chí Liahona tháng 10, 2025. Dịch qua tiếng Việt bởi chị Mai-Anh Đoàn để thu âm cho podcast Phúc Âm Trọn Vẹn “Tôi có […] The post Podcast số 570 – Liahona tháng 10, 2025 – Được Bao Bọc Trong Sự Ấm Áp và Tình Yêu Thương – Karen Dick appeared first on Thánh Hữu Việt Nam.
Ngày 11/04/2026, nhân chuyến thăm chính thức Tòa Thánh, chủ tịch Quốc Hội Việt Nam Trần Thanh Mẫn đã chuyển bức thư của tổng bí thư kiêm chủ tịch nước Tô Lâm mời giáo hoàng Lêô XIV đến thăm chính thức Việt Nam “trong thời gian tới”. Chưa biết chuyến thăm đầu tiên của một giáo hoàng tại Việt Nam sẽ diễn ra vào lúc nào, nhưng lời mời của ông Tô Lâm đánh dấu một bước mới trong quan hệ giữa Hà Nội và Vatican, cho thấy hai bên tiến gần hơn bao giờ hết đến bình thường hóa bang giao, bị gián đoạn từ cách đây hơn 50 năm. RFI Tiếng Việt phỏng vấn giảng viên lịch sử Đông Nam Á Trần Thị Liên Claire, chuyên gia về lịch sử Công Giáo Việt Nam, Đại học Paris Cité. RFI: Xin chào bà Trần Thị Liên Claire. Trước hết bà đánh giá như thế nào về lời của ông Tô Lâm gởi cho giáo hoàng Lêô XIV? Tác động của chuyến thăm này đối với Giáo hội Công giáo Việt Nam sẽ như thế nào? Trần Thị Liên Claire: “Lời mời của chủ tịch nước kiêm tổng bí thư đảng Tô Lâm thực sự rất quan trọng, nhưng đây không phải là lần đầu tiên, vì chủ tịch nước Võ Văn Thưởng đã từng mời giáo hoàng Phanxicô vào tháng 12/2023, nhưng chuyến thăm đã không thể được thực hiện. Lời mời này thực sự là một phần của mối quan hệ ngoại giao đang phát triển giữa Việt Nam và Vatican. Đã có rất nhiều chuyến thăm chính thức của các đại diện cấp cao nhất của Việt Nam tại Roma, gồm cả tổng bí thư, chủ tịch nước hay thủ tướng. Năm ngoái, phó chủ tịch nước Võ Thị Ánh Xuân đã đến thăm Vatican vào tháng 6. Vì vậy, đây thực sự là một điều đã được duy trì trong nhiều năm. Đối với người Việt Nam, chuyến thăm này đã được mong đợi từ rất lâu. Mọi người đã nghĩ rằng khi đi thăm Indonesia và Singapore vào năm ngoái, giáo hoàng Phanxicô sẽ đến Việt Nam, nhưng chuyến đi đó đã không diễn do tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng qua đời và quá trình kế nhiệm phải mất một thời gian. Các Giáo hoàng đã đến thăm tất cả các nước châu Á khác mà chưa thăm Việt Nam, trong khi Việt Nam có một trong những cộng đồng Công Giáo lớn nhất tính về tỷ lệ phần trăm. Vì vậy, chuyến thăm của giáo hoàng thực sự là một tín hiệu vô cùng quan trọng đối với Việt Nam, và nhất là là đối với người Công Giáo Việt Nam. Thậm chí tôi có thể nói, chuyến thăm này mang tính biểu tượng không chỉ đối với người Công Giáo mà còn đối với toàn thể người dân Việt Nam, bởi vì trong một thời gian rất dài, các nhà cầm quyền, dù là vào thời phong kiến hay dưới chế độ Cộng sản, thường nhìn thiểu số Công giáo Việt Nam với sự nghi ngờ, và ngược lại, các nhà cầm quyền lại bị coi là chống Công Giáo. Vì vậy, chuyến thăm này sẽ thực sự chấm dứt những nghi ngờ từ cả hai phía và mở ra một chương mới trong lịch sử Việt Nam và lịch sử Giáo hội tại Việt Nam. Chắc chắn là như vậy.” RFI: Theo bà thì lời mời giáo hoàng Lêô XIV sang thăm Việt Nam có sẽ thúc đẩy tiến trình bình thường hóa giữa Hà Nội với Vatican? Trần Thị Liên Claire: “Cả hai phía Vatican và Hà Nội đều đã nỗ lực làm việc trong một thời gian dài cho quá trình bình thường hóa quan hệ, vốn đã bị cắt đứt từ năm 1975. Các nhóm công tác hỗn hợp Việt Nam - Tòa Thánh đã họp từ năm 2009. Họ họp hàng năm, khi thì ở Roma, khi thì ở Hà Nội. Nhóm này đã hoàn tất cuộc họp thứ 13 và đang giải quyết nhiều vấn đề. Trước hết là vấn đề bổ nhiệm các giám mục, rồi đến vấn đề nhà đất của Giáo hội. Có nhiều chủ đề quan trọng khác như giáo dục và thành lập trường đại học Công giáo, nhưng một trong những chủ đề chính của nhóm công tác hỗn hợp là tái lập quan hệ ngoại giao. Lời mời giáo hoàng thăm Việt Nam là một dấu hiệu của việc hai bên sắp tái lập bang giao, dù nó diễn ra trước hay sau chuyến thăm. Dầu sao thì chuyến thăm chắc chắn sẽ diễn ra vào cuối năm 2026 hoặc năm 2027, vì lời mời này trùng với Ngày Giới trẻ Thế giới, dự kiến diễn ra vào tháng 8/ 2027 tại Seoul. Hơn nữa, kể từ năm 2024, đã có một đại diện thường trú của giáo hoàng ở Việt Nam, tuy chưa phải là sứ thần, đó là Đức ông Marek Zalewski, trước đây là đại diện không thường trú của giáo hoàng tại Việt Nam, trú tại Singapore. Đây thực sự sẽ là một sự kiện lớn: Việt Nam sẽ là quốc gia Cộng sản duy nhất ở châu Á có sứ thần Tòa Thánh và thiết lập quan hệ chính thức với Vatican. Dường như Hồng y Parolin, Quốc vụ khanh của Vatican, giống như là thủ tướng của Tòa Thánh, hiểu rất rõ về Việt Nam. Ngài đã đến Việt Nam từ năm 2009 để quản lý quan hệ giữa hai bên và dường như sẽ đến thăm Việt Nam trong năm 2026. Ngài thực sự là người kiến tạo nên mối quan hệ này. Hồng y Parolin thường nói Việt Nam và tình trạng quan hệ giữa hai bên thực sự là một kiểu mẫu, thậm chí là kiểu mẫu cho quan hệ ngoại giao tương lai với Trung Quốc. Việt Nam thực sự là một điển hình về khả năng hiểu biết nhau và khả năng đối thoại từ cả hai phía, cho dù hai bên không phải lúc nào cũng đồng ý về một số điểm. Thực sự đã có một khả năng đối thoại được phát triển kể từ năm 2009, và đây là kết quả của một thời gian dài gặp gỡ và đàm phán, là kết quả của các ê kíp ngoại giao Việt Nam - Tòa Thánh và đặc biệt là của Hồng y Parolin.” RFI: Thưa bà, trong quan hệ giữa Việt Nam với Vatican hiện nay, còn những vấn đề nào cần được giải quyết để khai thông mọi bế tắc còn cản trở việc bình thường hóa bang giao? Trần Thị Liên Claire: “Đúng là quan hệ giữa hai bên không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Năm 2025 là giai đoạn rất bất ổn, với việc chủ tịch nước Võ Văn Thưởng mất chức và trước đó là cái chết của tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng, dẫn đến việc cựu bộ trưởng công an Tô Lâm lên nắm quyền. Tất nhiên mọi chuyện không hoàn toàn dễ dàng trong quan hệ giữa Việt Nam với Tòa Thánh, cả hai phía đều giải quyết vấn đề không phải một cách toàn diện, mà là một cách thực dụng và theo từng trường hợp cụ thể. Vấn đề nhà đất thực sự được giải quyết theo từng trường hợp cụ thể và tất nhiên là không phải ở mọi nơi. Vấn đề bổ nhiệm các giám mục thì theo một quy trình nay đã trôi chảy. Cụ thể, Vatican đề xuất tên của ba vị và sau đó chính phủ sẽ chọn một trong ba vị đó. Vì vậy, về điểm này, họ đã đạt được tiến bộ đáng kể. Vẫn còn nhiều vấn đề cần giải quyết, nhưng chính sự hiện diện thường trực của một đại diện Tòa Thánh đã góp phần rất lớn vào việc cải thiện đối thoại. Đối với chính phủ Việt Nam, mong muốn của họ chính là thể hiện mình là một cường quốc tầm trung đáng nể, có khả năng đàm phán với Vatican và, theo một cách nào đó, đảm bảo rằng người Công Giáo luôn trung thành với chính quyền, đặc biệt là thông qua các mối quan hệ chính thức này. Vatican thì tìm cách duy trì mối quan hệ tốt để cộng đồng thiểu số Công Giáo, chiếm 7% dân số, có những điều kiện tốt nhất có thể cho việc thực hành tôn giáo trong một quốc gia Cộng sản.” RFI: Theo bà, Giáo hội Việt Nam có tầm quan trọng như thế nào đối với Tòa Thánh, nhất là nếu hai bên tiến tới tái lập quan hệ ngoại giao? Trần Thị Liên Claire: Việt Nam là một trong những quốc gia có tỷ lệ người Công giáo tuy không bằng các nước Mỹ Latinh hay một số nước châu Phi, nhưng đứng hàng thứ tư châu Á sau Đông Timor (98%), Philippines (80%) và Hàn Quốc (11,3%), cao hơn đáng kể so với Trung Quốc (1%). Hơn nữa, Giáo hội ở Việt Nam cũng là một trong những Giáo hội năng động nhất, với số giáo sĩ thuộc hàng đông đảo nhất châu Á. Vì vậy, Việt Nam thực sự rất quan trọng đối với Vatican, và như tôi đã nói, đó cũng là một dạng thử nghiệm cho quan hệ giữa Tòa Thánh với Trung Quốc, vốn phức tạp hơn nhiều. Vatican rất coi trọng kinh nghiệm về quan hệ với Việt Nam và về sự thành công, nếu họ thiết lập được quan hệ ngoại giao. Tất nhiên, mọi việc vẫn chưa ngã ngũ, chúng ta vẫn phải xem điều gì sẽ xảy ra trong hai năm 2026-2027. Nhưng lời mời tổng bí thư và tân chủ tịch nước Tô Lâm rất quan trọng, nhất là vì chúng tôi thấy việc ông thâu tóm quyền hành đã gặp khó khăn hơn dự kiến, và chúng tôi không biết liệu điều đó có ảnh hưởng đến mối quan hệ này hay không. Thực tế chúng ta có thể thấy rõ kể từ năm 2009, bất chấp mọi thay đổi và đặc biệt là trong bối cảnh quốc tế nhiều biến động, hai nhóm nhà ngoại giao tại Hà Nội và Roma đã gặp gỡ thường xuyên và xây dựng được năng lực đối thoại rất tốt. Điều này khá độc đáo đối với Việt Nam, không như các nước cộng sản khác trong khu vực, dù là Bắc Triều Tiên hay Trung Quốc. Đây quả là một trường hợp đặc biệt đối với Vatican, và tôi xin nhắc lại, Đức ông Parolin rất thân thiết với Việt Nam, rất được các nhà ngoại giao Việt Nam nể trọng, và điều này đã góp phần quan trọng vào tiến trình dẫn đến lời mời này. Tất nhiên, mọi việc chưa ngã ngũ, nhưng dù sao đi nữa, các tín hữu Công giáo Việt Nam đã chờ đợi rất lâu và có lẽ vẫn khó tin rằng chuyến thăm đó cuối cùng sẽ diễn ra.” RFI: Đối với chính quyền Hà Nội, lợi ích đối với họ là gì, nếu Việt Nam được tiếp đón giáo hoàng và bình thường hóa bang giao với Tòa Thánh? Trần Thị Liên Claire: ”Tất nhiên, như tôi đã nói, không thể so sánh với các nước lớn như Trung Quốc, Hoa Kỳ hay các nước châu Âu. Nhưng xét từ cả góc độ quốc tế và trong nước, tôi xin nhắc lại, thiết lập quan hệ chính thức với Vatican cũng sẽ đảm bảo lòng trung thành của người Công Giáo đối với chính quyền Việt Nam. Và mục tiêu của họ, sau cùng, là duy trì quyền lực của đảng độc quyền lãnh đạo. Vì vậy, trước hết và trên hết, họ mong muốn trở thành một cường quốc kinh tế đáng kể - đó là ưu tiên - nhưng cũng là một cường quốc được quốc tế công nhận. Tóm lại, tôi cho rằng đây sẽ là một sự kiện lịch sử, bởi vì đã hơn 50 năm Việt Nam không có sứ thần Tòa Thánh và chưa từng có chuyến thăm nào của Giáo hoàng trong toàn bộ lịch sử Việt Nam. Trên bình diện chính trị và địa chính trị, đây là một thành công đối với cả ba chủ thể chính: Vatican, Nhà nước Việt Nam và Giáo hội Việt Nam. Và vì vậy, xét về mặt tôn giáo, tất nhiên đối với người Công giáo Việt Nam, đây là sự công nhận tầm quan trọng của Giáo hội Việt Nam trong Giáo hội châu Á.”
VOV1 - Nga và Ukraine đã xác nhận chấp nhận đề xuất ngừng bắn kéo dài 3 ngày do Mỹ làm trung gian. Giới quan sát nhận định dù chỉ mang tính tạm thời, thỏa thuận lần này cho thấy các kênh đối thoại ngoại giao vẫn đang được duy trì giữa lúc xung đột tiếp tục gây tổn thất nặng nề cho cả hai phía.Thông báo được Tổng thống Mỹ Donald Trump đưa ra ngày 8/5 trên mạng xã hội Truth Social. Theo ông Trump, lệnh ngừng bắn sẽ có hiệu lực từ ngày 9 đến 11/5 và bao gồm việc đình chỉ các hoạt động quân sự cũng như trao đổi 1 nghìn tù binh từ mỗi bên.Nhà lãnh đạo Mỹ cho biết đề xuất này do chính ông trực tiếp đưa ra và đã nhận được sự đồng thuận từ Tổng thống Nga Vladimir Putin và Tổng thống Ukraine Volodymyr Zelensky.Phát biểu với báo giới sau đó, ông Trump bày tỏ hy vọng lệnh ngừng bắn có thể được kéo dài hơn và mở đường cho một giải pháp lâu dài nhằm chấm dứt xung đột:“Điều đó hoàn toàn có thể xảy ra. Tôi muốn thấy cuộc chiến này chấm dứt. Đây là điều tồi tệ nhất kể từ Thế chiến thứ hai xét về sinh mạng. Hai mươi lăm nghìn binh sĩ trẻ thiệt mạng mỗi tháng. Thật điên rồ. Vì vậy, việc kéo dài lệnh ngừng bắn là điều hoàn toàn có thể. Tôi đã đưa ra đề nghị đó và Tổng thống Putin đã đồng ý. Tổng thống Zelensky cũng đồng ý. Hai bên cũng đồng ý trao trả 1.000 tù binh mỗi bên gần như ngay lập tức.”Ngay sau tuyên bố của Tổng thống Trump, Điện Kremlin đã xác nhận thông tin và hoan nghênh sáng kiến do Mỹ đề xuất. Trợ lý Điện Kremlin Yuri Ushakov cho biết Moskva chấp nhận lệnh ngừng bắn để tạo điều kiện cho hoạt động trao đổi tù binh với Ukraine. “Phía Nga chấp nhận đề xuất của Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump về một lệnh ngừng bắn nhằm tạo điều kiện cho việc trao đổi tù binh chiến tranh giữa Nga và Ukraine. Điểm mấu chốt đã được thống nhất là trong thời gian ngừng bắn từ ngày 9 đến ngày 11/5 sẽ tiến hành cuộc trao đổi tù binh với số lượng 1.000 người từ mỗi bên. Chúng tôi hoan nghênh sáng kiến này.”Về phía Ukraine, Tổng thống Volodymyr Zelensky cũng xác nhận nước này sẽ tham gia lệnh ngừng bắn và trao đổi tù binh theo tỷ lệ 1.000 đổi 1.000. Nhà lãnh đạo Ukraine cho biết ưu tiên hàng đầu của Ukraine vẫn là giải quyết các vấn đề nhân đạo, đặc biệt là đưa các binh sĩ bị bắt trở về nước. Ông Zelensky cũng đồng thời tuyên bố Ukraine sẽ không nhắm mục tiêu vào Quảng trường Đỏ tại Moskva trong thời gian Nga tổ chức lễ duyệt binh kỷ niệm Ngày Chiến thắng 9/5.Theo truyền thông quốc tế, việc cả Nga và Ukraine cùng công khai xác nhận thỏa thuận do Mỹ làm trung gian được xem là bước tiến ngoại giao hiếm hoi sau nhiều vòng tiếp xúc không đạt kết quả rõ rệt. Một số chuyên gia nhận định thỏa thuận ngừng bắn ngắn hạn lần này có thể đóng vai trò như phép thử ban đầu nhằm đánh giá thiện chí của các bên trước khả năng xúc tiến các cuộc đàm phán sâu rộng hơn.Tuy nhiên, giới phân tích cũng thận trọng cho rằng triển vọng duy trì hòa hoãn vẫn còn mong manh, bởi các lệnh ngừng bắn trước đây giữa Nga và Ukraine từng nhiều lần nhanh chóng đổ vỡ do các cáo buộc vi phạm từ cả hai phía. Trong bối cảnh giao tranh vẫn diễn ra tại nhiều khu vực tiền tuyến, hiệu quả thực tế của thỏa thuận lần này sẽ phụ thuộc lớn vào mức độ tuân thủ cam kết và vai trò thúc đẩy đối thoại của Mỹ trong thời gian tới./.Hồng Nhung/VOV1Ảnh minh họa: Reuters
- Quy hoạch tổng thể quốc gia - Bản đồ định hướng tăng trưởng giai đoạn mới.- Thúc đẩy triển khai tiêu chuẩn ESG - yêu cầu thiết yếu với doanh nghiệp.- Doanh nghiệp cần chủ động phòng ngừa rủi ro thương mại về thực thi quyền sở hữu trí tuệ (do tác động Cơ chế đặc biệt 301/2026 của Hoa Kỳ).
Tổng thống Mỹ Donald Trump một lần nữa làm dấy lên hy vọng rằng Hoa Kỳ và Iran đang tiến gần hơn tới một thỏa thuận ban đầu nhằm chấm dứt cuộc chiến ở Trung Đông. Tuy nhiên, ông cũng đưa ra một cảnh báo cứng rắn hơn khi tuyên bố rằng nếu hai bên không đạt được thỏa thuận, các cuộc không kích sẽ lại tiếp diễn.
Hoa Kỳ tuyên bố kế hoạch, hỗ trợ các tàu bị mắc kẹt ở eo biển Hormuz. Tổng thống Donald Trump chỉ tiết lộ một vài chi tiết về kế hoạch, mà ông gọi là Dự án Tự do, nói rằng đó là một cử chỉ nhân đạo. Việc này diễn ra trong bối cảnh, ông đang xem xét đề xuất 14 điểm, nhằm chấm dứt chiến tranh do Iran đưa ra.
- Sau 1 năm hiện thực hóa những cơ chế đặc biệt thúc đẩy phát triển kinh tế tư nhân, theo tinh thần của Nghị quyết 68 của Bộ Chính trị, khu vực doanh nghiệp tư nhân đã có những chuyển biến tích cực.- Hôm nay là hạn cuối các tổ chức, cá nhân nộp tờ khai quyết toán thuế thu nhập cá nhân năm 2025.- Thành phố Hồ Chí Minh công bố số lượng thí sinh đăng ký vào từng trường Trung học phổ thông và cho phép học sinh điều chỉnh nguyện vọng.- Tổng thống Mỹ Donald Trump tuyên bố từ sáng 4/5 (theo giờ địa phương), sẽ triển khai một chiến dịch nhằm hỗ trợ giải phóng các tàu thuyền đang mắc kẹt tại eo biển Hormuz.- Hy Lạp phóng thành công loạt vệ tinh nhiệt siêu nhỏ đầu tiên, đánh dấu bước tiến quan trọng trong năng lực công nghệ vũ trụ và giám sát môi trường từ không gian.Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm gặp Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi, trong khuôn khổ chuyến tham dự Đại hội đồng Liên hợp quốc khóa 79 và làm việc tại Hoa Kỳ, ngày 23/9/2024 (giờ địa phương), tại New York. (Ảnh: TTXVN)
- Việt Nam đề nghị Hoa Kỳ đánh giá khách quan, cân bằng về thành quả của Việt Nam trong bảo hộ quyền sở hữu trí tuệ.- Những ngày này, dòng người từ khắp mọi miền đất nước lại tìm về Thành cổ Quảng Trị. Không hẹn trước, không quen biết, nhưng ai nấy đều rưng rưng xúc động và càng cảm nhận sâu sắc hơn giá trị của hòa bình hôm nay.- Chính quyền Mỹ đã công bố biện pháp trừng phạt mới liên quan Iran, lần thứ 2 trong chưa đầy một tuần.- Các nhóm vũ trang cực đoan tại Mali kêu gọi thành lập mặt trận thống nhất để lật đổ chính quyền và bắt đầu phong tỏa đường sá tại Thủ đô Bamaco..- Một thị trấn, hai quốc gia và câu chuyện của người trẻ ở Estonia và Latvia cố gắng xóa nhòa đường biên vô hình, hướng tới hoà hợp tương lai.
Iran đang đe dọa sẽ tiến hành "các cuộc tấn công kéo dài và gây thiệt hại nặng nề" vào các vị trí của Mỹ trong khu vực, nếu Hoa Kỳ tiến hành bất kỳ cuộc tấn công mới nào trên lãnh thổ của họ. Khi thời hạn chót để Tổng thống Mỹ Donald Trump thuyết phục Quốc hội gia hạn chiến tranh đang đến gần, tương lai của thỏa thuận ngừng bắn kéo dài gần một tháng, đang bị đặt nghi vấn. Sự bất ổn này cũng lan rộng khắp thế giới, khi tuyến đường vận chuyển toàn cầu quan trọng, eo biển Hormuz, vẫn là tâm điểm của thế bế tắc trong chiến tranh.
Trong bài phát biểu thân mật và đôi khi hài hước trước Quốc hội Hoa Kỳ, Quốc vương Charles III của Anh đã khéo léo phản bác chính quyền Trump. Chuyến thăm hoàng gia quan trọng tới Washington, diễn ra vào thời điểm căng thẳng leo thang giữa hai đồng minh lịch sử, với những câu hỏi về các giá trị chung và mục tiêu an ninh, đang làm dấy lên nghi ngờ về mối quan hệ xuyên Đại Tây Dương.
Từ một gia sư mẫu mực tại Torrance đến nghi phạm ám sát chấn động Hoa Kỳ, hành trình của Cole Tomas Allen là lời cảnh báo về sự cực đoan hóa đáng sợ trong kỷ nguyên số. Phía sau những trận chiến khốc liệt trên game là một "vực thẳm" nộ khí chính trị được nuôi dưỡng qua hàng ngàn bài đăng mạng xã hội. Điều gì đã biến một trí thức trẻ thành kẻ cầm súng nhắm vào người đứng đầu chính phủ?
Cuộc điều tra vẫn đang tiếp diễn, về vụ vi phạm an ninh nghiêm trọng, tại bữa tiệc dành cho các ký giả báo chí tại Tòa Bạch Ốc, và nghi phạm ra hầu tòa sáng nay. Một bản tuyên ngôn được cho là do Cole Tomas Allen viết, đã hé lộ một số động cơ tiềm tàng của anh ta, bao gồm cả sự tức giận đối với chính quyền Trump. Tổng thống Hoa Kỳ Donald Trump cho rằng vụ việc này cho thấy sự cần thiết phải xây dựng phòng khiêu vũ gây tranh cãi của ông tại Tòa Bạch Ốc.
Bài của chị Rachel Ford, một tín hữu của Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Giê Su Ky Tô tại tiểu bang Colorado, Hoa Kỳ. Dịch qua tiếng Việt bởi chị Mai-Anh Đoàn để thu âm cho podcast “Phúc Âm Trọn Vẹn” Trong một buổi khiêu vũ đa giáo khu gần đây […] The post Podcast số 566 – Liahona tháng 10, 2025 – Tấm Gương Phước Lành và Một Cuộc Sống Tuyệt Vời – Rachel Ford appeared first on Thánh Hữu Việt Nam.
Trong hành trình trưởng thành, chúng ta thường sợ hãi trước những mất mát: mất việc, mất đi cơ hội hay tệ hơn là mất đi khả năng cảm nhận thế giới. Thế nhưng, có những con người đã biến chính nghịch cảnh tàn khốc nhất thành một loại "nhiên liệu" để thắp sáng không chỉ cuộc đời mình mà còn cho cả một thế hệ.Câu chuyện của khách mời trong tập Have A Sip tuần này - ông Phạm Đức Trung Kiên - người Việt Nam đầu tiên làm việc tại Nhà Trắng, cựu Giám đốc điều hành Quỹ Giáo dục Việt Nam (VEF), sẽ khiến bạn phải nhìn nhận lại hai chữ "may mắn" và "giới hạn".Nhận "bản án" khiếm thị vào đúng ngày sinh nhật tuổi 20, ông Phạm Đức Trung Kiên - Chủ tịch Vietnam Foundation, vẫn kiến tạo nên nhiều điều phi thường. Ông trở thành "người xây cầu" thầm lặng, dùng chính sự uy tín và sự kiên định của mình tại Washington để mở ra cánh cửa học thuật cho hàng trăm nghiên cứu sinh Việt Nam tại các đại học danh giá nhất Hoa Kỳ.Không chỉ dừng lại ở thông điệp về nghị lực vượt khó, cuộc trò chuyện còn gửi gắm một niềm tin mãnh liệt vào trí tuệ con người, sức mạnh của sự tha thứ, và đặc biệt là lời khẳng định: "Đừng chỉ sống như một con người, hãy sống như một nguồn cảm hứng".#HaveASip #Vietcetera #HAS_254—Cảm ơn NÚC Kitchen & Bar đã đồng hành cùng Vietcetera trong tập pocast này. Tìm hiểu thêm về NÚC Kitchen & Bar tại đây.—Đừng quên có thể xem bản video của podcast này tại: YouTubeVà đọc những bài viết thú vị tại website: Vietcetera—Yêu thích tập podcast này, bạn có thể donate tại:● Patreon: https://www.patreon.com/vietcetera● Buy me a coffee: https://www.buymeacoffee.com/vietceteraNếu có bất cứ góp ý, phản hồi hay mong muốn hợp tác, bạn có thể gửi email về địa chỉ team@vietcetera.com
Đã có những lời kêu gọi tăng cường nguồn lực, để chống lại bạo lực gia đình ở Hoa Kỳ, sau vụ xả súng hàng loạt đẫm máu nhất nước này, trong hơn hai năm qua. Tay súng đã bắn chết tám trẻ em ở tiểu bang Louisiana, thuộc miền nam nước Mỹ, trước khi bị cảnh sát bắn chết. Và xin lưu ý, câu chuyện này có chứa nội dung mà một số người nghe có thể thấy xúc động.