Podcasts about de gaulle

18th President of the French Republic

  • 376PODCASTS
  • 643EPISODES
  • 29mAVG DURATION
  • 5WEEKLY NEW EPISODES
  • Jan 8, 2023LATEST
de gaulle

POPULARITY

20152016201720182019202020212022

Categories



Best podcasts about de gaulle

Latest podcast episodes about de gaulle

Highlights from On The Record with Gavan Reilly
Hidden Histories: Charles de Gaulle in Ireland

Highlights from On The Record with Gavan Reilly

Play Episode Listen Later Jan 8, 2023 13:23


On this day in 1959, a hero of the Second World War, Charles de Gaulle, became President of France. What followed was a decade of real turbulence, ultimately leading to his resignation a decade later in 1969. Upon leaving, De Gaulle most unexpectedly made for Ireland. While we're used to foreign Presidents visiting for a day or two, De Gaulle spent a remarkable six weeks in Ireland, walking the beach, attending mass and visiting the sights. On what was to be his first and only visit, the fallen leader nonetheless captivated the Irish people, who encountered him as a Private Citizen. Gavan is joined by Donal Fallon for another episode of Hidden Histories to discuss.

Ici Rennes
[Raconte-moi Rennes] Le général de Gaulle en Gaule

Ici Rennes

Play Episode Listen Later Jan 6, 2023 10:10


Entre 1940 et 1969, le Général de Gaulle est venu à 8 reprises dans la capitale bretonne. Raconte-moi Rennes revient sur ces petites histoires qui ont contribué à forger la grande !

Uncommon Decency
75. 2022—Year in Review [BONUS]

Uncommon Decency

Play Episode Listen Later Jan 4, 2023 59:58


It's that time of the year again—a time to look back on the year lapsed and make resolutions for the coming one. At episode 75, Uncommon Decency readies to enter its third calendar year—we launched in October 2020—with a potent mix of hope and derision. For the first time this year, we are greeting 2023 with a very special series of Uncommonly Decent awards and gifts. Who claims our “Brutus” award for betrayal of the year—Rishi Sunak, Giuseppe Conte or the Pakistani military? Who's our “Gorbachev” spectacular collapse of the year—Liz Truss, BoJo, Putin or the European Parliament? Who pulled the “De Gaulle” political comeback of the year—Leo Varadkar, Bibi Netanyahu, Anwar Ibrahim or Lula? Who wins the “how-do-you-still-have-a-job” award—Berlusconi, de Kirchner or Sergei Shoigu? To hear us bestow these funnily-titled awards, listen to this special bonus episode marking the new year—and make sure to tell us how you'd have voted by reaching out through the usual channels? As always, please rate and review Uncommon Decency on Apple Podcasts, and send us your comments or questions either on Twitter at @UnDecencyPod or by e-mail at undecencypod@gmail.com. And please consider supporting the show through Patreon: https://www.patreon.com/undecencypod.

Le Nouvel Esprit Public
Si vous l'aviez manquée : De Gaulle, thématique avec Julian Jackson / n°278 / 1er janvier 2023

Le Nouvel Esprit Public

Play Episode Listen Later Jan 1, 2023 61:15


Connaissez-vous notre site ? www.lenouvelespritpublic.frUne émission de Philippe Meyer, enregistrée au studio l'Arrière-boutique le 15 novembre 2019.Avec cette semaine :Julian Jackson, historien britannique et biographe du général de Gaulle.Nicolas Baverez, essayiste et avocat.François Bujon de l'Estang, ambassadeur de France.Michaela Wiegel, correspondante à Paris de la Frankfurter Allgemeine Zeitung.« DE GAULLE » PAR JULIAN JACKSONJ'ai trouvé dans les mémoires du diplomate et journaliste libanais Salah Stétié cette appréciation sur le commandant de Gaulle, rédigée par le général de Bigault du Granrut lorsque de Gaulle quitta son poste au Liban : "Depuis deux ans que je peux l'apprécier dans les fonctions de Chef du 3ème Bureau de mon état-major, je n'ai cessé d'éprouver pour l'ensemble des qualités intellectuelles et morales qu'il possède une estime mêlée d'admiration. Sur la valeur guerrière je n'ai pas besoin d'appuyer, ses blessures, le reste de ses citations se passent de commentaires. J'insiste sur les mérites hors pair de ce soldat qui développe par un travail constant les qualités qu'il a conscience de posséder. Il sait d'ailleurs les faire apprécier avec discrétion, gardant en toutes circonstances une attitude réservée, empreinte d'une correction toute militaire. Beau soldat, ce sera un beau chef, qu'il y a intérêt pour le bien de son armée et de toute l'armée à pousser rapidement aux hautes situations où il donnera sa pleine mesure et ne décevra pas."2020 marquera un triple anniversaire : les 130 ans de la naissance de Charles de Gaulle, les 50 ans de sa disparition et les 80 ans de l'appel du 18 juin. Pour nous y préparer, c'est le citoyen d'un pays avec lequel le général a entretenu des rapports pour le moins contrastés, la Grande Bretagne. Professeur Julian Jackson, vous enseignez à Queen Mary, University of London, vous êtesun spécialiste de l'histoire de la France au XXe siècle. On vous doit notamment, « La France sous l'occupation 1940-1944 » aux éditions Flammarion et vouspubliez aux éditions du Seuil « De Gaulle. Une certaine idée de la France ouvrage salué par la critique britannique, américaine et française et couronné du Duff Cooper Prize.» Pour cette biographie, vous vous êtes appuyé sur de nombreux fonds documentaires, lettres, et livres, et sur les archives récemment ouvertes de la présidence de la Ve République, ainsi que de celles de Michel Debré.La personnalité rugueuse du Général constitue une donnée essentielle pour comprendre un itinéraire parfois chaotique. Courageux, déterminé, mais aussi colérique et ingrat, Charles de Gaulle parait un homme pétri de contradictions : « un soldat qui passa le plus clair de sa carrière à critiquer l'armée ; un conservateur qui s'exprimait souvent comme un révolutionnaire ; un homme de passion incapable, ou presque, d'exprimer des émotions » Si le général de Gaulle s'affirmait guidé par « une certaine idée de la France », vous montrez que cette idée était sujette à d'importantes variations selon une dialectique toute bergsonienne qui cherche « à établir l'importance de l'intuition par rapport à l'intelligence analytique, de l'élan vital contre la doctrine figée ».Vous pouvez consulter notre politique de confidentialité sur https://art19.com/privacy ainsi que la notice de confidentialité de la Californie sur https://art19.com/privacy#do-not-sell-my-info.

T'as qui en Histoire ?
70. De Gaulle et la France libre

T'as qui en Histoire ?

Play Episode Listen Later Dec 19, 2022 15:16


Quand le général de Gaulle s'envole pour Londres le 17 juin 1940, c'est un homme bien seul, très peu connu et qui laisse derrière lui sa femme et ses enfants. 4 ans plus tard, il est devenu le chef incontesté de la France libre, une structure politique et militaire qui participe aux côtés des alliés à la victoire finale contre l'Allemagne. Comment Charles de Gaulle a-t-il réussi ainsi à poursuivre le combat avec la France libre ? #3ème #Terminale ✉️ Contact: tasquienhistoire@gmail.com *** Suivez le podcast sur les réseaux sociaux *** Facebook : https://www.facebook.com/TasQuiEnHistoire Twitter : @AsHistoire  Instagram : @tasquienhistoire *** Credits Son *** @INA : Appel de De Gaulle à Londres du 22 juin1940 https://www.ina.fr/ina-eclaire-actu/video/i00008146/appel-de-de-gaulle-a-londres-du-22-juin1940  @Audiojungle - The bearer : Minimal Piano  https://audiojungle.net/item/minimal-piano/19011649  @INA : Charles de Gaulle à l'hôtel de ville de Paris "Paris outragé Paris brisé Paris martyrisé mais Paris libéré"- 01.09.1944 https://www.ina.fr/ina-eclaire-actu/video/i00012416/charles-de-gaulle-a-l-hotel-de-ville-de-paris-paris-outrage-paris-brise 

Choses à Savoir HISTOIRE
Pourquoi Félix Eboué est-il entré au Panthéon ?

Choses à Savoir HISTOIRE

Play Episode Listen Later Dec 18, 2022 2:30


En 1949, Félix Éboué (1884-1944) entre au Panthéon. C'est un honneur insigne car, on le sait, ce temple accueille les restes des hommes et des femmes dont la République entend célébrer la mémoire. Singulier destin d'un homme né, en Guyane, dans un milieu très modeste. À une époque où la couleur de peau pouvait représenter un sérieux obstacle à toute promotion sociale, Félix Éboué connaît une carrière brillante. Élève très doué, aussi bien en Guyane que dans la métropole, il devient administrateur colonial. Dans ses différents postes, tant à Madagascar que dans divers pays d'Afrique, il s'attache à améliorer la vie quotidienne des populations. Très soucieux du respect des traditions locales, il lutte aussi contre la discrimination. C'est ainsi qu'aux Antilles, où il est nommé en 1932, Félix Éboué organise un bal unique dans sa résidence officielle, où sont conviés aussi bien les blancs, les noirs et les métis. En 1936, il est élevé au rang de gouverneur. C'est le premier noir à accéder à une telle dignité. En 1938, il devient le gouverneur en titre du Tchad. Mais ce n'est pas ce brillant parcours de fonctionnaire colonial qui a permis à Éboué d'entrer au Panthéon. C'est bien plutôt le choix politique qu'il fait au début de la Seconde Guerre mondiale. En effet, Félix Éboué est l'un des rares gouverneurs coloniaux à rallier le général de Gaulle. Il est même le premier à le faire, puisqu'il proclame son allégeance au général dès le 18 juin 1940, le jour du célèbre appel. De Gaulle le considère donc comme le premier résistant de l'Empire colonial. En août 1940, Éboué prononce le ralliement officiel du Tchad à la France libre. C'est la première parcelle de l'Empire à la rejoindre, lui donnant ainsi une assise territoriale. En novembre 1940, Éboué devient gouverneur général de l'Afrique équatoriale française (AEF). Pour le récompenser de ses éminents services, de Gaulle, en janvier 1941, en fait l'un des premiers compagnons de l'Ordre de la Libération. On comprend dès lors que l'action de Félix Éboué lui ait permis de franchir les portes du Panthéon. Learn more about your ad choices. Visit megaphone.fm/adchoices

Les Nuits de France Culture
L'épopée de la France libre : De Gaulle à Alger

Les Nuits de France Culture

Play Episode Listen Later Dec 15, 2022 65:00


durée : 01:05:00 - Les Nuits de France Culture - par : Albane Penaranda - Au début de 1943, trois instances se veulent les représentantes de la France : Vichy, Giraud à Alger soutenu par les Américains, et de Gaulle. Huitième volet de l'histoire de la Résistance intérieure et extérieure, une série de dix émissions diffusées durant l'été 1986

Roustan Foot
VERS LA 3ÈME ÉTOILE ?

Roustan Foot

Play Episode Listen Later Dec 11, 2022 47:58


.. perso, et, pour certaines raisons (rationnelles souvent et pour d'autres un peu moins.. mais des sensations liées à une certaine expérience on dira ..), je le dis depuis le 2ème match de la compétition d'ailleurs, ça sent bon.. et après cette nouvelle victoire, et également l'élimination du Brésil (car contrairement à la formule - que je trouve si conne grand Dieu !! - selon laquelle il faudrait de toute manière battre tout le monde pour aller au bout, ce qui se passe en parallèle, blessures/suspensions/éliminations etc, est souvent tout aussi important dans ce genre de compétition.. tout comme le niveau des 3 adversaires de ton groupe et ensuite le parcours qui t'est proposé..), je trouve évidemment que ce doux parfum est encore davantage présent.. après, et cela va sans dire, immense respect au Maroc (puis si ça tourne bien à la Croatie ou l'Argentine donc..), ça ne sera pas de la tarte c'est clair.. d'autant plus qu'outre la qualité, le talent, la stratégie, et la capacité à se dépasser/sublimer de nos fameux Lions de l'Atlas, le match contre l'Angleterre n'était pas très rassurant sur bien des aspects.. tiens on parle d'ailleurs principalement du Maroc et de la France dans ce podcast 79 quater, mais aussi globalement de cette CDM.. avec aussi des histoires de fées, 2 anecdotes croustillantes, et pour conclure 2 images merveilleusement touchantes.. même Le Général De Gaulle, qui en a vu d'autres on le sait, en avait la larme à l'œil, c'est dire !!!

Hondelatte Raconte une année
Hondelatte raconte - L'année 1958 - 4/5

Hondelatte Raconte une année

Play Episode Listen Later Dec 8, 2022 43:16


Toute cette semaine, nous passons en revue les événements de 1958! Au menu : En HAUTE-LOIRE, un gendarme abattu et un suspect confondu, De Gaulle de retour au pouvoir, la fille du TSAR Nicolas 2 est vivante,  Le Bréguet 2 ponts s'envole pour les Amériques.

Europe 1 - Hondelatte Raconte
Hondelatte raconte - L'année 1958 - 4/5

Europe 1 - Hondelatte Raconte

Play Episode Listen Later Dec 8, 2022 43:16


Toute cette semaine, nous passons en revue les événements de 1958! Au menu : En HAUTE-LOIRE, un gendarme abattu et un suspect confondu, De Gaulle de retour au pouvoir, la fille du TSAR Nicolas 2 est vivante,  Le Bréguet 2 ponts s'envole pour les Amériques.

Thinking in English
191. England vs France: An Historic Rivalry! (English Vocabulary Lesson)

Thinking in English

Play Episode Listen Later Dec 7, 2022 26:07


Support the Podcast and Join my Patreon HERE -- https://www.patreon.com/thinkinginenglish Check Out the NEW YOUTUBE Channel!!! - https://www.youtube.com/@thinkinginenglishpodcast TRANSCRIPT - https://thinkinginenglish.blog/2022/12/07/england-vs-france-an-historic-rivalry/ On Saturday, 10th December, England will play France in the World Cup quarter final. The rivalry between England and France is one of the longest and most influential in Europe – it has led to wars, battles, arguments, and much more. Let's discuss the history of French and English relations and talk about why there is such a rivalry! You may also like... 190. Why are People Protesting in China? (English Vocabulary Lesson) 189. Why is Scotland in the UK? (English Vocabulary Lesson) 188. Should We Boycott the Qatar World Cup? (English Vocabulary Lesson) INSTAGRAM - thinkinginenglishpodcast (https://www.instagram.com/thinkinginenglishpodcast/) Blog - thinkinginenglish.blog YouTube - https://www.youtube.com/@thinkinginenglishpodcast Vocabulary List Rival (n) - a person, company, product, etc. competing with others for the same thing or in the same area He beat his closest rival by 25% Rivalry (n) - a situation in which people, businesses, etc. compete with each other for the same thing: There is a rivalry between the three brothers Conquest (n) - taking control or possession of foreign land, or a group of people, by force The Norman conquest of England introduced French vocabulary to Britain Victorious (adj) - having won a game, competition, election, war, etc The victorious team were loudly cheered by their fans. To invade (v) - to enter a country by force with large numbers of soldiers in order to take possession of it The Mongolians tried, and failed, to invade Japan twice Ally (n) - a country that has agreed officially to give help and support to another one During the First World War, Turkey was an ally of Germany. To veto (v) - to refuse to allow something In 1961, President De Gaulle vetoed Britain's entry into the Common Market Favourite (n) - the person, team, or animal most people expect to win a race or competition France are one of the favourites to --- Send in a voice message: https://anchor.fm/thinking-english/message Support this podcast: https://anchor.fm/thinking-english/support

TẠP CHÍ VIỆT NAM
Chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương của Pháp sẽ có lợi cho Việt Nam

TẠP CHÍ VIỆT NAM

Play Episode Listen Later Dec 5, 2022 10:29


Tại diễn đàn APEC ở Bangkok (Thái Lan) vào trung tuần tháng 11/2022, nơi ông Emmanuel Macron là tổng thống châu Âu duy nhất được mời tham dự, nguyên thủ Pháp đã quảng bá chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương của Pháp. Trước đó, ông Macron đã gặp rất nhiều nhà lãnh đạo trong vùng bên lề thượng đỉnh G20. Sau đó, đến lượt bộ trưởng Quốc Phòng Pháp đến Indonesia. Có thể thấy hàng loạt hoạt động ngoại giao của Paris trong thời gian gần đây cho thấy khu vực Đông Nam Á giữ vị trí quan trọng trong chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương được Paris công bố năm 2018. Việc lần đầu tiên, một tổng thống Pháp và cũng là nguyên thủ châu Âu đầu tiên được mời dự thượng đỉnh APEC là một thành công của ngành ngoại giao Pháp trong vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương, hiện trở thành « một ưu tiên đối với Pháp ». Trả lời phỏng vấn RFI Tiếng Việt ngày 01/12/2022, giáo sư lịch sử đương đại Pierre Journoud, Đại học Paul-Valéry Montpellier, đánh giá những hoạt động ngoại giao cấp cao gần đây ở Đông Nam Á cho thấy « sự liên tục trong chính sách của Pháp » đối với một khu vực « ngày càng có vị trí trung tâm trong nền kinh tế, trong các vấn đề chiến lược của thế giới đương đại ». Liệu Việt Nam sẽ có vai trò nào đó trong chiến lược của Pháp không ? Việt Nam có lợi ích gì từ chiến lược này ? RFI : Tổng thống Emmanuel Macron gặp đồng nhiệm Indonesia, nước chủ tịch luân phiên G20 tại Bali. Sau đó, bộ trưởng Quốc Phòng Pháp đến Jakarta họp với đồng nhiệm Indonesia. Dường như Paris hiện nhấn mạnh đến « sự gắn bó chiến lược đang được hình thành giữa Pháp và Indonesia », đối tác quân sự quan trọng nhất của Paris ở trong vùng ? GS. Pierre Journoud : Đúng, Indonesia là một đối tác quan trọng, có thể là quan trọng nhất, không chỉ riêng trong lĩnh vực quân sự, mà có lẽ còn do trọng lượng của nước này : đông dân nhất khu vực với 276 triệu dân, là quần đảo lớn nhất thế giới. Indonesia có chính sách đối ngoại tương đối cân bằng từ trước đến giờ. Đây là nước duy nhất tham gia G20, do đó hai tổng thống Pháp và Indonesia đã gặp nhau bên lề thượng đỉnh G20 ở Bali. Indonesia là một quốc gia quan trọng, then chốt, từ lâu đã có ảnh hưởng lớn trên thế giới, cụ thể là từ Hội nghị Bandung năm 1955, khởi nguồn cho phong trào không liên kết 1961 cho đến Hội nghị Paris chấm dứt cuộc xung đột giữa Việt Nam và chế độ Khmer đỏ Cam Bốt - ở Pháp gọi là « chiến tranh Đông Dương lần thứ 3 » - trong đó Indonesia đóng vai trò quan trọng. Vì thế, đối với Pháp, phát triển mối quan hệ với một đất nước lớn ở Đông Nam Á không phải là điều gì mới, trong khi nước này cũng muốn giữ vai trò ngoại giao lớn hơn. Indonesia và Pháp cũng kỷ niệm 70 năm thiết lập quan hệ ngoại giao. Indonesia cũng là nước Đông Nam Á đầu tiên ký thỏa thuận hợp tác chiến lược với Pháp năm 2011, tăng cường quan hệ trong nhiều lĩnh vực, từ quốc phòng đến kinh tế và văn hóa. Sau đó, Pháp ký thỏa thuận tương tự với Singapore năm 2012 và với Việt Nam năm 2013. RFI : Việt Nam có thể có vai trò nào đó trong chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương của Pháp không ? GS. Pierre Journoud : Về câu hỏi này, có thể thấy hai thực trạng. Trước tiên là những điểm yếu. Không thể phủ nhận là hai nước chúng ta không hẳn phát triển được một số lĩnh vực, như kinh tế, thương mại. Đây là điểm yếu chính trong mối quan hệ giữa hai nước và cần phải được nhìn thẳng, cải thiện theo thời gian. Dù trao đổi đã tăng, Pháp vẫn chưa chiếm thị phần lớn ở Việt Nam và ngược lại. Cho nên, hai nước còn có rất nhiều tiềm năng để phát triển, nhất là cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ của Pháp. Có thể họ chưa biết rõ Việt Nam, nên cần khuyến khích họ đầu tư và phát triển trao đổi, quan hệ với các đối tác Việt Nam. Ngược lại, hai quốc gia có mối quan hệ chính trị rất tốt vì thường xuyên có những chuyến thăm cấp cao, thậm chí là cấp Nhà nước, dĩ nhiên trừ giai đoạn dịch bệnh. Hợp tác tác phi tập trung, giữa các vùng, tỉnh, đô thị của hai nước cũng rất quan trọng, đa dạng và có từ lâu. Đây là một lợi thế không thể phủ nhận. Ngoài ra còn phải kể đến mối quan hệ văn hóa song phương có từ rất lâu, rất mạnh, nhưng cũng cần được cải thiện, đặc biệt trong lĩnh vực ngôn ngữ. Từ những ưu điểm nói trên, dù hiện chưa phải là ưu tiên của tổng thống Pháp, nhưng tôi hy vọng rằng mối quan hệ đó đủ vững mạnh để ông đến Việt Nam trong khuôn khổ kỷ niệm 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao song phương năm 2023. Chúng tôi đang chuẩn bị một số sự kiện văn hóa, học thuật… cho sự kiện này. Ông Macron được mời thăm Trung Quốc, và nếu ông đi, cũng có thể hy vọng là ông sẽ đến Việt Nam vào dịp này. Nếu không, cũng hy vọng là ông công du Việt Nam trước khi hết nhiệm kỳ để cho thấy rằng Việt Nam là một quốc gia quan trọng, không chỉ trong chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương của Pháp với những lý do tôi nêu ở trên, mà còn vì cả Pháp và Việt Nam đều có lợi khi phát triển mối quan hệ song phương tốt đẹp, cho dù vẫn còn nhiều điểm yếu cần cải thiện. RFI : Việt Nam có thể bị rơi vào thế tế nhị khi nghiêng thêm về phía Pháp, nhất là về mặt quân sự ? GS. Pierre Journoud : Tôi không tin điều đó lắm, vì chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương của Pháp không thể so sánh được với chiến lược của Mỹ. Thứ nhất, cả hai nước không có phương tiện như nhau. Một bên là một siêu cường quốc tế, bên kia có thể nói là một cường quốc cấp vùng muốn có vai trò trên thế giới. Điều có vẻ trấn an là chiến lược hiện nay của Paris trung thành về mặt lịch sử với những chiến lược được các tổng thống Pháp phát triển trước đó, trong những bối cảnh khác nhau. Ví dụ tướng De Gaulle đối mặt với « Chiến tranh Việt Nam » và ông đã cố giữ vai trò ngoại giao để tạo điều kiện thoát khỏi khủng hoảng. Tôi nghiên cứu về chủ đề này trong nhiều năm và điều làm tôi ngạc nhiên là sự năng động của ngành ngoại giao Pháp, có thể là do còn bị ám ảnh, đã giúp các bên xung đột để tìm ra các giải pháp ngoại giao hoặc chính trị-quân sự để thoát khỏi cuộc chiến. Tôi nghĩ tổng thống Macron hiện nay hoàn toàn trung thành với khái niệm truyền thống này của ngành ngoại giao Pháp. Ngoại giao Pháp không đi theo hướng xung đột giữa các khối mà đề xuất « con đường thứ ba », cụm từ cũng thường được ông Macron sử dụng. Có thể đây là khái niệm thứ hai về một « cường quốc tầm trung ». Nếu như Pháp có tham vọng trở thành một cường quốc tầm trung và có thể mở ra « con đường thứ ba » cùng với những nước khác, thì Việt Nam yên tâm. Chúng ta vẫn biết là Việt Nam không thể cắt đứt với Trung Quốc, mà ngược lại, rất gần gũi với nước láng giềng phương Bắc. Hai nước hiểu rõ nhau, có mối quan hệ trong mọi lĩnh vực và Bắc Kinh là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam. Tôi nghĩ là Pháp không thể và không có ý định tách rời hai nước này mà ngược lại, có thể sẽ tìm được cách hành động để đóng vai trò cân bằng và tránh rơi vào kịch bản gần như kiểu Chiến tranh lạnh. Điều đó sẽ dẫn đến đối đầu hoặc cạnh tranh, như tình hình rất căng thẳng hiện nay giữa Mỹ và Trung Quốc. Ngoài ra, chúng ta cũng thấy Biển Đông là khu vực có ý nghĩa quan trọng với Việt Nam và những nước khác trong vùng, trong khi Trung Quốc lại có những đòi hỏi, hoạt động hàng hải và hải quân nhiều lần đặt Việt Nam và các nước lân cận như Philippines, Indonesia vào thế vô cùng khó xử. Do đó, tôi hy vọng châu Âu, đặc biệt là Pháp, có thể đóng vai trò hữu ích trên phương diện ngoại giao, cũng như về kinh tế và văn hóa để tránh cho một đất nước, như Việt Nam, bị cuốn theo cuộc đối đầu Mỹ-Trung, và rơi vào thế trở thành con tin. Có thể thấy sự năng động của tổng thống Pháp hiện nay, dù ông không phải là người đầu tiên đề xuất, nhưng ông có vẻ kiên định với đường lối ngoại giao này. Tôi cho rằng những phát biểu của ông Macron khiến một nước như Việt Nam yên tâm. Tôi không nghĩ là Việt Nam có thể bị rơi vào thế tế nhị khi kết hợp mật thiết hơn với Pháp bởi vì Paris không theo hướng đối đầu, dù là với Trung Quốc hay Hoa Kỳ, một đồng minh truyền thống của Pháp. RFI : Chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương của Pháp, cũng như chiến lược của Mỹ, nhằm mục đích khống chế sức mạnh và sức ảnh hưởng của Trung Quốc ở trong vùng ? GS. Pierre Journoud : Có và không. Như vừa nói ở trên là chiến lược của Pháp không phải chỉ nhắm vào mỗi Trung Quốc nhưng có thể đó là một ưu tiên. Mỹ và các nước phương Tây khác đều bận tâm, không chỉ về sức trỗi dậy của Trung Quốc mà còn về một số bất đồng giữa Bắc Kinh và phương Tây nói chung (Trung Quốc ủng hộ Nga trong cuộc xung đột ở Ukraina, bất đồng về số phận của người thiểu số Duy Ngô Nhĩ ở Tận Cương bị « truy bức » và chính sách ngoại giao « chiến lang »…). Có thể thấy căng thẳng vẫn tái diễn phần nào nhưng Pháp không theo đường lối của Mỹ - hiện giờ là như vậy. Paris muốn khác, như tôi vừa nói là Pháp không có đủ điều kiện về quân sự và tài chính như Hoa Kỳ. Ngoài ra, cần lưu ý là Pháp cũng có lợi ích riêng ở vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương. Chiến lược đó của Pháp nhằm kiềm chế một chút « nhiệt huyết » của Trung Quốc ở trong vùng nhưng cũng nhằm bảo vệ tốt hơn những lợi ích kinh tế, văn hóa và người dân Pháp vì Pháp có nhiều vùng lãnh thổ trong vùng, như Polynésie, Nouvelle Calédonie, Wallis và Futuna ở Thái Bình Dương. Cũng cần nhắc lại rằng Pháp cũng là láng giềng của Trung Quốc, thông qua các vùng đặc quyền kinh tế vì Pháp đứng thứ hai thế giới về diện tích các vùng đặc quyền kinh tế. Chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương được tổng thống Macron công bố năm 2018. Chúng ta biết rõ trong quan hệ quốc tế, cần có thời gian để thấy được hiệu quả của một chiến lược. Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là Pháp có phương tiện nào về nguồn lực, tài chính, kinh tế và quân sự có thể tác động đến khu vực rộng lớn này. Đây chính là điểm mà tôi thắc mắc vì khái niệm Ấn Độ-Thái Bình Dương rất rất lớn về mặt địa lý : Liệu có hơi quá tham vọng với một nước như Pháp trong khi không có nhiều khả năng tài chính như Mỹ hay Trung Quốc ? Theo tôi, chiến lược này dù sao vẫn thích đáng nếu bao trùm được cả về chính trị, quân sự và đặc biệt là về kinh tế, văn hóa. Tôi cũng cho rằng Pháp có khả năng đáng kể về vai trò ngoại giao trong việc giải quyết một số xung đột trong vùng. Ví dụ trường hợp Biển Đông, tôi ủng hộ Liên Hiệp Châu Âu và Pháp đóng vai trò lớn hơn, không phải về quân sự, bởi vì châu Âu có một chính sách ngoại giao quốc phòng khá tích cực nhưng theo tôi, có vẻ vẫn chưa đủ. Do đó, cần phải gia tăng, tăng cường vai trò của ngành ngoại giao châu Âu về khả năng giải quyết các cuộc xung đột phức tạp, từ lâu và có thể xấu đi, đặc biệt là ở Biển Đông hay Đài Loan. Nhìn từ quan điểm đó, tôi nghĩ rằng ngành ngoại giao có thể làm tốt hơn nữa, phối hợp nhiều hơn với các tác nhân, không hẳn là ngoại giao, mà ví dụ như với các chuyên gia, giảng viên đại học hoặc đại diện xã hội dân sự để cùng cố tìm ra được giải pháp cho những xung đột có thể xấu đi hoặc cản trở nền kinh tế, quan hệ chính trị giữa các nước trong vùng. Hy vọng sẽ thấy được vai trò lớn hơn của ngành ngoại giao Pháp trong những lĩnh vực này. RFI Tiếng Việt xin chân thành cảm ơn giáo sư lịch sử đương đại Pierre Journoud, Đại học Paul-Valéry Montpellier, Pháp. Giáo sư Pierre Journoud vừa cho xuất bản tập nghiên cứu của nhiều tác giả La Mer de Chine méridionale au prisme du soft power (Nouvelles approches franco-vietnamiennes d'un vieux conflit maritime) (tạm dịch : Biển Đông qua lăng kính quyền lực mềm (Những cách tiếp cận Pháp-Việt mới đối với một cuộc xung đột hàng hải cũ), NXB L'Harmattan. 

Tạp chí Việt Nam
Chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương của Pháp sẽ có lợi cho Việt Nam

Tạp chí Việt Nam

Play Episode Listen Later Dec 5, 2022 10:29


Tại diễn đàn APEC ở Bangkok (Thái Lan) vào trung tuần tháng 11/2022, nơi ông Emmanuel Macron là tổng thống châu Âu duy nhất được mời tham dự, nguyên thủ Pháp đã quảng bá chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương của Pháp. Trước đó, ông Macron đã gặp rất nhiều nhà lãnh đạo trong vùng bên lề thượng đỉnh G20. Sau đó, đến lượt bộ trưởng Quốc Phòng Pháp đến Indonesia. Có thể thấy hàng loạt hoạt động ngoại giao của Paris trong thời gian gần đây cho thấy khu vực Đông Nam Á giữ vị trí quan trọng trong chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương được Paris công bố năm 2018. Việc lần đầu tiên, một tổng thống Pháp và cũng là nguyên thủ châu Âu đầu tiên được mời dự thượng đỉnh APEC là một thành công của ngành ngoại giao Pháp trong vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương, hiện trở thành « một ưu tiên đối với Pháp ». Trả lời phỏng vấn RFI Tiếng Việt ngày 01/12/2022, giáo sư lịch sử đương đại Pierre Journoud, Đại học Paul-Valéry Montpellier, đánh giá những hoạt động ngoại giao cấp cao gần đây ở Đông Nam Á cho thấy « sự liên tục trong chính sách của Pháp » đối với một khu vực « ngày càng có vị trí trung tâm trong nền kinh tế, trong các vấn đề chiến lược của thế giới đương đại ». Liệu Việt Nam sẽ có vai trò nào đó trong chiến lược của Pháp không ? Việt Nam có lợi ích gì từ chiến lược này ? RFI : Tổng thống Emmanuel Macron gặp đồng nhiệm Indonesia, nước chủ tịch luân phiên G20 tại Bali. Sau đó, bộ trưởng Quốc Phòng Pháp đến Jakarta họp với đồng nhiệm Indonesia. Dường như Paris hiện nhấn mạnh đến « sự gắn bó chiến lược đang được hình thành giữa Pháp và Indonesia », đối tác quân sự quan trọng nhất của Paris ở trong vùng ? GS. Pierre Journoud : Đúng, Indonesia là một đối tác quan trọng, có thể là quan trọng nhất, không chỉ riêng trong lĩnh vực quân sự, mà có lẽ còn do trọng lượng của nước này : đông dân nhất khu vực với 276 triệu dân, là quần đảo lớn nhất thế giới. Indonesia có chính sách đối ngoại tương đối cân bằng từ trước đến giờ. Đây là nước duy nhất tham gia G20, do đó hai tổng thống Pháp và Indonesia đã gặp nhau bên lề thượng đỉnh G20 ở Bali. Indonesia là một quốc gia quan trọng, then chốt, từ lâu đã có ảnh hưởng lớn trên thế giới, cụ thể là từ Hội nghị Bandung năm 1955, khởi nguồn cho phong trào không liên kết 1961 cho đến Hội nghị Paris chấm dứt cuộc xung đột giữa Việt Nam và chế độ Khmer đỏ Cam Bốt - ở Pháp gọi là « chiến tranh Đông Dương lần thứ 3 » - trong đó Indonesia đóng vai trò quan trọng. Vì thế, đối với Pháp, phát triển mối quan hệ với một đất nước lớn ở Đông Nam Á không phải là điều gì mới, trong khi nước này cũng muốn giữ vai trò ngoại giao lớn hơn. Indonesia và Pháp cũng kỷ niệm 70 năm thiết lập quan hệ ngoại giao. Indonesia cũng là nước Đông Nam Á đầu tiên ký thỏa thuận hợp tác chiến lược với Pháp năm 2011, tăng cường quan hệ trong nhiều lĩnh vực, từ quốc phòng đến kinh tế và văn hóa. Sau đó, Pháp ký thỏa thuận tương tự với Singapore năm 2012 và với Việt Nam năm 2013. RFI : Việt Nam có thể có vai trò nào đó trong chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương của Pháp không ? GS. Pierre Journoud : Về câu hỏi này, có thể thấy hai thực trạng. Trước tiên là những điểm yếu. Không thể phủ nhận là hai nước chúng ta không hẳn phát triển được một số lĩnh vực, như kinh tế, thương mại. Đây là điểm yếu chính trong mối quan hệ giữa hai nước và cần phải được nhìn thẳng, cải thiện theo thời gian. Dù trao đổi đã tăng, Pháp vẫn chưa chiếm thị phần lớn ở Việt Nam và ngược lại. Cho nên, hai nước còn có rất nhiều tiềm năng để phát triển, nhất là cho các doanh nghiệp vừa và nhỏ của Pháp. Có thể họ chưa biết rõ Việt Nam, nên cần khuyến khích họ đầu tư và phát triển trao đổi, quan hệ với các đối tác Việt Nam. Ngược lại, hai quốc gia có mối quan hệ chính trị rất tốt vì thường xuyên có những chuyến thăm cấp cao, thậm chí là cấp Nhà nước, dĩ nhiên trừ giai đoạn dịch bệnh. Hợp tác tác phi tập trung, giữa các vùng, tỉnh, đô thị của hai nước cũng rất quan trọng, đa dạng và có từ lâu. Đây là một lợi thế không thể phủ nhận. Ngoài ra còn phải kể đến mối quan hệ văn hóa song phương có từ rất lâu, rất mạnh, nhưng cũng cần được cải thiện, đặc biệt trong lĩnh vực ngôn ngữ. Từ những ưu điểm nói trên, dù hiện chưa phải là ưu tiên của tổng thống Pháp, nhưng tôi hy vọng rằng mối quan hệ đó đủ vững mạnh để ông đến Việt Nam trong khuôn khổ kỷ niệm 50 năm thiết lập quan hệ ngoại giao song phương năm 2023. Chúng tôi đang chuẩn bị một số sự kiện văn hóa, học thuật… cho sự kiện này. Ông Macron được mời thăm Trung Quốc, và nếu ông đi, cũng có thể hy vọng là ông sẽ đến Việt Nam vào dịp này. Nếu không, cũng hy vọng là ông công du Việt Nam trước khi hết nhiệm kỳ để cho thấy rằng Việt Nam là một quốc gia quan trọng, không chỉ trong chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương của Pháp với những lý do tôi nêu ở trên, mà còn vì cả Pháp và Việt Nam đều có lợi khi phát triển mối quan hệ song phương tốt đẹp, cho dù vẫn còn nhiều điểm yếu cần cải thiện. RFI : Việt Nam có thể bị rơi vào thế tế nhị khi nghiêng thêm về phía Pháp, nhất là về mặt quân sự ? GS. Pierre Journoud : Tôi không tin điều đó lắm, vì chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương của Pháp không thể so sánh được với chiến lược của Mỹ. Thứ nhất, cả hai nước không có phương tiện như nhau. Một bên là một siêu cường quốc tế, bên kia có thể nói là một cường quốc cấp vùng muốn có vai trò trên thế giới. Điều có vẻ trấn an là chiến lược hiện nay của Paris trung thành về mặt lịch sử với những chiến lược được các tổng thống Pháp phát triển trước đó, trong những bối cảnh khác nhau. Ví dụ tướng De Gaulle đối mặt với « Chiến tranh Việt Nam » và ông đã cố giữ vai trò ngoại giao để tạo điều kiện thoát khỏi khủng hoảng. Tôi nghiên cứu về chủ đề này trong nhiều năm và điều làm tôi ngạc nhiên là sự năng động của ngành ngoại giao Pháp, có thể là do còn bị ám ảnh, đã giúp các bên xung đột để tìm ra các giải pháp ngoại giao hoặc chính trị-quân sự để thoát khỏi cuộc chiến. Tôi nghĩ tổng thống Macron hiện nay hoàn toàn trung thành với khái niệm truyền thống này của ngành ngoại giao Pháp. Ngoại giao Pháp không đi theo hướng xung đột giữa các khối mà đề xuất « con đường thứ ba », cụm từ cũng thường được ông Macron sử dụng. Có thể đây là khái niệm thứ hai về một « cường quốc tầm trung ». Nếu như Pháp có tham vọng trở thành một cường quốc tầm trung và có thể mở ra « con đường thứ ba » cùng với những nước khác, thì Việt Nam yên tâm. Chúng ta vẫn biết là Việt Nam không thể cắt đứt với Trung Quốc, mà ngược lại, rất gần gũi với nước láng giềng phương Bắc. Hai nước hiểu rõ nhau, có mối quan hệ trong mọi lĩnh vực và Bắc Kinh là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam. Tôi nghĩ là Pháp không thể và không có ý định tách rời hai nước này mà ngược lại, có thể sẽ tìm được cách hành động để đóng vai trò cân bằng và tránh rơi vào kịch bản gần như kiểu Chiến tranh lạnh. Điều đó sẽ dẫn đến đối đầu hoặc cạnh tranh, như tình hình rất căng thẳng hiện nay giữa Mỹ và Trung Quốc. Ngoài ra, chúng ta cũng thấy Biển Đông là khu vực có ý nghĩa quan trọng với Việt Nam và những nước khác trong vùng, trong khi Trung Quốc lại có những đòi hỏi, hoạt động hàng hải và hải quân nhiều lần đặt Việt Nam và các nước lân cận như Philippines, Indonesia vào thế vô cùng khó xử. Do đó, tôi hy vọng châu Âu, đặc biệt là Pháp, có thể đóng vai trò hữu ích trên phương diện ngoại giao, cũng như về kinh tế và văn hóa để tránh cho một đất nước, như Việt Nam, bị cuốn theo cuộc đối đầu Mỹ-Trung, và rơi vào thế trở thành con tin. Có thể thấy sự năng động của tổng thống Pháp hiện nay, dù ông không phải là người đầu tiên đề xuất, nhưng ông có vẻ kiên định với đường lối ngoại giao này. Tôi cho rằng những phát biểu của ông Macron khiến một nước như Việt Nam yên tâm. Tôi không nghĩ là Việt Nam có thể bị rơi vào thế tế nhị khi kết hợp mật thiết hơn với Pháp bởi vì Paris không theo hướng đối đầu, dù là với Trung Quốc hay Hoa Kỳ, một đồng minh truyền thống của Pháp. RFI : Chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương của Pháp, cũng như chiến lược của Mỹ, nhằm mục đích khống chế sức mạnh và sức ảnh hưởng của Trung Quốc ở trong vùng ? GS. Pierre Journoud : Có và không. Như vừa nói ở trên là chiến lược của Pháp không phải chỉ nhắm vào mỗi Trung Quốc nhưng có thể đó là một ưu tiên. Mỹ và các nước phương Tây khác đều bận tâm, không chỉ về sức trỗi dậy của Trung Quốc mà còn về một số bất đồng giữa Bắc Kinh và phương Tây nói chung (Trung Quốc ủng hộ Nga trong cuộc xung đột ở Ukraina, bất đồng về số phận của người thiểu số Duy Ngô Nhĩ ở Tận Cương bị « truy bức » và chính sách ngoại giao « chiến lang »…). Có thể thấy căng thẳng vẫn tái diễn phần nào nhưng Pháp không theo đường lối của Mỹ - hiện giờ là như vậy. Paris muốn khác, như tôi vừa nói là Pháp không có đủ điều kiện về quân sự và tài chính như Hoa Kỳ. Ngoài ra, cần lưu ý là Pháp cũng có lợi ích riêng ở vùng Ấn Độ-Thái Bình Dương. Chiến lược đó của Pháp nhằm kiềm chế một chút « nhiệt huyết » của Trung Quốc ở trong vùng nhưng cũng nhằm bảo vệ tốt hơn những lợi ích kinh tế, văn hóa và người dân Pháp vì Pháp có nhiều vùng lãnh thổ trong vùng, như Polynésie, Nouvelle Calédonie, Wallis và Futuna ở Thái Bình Dương. Cũng cần nhắc lại rằng Pháp cũng là láng giềng của Trung Quốc, thông qua các vùng đặc quyền kinh tế vì Pháp đứng thứ hai thế giới về diện tích các vùng đặc quyền kinh tế. Chiến lược Ấn Độ-Thái Bình Dương được tổng thống Macron công bố năm 2018. Chúng ta biết rõ trong quan hệ quốc tế, cần có thời gian để thấy được hiệu quả của một chiến lược. Tuy nhiên, câu hỏi đặt ra là Pháp có phương tiện nào về nguồn lực, tài chính, kinh tế và quân sự có thể tác động đến khu vực rộng lớn này. Đây chính là điểm mà tôi thắc mắc vì khái niệm Ấn Độ-Thái Bình Dương rất rất lớn về mặt địa lý : Liệu có hơi quá tham vọng với một nước như Pháp trong khi không có nhiều khả năng tài chính như Mỹ hay Trung Quốc ? Theo tôi, chiến lược này dù sao vẫn thích đáng nếu bao trùm được cả về chính trị, quân sự và đặc biệt là về kinh tế, văn hóa. Tôi cũng cho rằng Pháp có khả năng đáng kể về vai trò ngoại giao trong việc giải quyết một số xung đột trong vùng. Ví dụ trường hợp Biển Đông, tôi ủng hộ Liên Hiệp Châu Âu và Pháp đóng vai trò lớn hơn, không phải về quân sự, bởi vì châu Âu có một chính sách ngoại giao quốc phòng khá tích cực nhưng theo tôi, có vẻ vẫn chưa đủ. Do đó, cần phải gia tăng, tăng cường vai trò của ngành ngoại giao châu Âu về khả năng giải quyết các cuộc xung đột phức tạp, từ lâu và có thể xấu đi, đặc biệt là ở Biển Đông hay Đài Loan. Nhìn từ quan điểm đó, tôi nghĩ rằng ngành ngoại giao có thể làm tốt hơn nữa, phối hợp nhiều hơn với các tác nhân, không hẳn là ngoại giao, mà ví dụ như với các chuyên gia, giảng viên đại học hoặc đại diện xã hội dân sự để cùng cố tìm ra được giải pháp cho những xung đột có thể xấu đi hoặc cản trở nền kinh tế, quan hệ chính trị giữa các nước trong vùng. Hy vọng sẽ thấy được vai trò lớn hơn của ngành ngoại giao Pháp trong những lĩnh vực này. RFI Tiếng Việt xin chân thành cảm ơn giáo sư lịch sử đương đại Pierre Journoud, Đại học Paul-Valéry Montpellier, Pháp. Giáo sư Pierre Journoud vừa cho xuất bản tập nghiên cứu của nhiều tác giả La Mer de Chine méridionale au prisme du soft power (Nouvelles approches franco-vietnamiennes d'un vieux conflit maritime) (tạm dịch : Biển Đông qua lăng kính quyền lực mềm (Những cách tiếp cận Pháp-Việt mới đối với một cuộc xung đột hàng hải cũ), NXB L'Harmattan. 

Hondelatte Raconte une année
Hondelatte raconte - L'année 1966 - 5/5

Hondelatte Raconte une année

Play Episode Listen Later Dec 2, 2022 35:17


Christophe Hondelatte raconte l'année 1966 en puisant dans les archives d'Europe 1. Cette année-là… le phénomène Antoine énerve Johnny Hallyday; De Gaulle s'oppose à la guerre américaine au Vietnam; l'invention des caisses automatiques dans les magasins et le carton de l'exposition Picasso à Paris !

Europe 1 - Hondelatte Raconte
Hondelatte raconte - L'année 1966 - 5/5

Europe 1 - Hondelatte Raconte

Play Episode Listen Later Dec 2, 2022 35:17


Christophe Hondelatte raconte l'année 1966 en puisant dans les archives d'Europe 1. Cette année-là… le phénomène Antoine énerve Johnny Hallyday; De Gaulle s'oppose à la guerre américaine au Vietnam; l'invention des caisses automatiques dans les magasins et le carton de l'exposition Picasso à Paris !

07H15
1er décembre 2022 - L'Amérique !

07H15

Play Episode Listen Later Dec 1, 2022 2:32


Emmanuel Macron en visite d'État aux États-Unis. De Gaulle, Pompidou, Giscard, Mitterrand, Chirac, Sarkozy et Hollande sont passés avant lui par Washington.

The History of Bad Ideas Podcast
De Gaulle, the Silent Killer!

The History of Bad Ideas Podcast

Play Episode Listen Later Nov 30, 2022 102:49


The HOBI Gang is somewhat back to normal this week as we are slowly recovering from the plague!  The gang debates Disney's biggest animated disappointment, the mindset of the writers on the 1960s Batman series, which Bryan actually got promoted, and the Terminal muse passes away. Plus the guys discuss another frivolous lawsuit, review Criminal Minds: Evolution as well as Spirited, Joey Chestnut cannot top Big Boy, Strange World fails to launch at the Box Office and we list our Top Five Worst Christmas Films! This episode is sponsored by the Cincinnati Comic Expo.

Timeline (5.000 ans d'Histoire)

« La France n'est pas seule, […] elle a un vaste empire derrière elle. » C'est l'un des messages portés par le général de Gaulle lors de l'Appel du 18 juin 1940 passé sur les ondes de la BBC. Cette affirmation nuance la lecture de la défaite militaire française. Répondant au maréchal Pétain qui, la veille, soit le 17 juin, avait appelé, « le cœur serré, à cesser le combat, » le général choisissait l'espoir en rappelant le statut d'Empire de la France : une bataille a été perdue, mais pas la guerre. Tout l'empire n'a pas rendu les armes, au contraire, ses forces vives n'ont pas encore été utilisées au maximum de leurs capacités. Cette phrase est porteuse d'espoir : les Outre-mer peuvent et vont continuer le combat, au nom de la France. Les colonies sont ainsi pleinement intégrées au destin national, et elles vont se montrer à la hauteur de l'enjeu. Dans cet épisode nous allons vous présenter le rôle des soldats coloniaux pendant la Seconde Guerre mondiale, la place qu'ils ont occupé dans le dispositif militaire français et allié, ainsi que l'ampleur de leur engagement. BIBLIOGRAPHIE C-R. AGERON, C. COQUERY-VIDROVITCH, G. MEYNIER, J.THOBIE, Histoire de la France coloniale 1914-1990, Armand Colin, 2016, 654 pages ▪ dossier décolonisation française, « La fin de l'empire ». Ça m'intéresse Histoire, n°63, novembre/décembre 2020, ▪ L-R. ABENON, Petite histoire de la Guadeloupe, L'Harmattan, 1992, 238 p. ▪ Jean-Paul DELANCE, article « Retour sur le massacre des tirailleurs sénégalais en juin 40 dans l'Oise », 09/06/20, France 3 région ▪ A. NUGIER, P. NIEDENTHAL, M. BRAUER, « Influence de l'appartenance groupale sur les réactions émotionnelles au contrôle social informel », dans l'Année psychologique, 2009, p.61 à 81 ▪ Alexis LACROIX, « Des tirailleurs sénégalais face au nazisme » article dans Marianne du 11 au 17 septembre 2015, pages 70 à 72 ▪ Didier DAENINCKX, Galadio, édition Gallimard ▪ Dominique MAISON, dans la revue bimestrielle de l'Institut d'études démographique paru en novembre/décembre 1973 ▪ Morris J. MACGREGOR, Integration of the Armed forces, 1940-1965, Center of military history, US Army, 1981 ▪ Julien TOUREILLE, article « La Dissidence aux Antilles française : une mémoire à préserver (1945-2011) » ▪ Olivier WIEVIORKA, « Fallait-il débarquer en Afrique du Nord ? », article du magazine L'Histoire, mensuel 379, septembre 2012, ▪ Stéphane WEISS, « L'engagement de troupes nord-africaines et coloniales dans le Sud-ouest de la France en 1944-1945 », dans Guerres mondiales et conflits contemporains, 2013/3 (n° 251), pages 143 à 161 ▪ « Immigration : paroles de trop », la revue du GISTI, Plein droit, n°69, juillet 2006 ▪ Emmanuel BLANCHARD, doctorant en histoire « Quand les soldats coloniaux se révoltaient », dans Plein droit, 02/2006, n° 69, pages 36 à 40 ▪ Discours de Charles de Gaulle, www.gouvernement.fr ▪ Ministère des armées, service historique de la Défense, portail culturel https://www.defense.gouv.fr/actualites/articles/les-combattants-des-ex-colonies-dans-la-seconde-guerre-mondiale ▪ Ministère des Armée, sur le « Droit des conflits armés », https://www.defense.gouv.fr/sga/le-sga-en-action/droit-et-defense/droit-des-conflits-armes/droit-des-conflits-armes ▪ Musée de l'histoire de l'immigration, « les étrangers dans les guerres en France » https://www.histoire-immigration.fr/dossiers/les-etrangers-dans-les-guerres-en-france ▪ Fondation maréchal Leclerc de Hauteclocque 2ème Division Blindée – 2e DB – Division LECLERC | 2e DB - Général LECLERC - 2ème Division Blindée (2edb-leclerc.fr) ▪ Fondation Charles de Gaulle https://www.charles-de-gaulle.org/ ▪ Fondation de la France Libre https://www.france-libre.net/fl-empire-afrique/ ▪ Luc BRIAND, Aude DERAEDT, « Libération de Paris : pourquoi il n'y a (presque) pas de Noirs sur les photos ? », article de Libération du 20 août 2014, https://www.liberation.fr/photographie/2014/08/20/paris-libere-uniquement-par-des-soldats-blancs_1083150/ ▪ Encyclopédie du débarquement et de la Bataille de Normandie, « D day Overlord, » https://www.dday-overlord.com/bataille-normandie/forces ▪ le film Le blanchiment des troupes coloniales de Jean-Baptiste Dusséaux

Les Histoires Secrètes
De Gaulle condamné à mort

Les Histoires Secrètes

Play Episode Listen Later Nov 22, 2022 3:04


En 1940, De Gaulle est condamné à mort par un tribunal français, puis déchu de sa nationalité française. Retour sur cet épisode de l'Histoire où s'oppose deux France : la France occupée et la France libre. Crédits : Titre : Synthwave Vibe, Auteur: Meydän, Source: https://meydan.bandcamp.com, Licence: https://creativecommons.org/licenses/by/3.0/deed.fr, Téléchargement (5MB): https://auboutdufil.com/?id=504 & Musique proposée par La Musique Libre, Cjbeards - Brave The Storm : https://youtu.be/R3RDf0B91BQ, Cjbeards :https://soundcloud.com/cjbeards

Homo cultus. Mažosios Europos pokalbiai
Homo cultus. Mažosios Europos pokalbiai. Prancūzija: istorijos sunkis ir gyvenimas vakardienos didybe

Homo cultus. Mažosios Europos pokalbiai

Play Episode Listen Later Nov 22, 2022 52:00


Vienas iš mitų, kuriais vadovaujasi žmonija, yra prarastojo aukso amžiaus. Ir reiškiasi jis plačiai – nuo eilinių žmonių prisiminimų, kad anksčiau gyventi buvo geriau, iki valstybių politikos, kuria siekiama atkurti prarastą galią ir didybę. Po Antrojo pasaulinio karo didžiosios galios statusą prarado ne tik mūsų jau praėjusioje laidoje aptarta Jungtinė Karalystė, tačiau ir tiek karine, tiek kultūrine galia buvusi Prancūzija. Istorikai liudija, kad būtent prarastos Prancūzijos didybės atkūrimas buvo Prancūzijos pasipriešinimo simbolio ir vėliau šalies lyderio Charlesio de Gaulle‘io tikslas. De Gaulle‘io palikimas dar ir šiandien stipriai jaučiamas Prancūzijoje, pavyzdžiui, dabartinio prezidento Emmanuelio Macrono politikoje. Ir ne tik jo, nes analizuojant šiandienos politinius ir geopolitinius iššūkius skamba ir Napoleono, jakobinų revoliucionierių ar net Karaliaus Saulės vardai. Kokį istorijos sunkį jaučia šiandieninė Prancūzija ir kaip ji ją paveikė tokie tokios krizės kaip konfliktas Alžyre, galiausiai atvedęs į Alžyro nepriklausomybę?Ved. Donatas Puslys ir Vladas Liepuonius

TẠP CHÍ XÃ HỘI
Lực lượng răn đe hạt nhân : Cột trụ sức mạnh quốc phòng Pháp

TẠP CHÍ XÃ HỘI

Play Episode Listen Later Nov 18, 2022 10:54


Ngày 09/11/2022, trong bài phát biểu công bố học thuyết mới về chiến lược quốc gia, được xem là tài liệu tham khảo định hướng chính sách quốc phòng của Pháp và kế hoạch chi tiêu quân sự cho giai đoạn 2025-2030, tổng thống Emmanuel Macron đã nhấn mạnh tầm quan trọng của sức mạnh răn đe hạt nhân Pháp. Mục tiêu chiến lược của Pháp là đạt được sức mạnh răn đe hạt nhân « mạnh mẽ, hiện đại và đáng tin cậy ». Theo tổng thống Emmanuel Macron, lực lượng hạt nhân của Pháp đóng góp vào việc bảo đảm an ninh không chỉ cho nước Pháp, mà cho cả châu Âu, bởi Pháp là thành viên duy nhất của Liên Hiệp Châu Âu sở hữu vũ khí nguyên tử. Xét toàn cảnh, Pháp là một trong ít nước thuộc « câu lạc bộ khép kín các cường quốc sở hữu vũ khí nguyên tử », với gần 300 vũ khí hạt nhân, ít hơn Nga, Mỹ và Trung Quốc, nhưng nhiều hơn Anh Quốc. Vie publique, trang web chính thức của chính quyền Pháp về chính trị, kinh tế, xã hội Pháp và Liên Âu, khẳng định Pháp là một « cường quốc bậc trung » về hạt nhân. Hiện nay, các tên lửa mang đầu đạn hạt nhân của Pháp có thể được phóng đi từ ngoài khơi, với các tàu ngầm hạt nhân mang tên lửa đạn đạo (SNLE) hoặc từ trên không, với các oanh tạc cơ Rafale cất cánh từ lãnh thổ quốc gia hoặc từ tàu sân bay Charles-de-Gaulle. Pháp đã phát triển vũ khí hạt nhân thế nào ? Nhìn lại lịch sử, vào tháng 10/1945, Pháp thành lập Ủy ban Năng lượng Nguyên tử (CEA), thúc đẩy nghiên cứu khoa học và kỹ thuật nhằm ứng dụng năng lượng hạt nhân vào các lĩnh vực khoa học, công nghiệp và quốc phòng. Thế nhưng, vào cuối Đệ Nhị Thế Chiến, sau vụ Mỹ ném bom nguyên tử xuống Hiroshima và Nagasaki, Nhật Bản, Pháp đã chọn lập trường hòa bình, ưu tiên sử dụng hạt nhân vào các mục đích dân sự. Phải đến vụ thử thành công bom nguyên tử đầu tiên của Liên Xô vào năm 1949 thì chính phủ Pháp mới bí mật bắt đầu cho thực hiện chương trình phát triển vũ khí hạt nhân. Ngày 22/07/1958, tướng De Gaulle ra lệnh thử nghiệm vũ khí hạt nhân. Theo La Croix, tổng cộng, tính đến năm 1996, Pháp đã tiến hành hơn 200 vụ thử, chủ yếu ngầm trong lòng đất. Cuộc thử nghiệm đầu tiên diễn ra ngày 13/02/1960. Đồng thời với các vụ thử nghiệm, chính phủ Pháp cho phát triển kho vũ khí hạt nhân. Theo trang Vie publique, Paris muốn có một lực lượng hạt nhân độc lập cũng là để khẳng định với Mỹ là Pháp không muốn lệ thuộc vào bất kỳ quốc gia nào, nếu chẳng may sự tồn tại của đất nước bị một đối thủ nào đó đe dọa. Đây cũng chính là một trong những yếu tố nền tảng trong chính sách đối ngoại của Pháp từ năm 1960. Và chính quyền De Gaulle tin rằng Pháp không thể là một cường quốc quân sự độc lập nếu không có vũ khí nguyên tử. Vào thời kỳ lực lượng hạt nhân Pháp phát triển mạnh nhất, trong những năm 1990, Pháp có tới 500 đầu đạn hạt nhân trong tình trạng sẵn sàng hoạt động, cho dù con số này chỉ bằng chưa đến 2% tổng số vũ khí nguyên tử của Mỹ vào cùng thời điểm. Tuy nhiên, từ sau khi Chiến Tranh Lạnh kết thúc, kho vũ khí nguyên tử của Pháp đã giảm mạnh và nay ổn định ở mức 280-300 đầu đạn hạt nhân. Theo kế hoạch hiện nay về chi tiêu quân sự cho giai đoạn 2019 - 2025, ngân sách Pháp dành để duy trì kho vũ khí hạt nhân là 37 tỉ euro, tương đương 12,5% tổng ngân sách cho quốc phòng Pháp trong vòng 7 năm. France Info trích dẫn nhà nghiên cứu Elie Tenebaum, Trung tâm nghiên cứu về an ninh, thuộc Viện Quan hệ Quốc tế Pháp (IFRI), theo đó nguồn lực vũ khí răn đe hạt nhân giữ vai trò then chốt cho quốc phòng của Pháp. Một nguồn tin quân sự thậm chí còn khẳng định với France Info là « toàn bộ sức mạnh » quân sự của Pháp dựa vào lực lượng « răn đe hạt nhân ».Đó chính là « bảo bối » của Pháp để ngăn ngừa nguy cơ bị một đối thủ tấn công. Nhưng răn đe hạt nhân là gì ? Nhà nghiên cứu Bruno Tertrais, phó giám đốc Quỹ Nghiên cứu chiến lược của Pháp (FRS), chuyên gia về răn đe hạt nhân, giải thích trong bài giảng (được trích đăng trên Youtube) : « Răn đe hạt nhân là một loại hình cảnh báo, để nói với một đối phương là nếu họ làm điều gì đó, họ sẽ nếm đòn trả đũa hạt nhân. Răn đe hạt nhân không phải chỉ nhằm đáp trả một chiến lược quân sự hay đáp trả lĩnh vực hạt nhân, mà là nhằm gây ra nỗi khiếp sợ cho một đối tượng, một kẻ thù, theo đó hậu quả các vụ trả đũa sẽ còn lớn hơn cuộc xung đột do đối phương gây ra ». Nhắc đến hạt nhân, không thể không nói tới vụ Mỹ ném bom nguyên tử Hiroshima và Nagasaki, Nhật Bản, trong Đệ Nhị Thế Chiến. Đó có phải là ví dụ về răn đe hạt nhân ? Chuyên gia Bruno Tertrais nhấn mạnh : « Răn đe hạt nhân không giống với những gì được gọi là cưỡng chế. Lần duy nhất trong lịch sử vũ khí hạt nhân từng được sử dụng là ở Hiroshima và Nagasaki năm 1945. Đó không phải là răn đe hạt nhân mà là một vụ cưỡng chế, tức là ép buộc đối phương làm điều gì đó, vào lúc đó là buộc đế quốc Nhật đầu hàng. Vụ ném bom nguyên tử Hiroshima và Nagasaki không mang tính răn đe. Nhưng trái lại, ký ức về vụ tấn công hạt nhân Hiroshima và Nagasaki, những hình ảnh về hai vụ ném bom hạt nhân năm 1945, xét về một khía cạnh nào đó, đã tạo ra khái niệm răn đe hạt nhân, bởi vì chúng rất đáng sợ và logic răn đe phần nào dựa trên nỗi khiếp hãi đó ».  Trở lại với nước Pháp, theo Hiến pháp, tổng thống là người nắm « đặc quyền » kích hoạt vũ khí hạt nhân. Thế nhưng, trong hoàn cảnh nào Pháp mới có thể thực hiện các vụ tấn công bằng vũ khí nguyên tử ? Do các vụ tấn công hạt nhân gây ra những hậu quả khủng khiếp, kéo theo những phản ứng đáp trả hạt nhân nếu đối phương cũng sở hữu vũ khí nguyên tử, nên điều kiện kích hoạt vũ khí hạt nhân đương nhiên là rất nghiêm ngặt. Giáo sư Bruno Tertrais cho biết tiếp : « Răn đe hạt nhân là nhằm bảo vệ những lợi ích thiết yếu nhất, ở Pháp thì những lợi ích này được gọi là những lợi ích sống còn. Khó có thể có chuyện đe dọa dùng hạt nhân để đáp trả một quốc gia chỉ vì chính quyền nước này cho tiến hành một vụ xâm phạm lãnh thổ quy mô nhỏ, hoặc chỉ vì họ dùng vài tên lửa thông thường đe dọa lãnh thổ của một quốc gia khác. Răn đe hạt nhân chỉ nhắm vào những mối đe dọa nghiêm trọng nhất, tôi xin nhắc lại là ở Pháp gọi là những mối đe dọa nhắm vào các lợi ích sống còn, đương nhiên gồm các mối đe dọa nhắm vào lãnh thổ và nhân dân, và cũng có thể là các loại hình lợi ích sống còn khác mang tính trừu tượng hơn một chút, chẳng hạn như chủ quyền và việc thực thi hiệu quả quyền hành của chính phủ hay Nhà nước trong nước và cũng như khả năng hành động tự do bên ngoài. » Trang web Vie publique nhấn mạnh lực lượng răn đe hạt nhân của Pháp « bảo đảm sự sống còn của đất nước và góp phần vào sự tỏa sáng của chính sách đối ngoại » của Pháp, dựa trên 3 nguyên tắc chính. Thứ nhất là tính thường trực : Răn đe hạt nhân phải được duy trì liên tục, kể cả trong thời bình. Quân đội phải luôn bảo đảm có tối thiểu một tàu ngầm hạt nhân mang tên lửa đạn đạo tuần tra ở các đại dương để bất cứ lúc nào cũng có thể thực hiện một cuộc tấn công hạt nhân có khả năng gây ra thiệt hại lớn cho bất kỳ kẻ thù tiềm ẩn nào. Thứ hai là tính đầy đủ, theo nghĩa là hạn chế nguồn lực hạt nhân của Pháp ở mức cần thiết, đủ dùng. Chẳng hạn, Pháp chưa bao giờ tự trang bị nguồn lực hạt nhân đủ lớn để tiêu diệt các lực lượng hạt nhân đối phương. Thứ ba là tính mềm dẻo, linh hoạt, với khả năng điều chỉnh đối tượng răn đe tùy theo hoàn cảnh. Về điều này, giáo sư Bruno Tertrais lưu ý : « Răn đe hạt nhân phải phù hợp với loại hình mối đe dọa có thể xảy ra. Răn đe hạt nhân không chỉ liên quan đến mối đe dọa hạt nhân từ một nước khác. Nói cách khác, răn đe hạt nhân có thể áp dụng chống lại bất kỳ mối đe dọa nào, bất kể đó là mối đe dọa về quân sự, hạt nhân, cũng có thể là hóa học, hay sinh học, và có thể một ngày nào đó là về tin học hay không gian mạng. Điều quan trọng cần tính đến là mức độ nghiêm trọng của vụ tấn công. Răn đe hạt nhân chỉ có thể nhắm vào các quốc gia, chứ không thể nhắm vào các nhóm khủng bố, cho dù một nhóm khủng bố cũng sẽ có khả năng gây ra rất nhiều thiệt hại và những thiệt hại rất lớn cho một quốc gia hiện đại. Cũng có thể có khủng bố hạt nhân, nhưng khi đó chúng ta sẽ không biết phải đáp trả thủ phạm thế nào, chúng ta sẽ không biết ai là thủ phạm đe dọa, lãnh thổ nào bị nhắm tới, do đó về bản chất, răn đe hạt nhân chỉ có thể nhắm tới các nước ». Học thuyết răn đe hạt nhân : Dấu ấn của các tổng thống dưới nền Đệ ngũ Cộng Hòa Khái niệm học thuyết răn đe hạt nhân gắn với thời Chiến Tranh Lạnh : đa phần các nước trang bị vũ khí nguyên tử vào thời kỳ này, chỉ riêng Mỹ có vũ khí nguyên tử vào năm 1945. Sau khi Nga thử nghiệm thành công bom nguyên tử, điều được gọi là học thuyết răn đe mới dần hình thành. Học thuyết răn đe hạt nhân của Pháp ra đời dưới thời tướng De Gaulle, dựa theo học thuyết của Mỹ và Anh, với khái niệm nền tảng về « thiệt hại không thể chấp nhận được », lấy đó làm tiêu chí chính tạo nên sức mạnh răn đe. Luôn chỉ mang tính phòng thủ nhưng học thuyết răn đe hạt nhân của Pháp có những điều chỉnh, sửa đổi vào mỗi thời tổng thống. Bởi như nhà nghiên cứu Bruno Tertrais nói với báo Le Figaro hôm 13/10, kích hoạt vũ khí hạt nhân là « đặc quyền » của tổng thống Pháp, nên tổng thống có quyền sửa đổi học thuyết răn đe hạt nhân theo ý muốn, vào bất kể lúc nào. Chính tổng thống là người « răn đe » và là người duy nhất ra quyết định về việc đó.   Cơ sở, nền tảng của sức mạnh hạt nhân Pháp do tướng De Gaulle đặt ra, nhưng phải đến thời tổng thống François Mitterand (1981-1995), thuộc đảng Xã Hội, thì học thuyết răn đe hạt nhân của Pháp mới được củng cố vững chắc, xoay quanh 3 khái niệm : chỉ để bảo vệ các lợi ích sống còn của đất nước (khái niệm « lợi ích sống còn » khá mơ hồ, dường như để mở đường cho tổng thống Pháp đánh giá tình hình và hành động) ; khả năng cảnh cáo hạt nhân, thông qua một cuộc tấn công duy nhất, chắc chắn là nhắm vào một mục tiêu quân sự (trong trường hợp đối phương hiểu nhầm định nghĩa về những lợi ích sống còn của Pháp hoặc dường như đang tiến gần đến « ngưỡng » vi phạm những lợi ích sống còn đó) ; khả năng gây ra những tổn thất, thiệt hại mà đối phương cảm thấy không thể chấp nhận được (chí ít là tương đương, nếu không thì cũng phải nghiêm trọng hơn so với mối đe dọa của cuộc xung đột do đối phương gây ra). Đến thời tổng thống Nicolas Sarkozy (2007-2012), để thích nghi với luật pháp quốc tế, vào năm 2008, tổng thống Pháp quyết định vũ khí hạt nhân chỉ được kích hoạt trong hoàn cảnh « phòng vệ chính đáng ». Chính tổng thống Sarkozy đã cắt giảm 1/3 kho vũ khí hạt nhân của Pháp. Sang nhiệm kỳ của tổng thống François Hollande (2012-2017), ông xác định đích nhắm của các vụ tấn công hạt nhân sẽ chỉ là « các trung tâm quyền lực của đối phương ». Vào năm 2020, trong nhiệm kỳ đầu, tổng thống Emmanuel Macron cho rằng Pháp là quốc gia duy nhất ở Liên Âu có vũ khí nguyên tử nên « lợi ích sống còn » của đất nước không còn chỉ giới hạn trong biên giới nước Pháp mà gắn với cả Liên Hiệp Châu Âu, tức là lợi ích sống còn của Pháp mang tầm vóc châu Âu. Quan điểm này hôm 09/11 vừa được tổng thống Macron tái khẳng định.

The Indispensable Man
Friday Debrief - What Does it Mean to be Indispensable?

The Indispensable Man

Play Episode Listen Later Nov 11, 2022 20:10


In This Episode, We Get Tactical About: The Graveyards are Full of Indispensable Men Acceptable at a Dance/Invaluable in a Shipwreck Strong Mind and Strong Body We Learn From History so That we May Perfect the Present Rule Your Own Empire The Warrior-Poet Ideal Being Peaceful Until Tread Upon   Resources + Links: Connect with Kristofor on Instagram | @team_healey   How can Kristofor help you become more indispensable? https://linktr.ee/krhealey   Get your copy of Indispensable: A Tactical Plan for the Modern Man    Shoot us a message on Instagram with your biggest takeaway @team_healey   Show Notes: On our Friday Debrief we recap the week, talk about lessons learned and head into the weekend with a tactical advantage.   What do I mean when I talk about the importance of becoming an “indispensable man?” Charles De Gaulle once commented that “the graveyards are full of indispensable men,” meaning that we should never act as though we are irreplaceable. That may be true on its face, but it doesn't mean that we shouldn't strive to be as indispensable as possible while we are here.  De Gaulle certainly lived to that ideal.     J.F. Roxburgh, the first headmaster of the Stowe School, endeavored to make the boys he taught into men of good character and moral courage who would be “acceptable at a dance and invaluable in a shipwreck.” That is, perhaps, the best description of an “indispensable man” that I have been able to find.     We should strive to be the kind of men who exhibit strong minds and strong bodies.  The kind of men who are equally well prepared for a black tie dinner or a stressful and rapidly evolving event.    Every day, we should remember examples from the past who lived to that ideal - Marcus Aurelias, Tecumseh, George Washington.  We become indispensable by becoming virtuous men, driven by ideals and buoyed by strong minds and strong bodies.    Remember: “Love your life, perfect your life, beautify all things in your life. Seek to make your life long and its purpose in the service of your people. ” — Tecumseh   Until Monday…Out of role! 

Le C'Koi Ça France Bleu Normandie (Rouen)

durée : 00:01:48 - Le C'Koi ça France Bleu Normandie (Rouen)

Tạp chí văn hóa
Những cuộc “cách mạng” gắn liền với lịch sử xe đạp

Tạp chí văn hóa

Play Episode Listen Later Nov 2, 2022 11:11


Châu Âu có 19 tuyến xe đạp EuroVelo xuyên 42 quốc gia, từ bán đảo Iberia đến Thổ Nhĩ Kỳ, từ Hy Lạp ngược lên cực bắc Na Uy (1). Pháp có đến 25.670 km dành cho xe đạp với 58 lộ trình, trong đó có 10 lộ trình EuroVelo, tính đến tháng 01/2022 (2). Xe đạp trở nên phổ thông hơn kể từ đại dịch Covid-19 và cuộc khủng hoảng năng lượng. Trải qua hơn một thế kỷ, xe đạp vẫn không ngừng biến động với nhiều cuộc “cách mạng” lịch sử. Tiếng Pháp có hai từ để nói về xe đạp : “vélo” và “bicyclette”. Tuy nhiên, trên đài France Culture ngày 16/06/2020, kinh tế gia Frédéric Héran, tác giả cuốn Retour de la bicyclette (Xe đạp trở lại, NXB La Découverte), giải thích “hai từ này hoàn toàn tương đương nhau. “Bicyclette” có vẻ sang trọng hơn, thành thị hơn một chút, còn “vélo” mang tính thể thao hơn”. Cuộc cách mạng công nghệ Xe đạp xuất phát từ nhu cầu cấp bách sau một năm 1816 mất mùa vì thiên tai ở châu Âu và Bắc Mỹ, ngựa bị giết thịt làm thức ăn, nên cần nhanh chóng tìm gia một phương tiện di chuyển thay thế xe ngựa. Sau này, xe đạp là thành quả của cả một thế kỷ cải tiến không ngừng về tốc độ và kỹ thuật để thỏa mãn những nhu cầu mới, theo tóm tắt của kinh tế gia Frédéric Héran : “Bối cảnh thời đại Khai sáng rất thuận lợi về mặt ý tưởng, với mong muốn thúc đẩy các phương tiện di chuyển để tăng vận tốc, vốn là một phát minh của thế kỷ XVIII. Trước tiên, cuộc cách mạng công nghiệp nở rộ vào lúc đó. Tiếp theo, từ nhiều thập niên qua, người ta tìm cách làm nhẹ bớt các phương tiện đi lại. Một cỗ xe ngựa nặng 3 tấn, thường cần đến 2 hoặc 4 con ngựa để kéo. Chính trong bối cảnh đó, ý tưởng giữ thăng bằng trên hai bánh xe chuyển động được cho là đáng tin cậy”. “Velocipede”, thủy tổ của xe đạp ngày nay, được nam tước người Đức Karl Drais chính thức giới thiệu ngày 12/07/1817. “Veloce” - nhanh, “pède” - chân ý muốn nói “để con người đi nhanh hơn”. Được cấp bằng sáng chế ở Pháp năm 1818 với tên gọi “draisienne”, chiếc xe nhanh hơn cả xe ngựa, nối hai thành phố cách nhau 14 km trong một tiếng, đã thu hút hàng nghìn người hiếu kỳ ở vườn hoa Luxembourg, Paris. Thế nhưng, dù dai sức đến đâu, đẩy xe suốt 25 km cũng khiến người sử dụng kiệt sức, đau chân. Phải hơn 20 năm sau mới xuất hiện phát minh mang tính cách mạng : Bàn đạp được người thợ rèn Kirkpatrick MacMillan ở Scotland lắp ở bánh trước, vào năm 1839 nhưng chỉ là kiểu đẩy đi đẩy lại, rất nhanh mệt, khác kiểu đạp tròn hiện nay. Lại phải chờ thêm hơn 20 năm nữa, bàn đạp mới được lắp chính giữa bánh xe trước và đạp tròn, nhờ cải tiến năm 1861 của hai cha con người Pháp, Pierre và Ernest Michaux, khi sửa chiếc “draisienne” bị hỏng. Phát minh này giúp nhà Michaux phất lên như diều gặp gió. Khoảng 400 xe đạp “Michaudine” được xuất xưởng năm 1865. Đến năm 1867, sau thành công ở Triển lãm Hoàn cầu Paris, nhà sản xuất ngập trong đơn đặt hàng, thuê đến 500 công nhân để sản xuất khoảng 200 xe mỗi ngày. Xe đạp trở thành vật phức tạp nhất được chế tạo thời bấy giờ cùng với máy khâu và động cơ hơi nước. Kinh tế gia Frédéric Héran cho biết nhiều nước châu Âu lao vào cuộc đua cải tiến xe đạp : “Anh, Đức và Pháp là những nước lớn duy nhất có khả năng công nghiệp và có đủ kĩ sư để đảm nhiệm dần cải tiến xe đạp. Cả ba nước cạnh tranh điên cuồng trong khoảng 30 năm để phát triển xe đạp hiện đại với hàng trăm bằng sáng chế được đăng ký”. Phương tiện giải trí của giới nhà giầu ưa tốc độ Giới nhờ giàu mê tốc độ đã tổ chức nhiều cuộc đua xe ngay từ năm 1868. Và cũng vì những tay đua mê tốc độ mà xe “grand bi” ra đời năm 1870, rất thịnh hành trong các cuộc đua tại Anh, thậm chí là đua với ngựa. Tuy nhiên, xe không có tương lai do quá nguy hiểm. Đường kính bánh trước có thể lên đến 1,5 mét vì bánh càng lớn, tốc độ càng nhanh nhờ mỗi vòng đạp. Để trèo lên được yên xe và giữ thăng bằng, người lái phải uyển chuyển như diễn viên xiếc. Cũng trong giai đoạn này, xe đạp bắt đầu có lốp đặc bằng cao su. Năm 1877, kĩ sư người Anh James Starley phát minh ra gióng xe bằng ống thép, bền hơn. Hai năm sau, Henry John Lawson là người đầu tiên lắp bộ xích vào xe, kết nối chuyển động của bàn đạp với bánh sau vào năm 1879 và bắt đầu có hình thù giống xe ngày nay dù bánh trước vẫn lớn hơn. Xe đạp không ngừng được cải tiến để gọn nhẹ, thoải mái và nhanh hơn. Năm 1884, nhà phát minh người Anh John Kemp Starley (cháu của James Starley) thu nhỏ kích thước bánh trước bằng bánh sau để xe vững hơn và lắp hệ thống bàn đạp, xích nối bánh sau. Người lái xe ngồi ở phía sau, gần như không thể ngã về phía trước, cho nên xe của ông được gọi là “Rover Safety” (xe đạp an toàn). Từ lúc này, xe đạp hiện đại ra đời, hai bánh có kích thước như nhau, dùng xích, bánh xe lắp lốp hơi có thể tháo ra được. Săm hơi cũng là một phát minh lớn giúp cho xe đạp thoải mái hơn rất nhiều, nhất là vào lúc đường xá còn xấu, lát đá, đầy ổ gà và rãnh do vết xe. Ngoài ra phải nhắc đến một phát minh mang tính cách mạng khác là bộ điều chỉnh tốc độ. Trên đài France Culture, sử gia Philippe Tétart, giảng viên trường Đại học Maine, chuyên về lịch sử thể thao, giải thích : “Thay đổi vận tốc là một phát minh có từ lâu, ngay từ năm 1860. Nhưng vì nhiều lý do khác nhau về mặt kỹ thuật công nghiệp và do các định chế thể thao từ chối, bộ chuyển tốc độ chỉ được phát triển trong những năm 1920-1930. Lý do chính là do lịch sử xã hội của xe đạp gắn liền với lịch sử của những cuộc đua xe, người ta không muốn các tay đua lợi dụng hệ thống nào đó để đạp xe bớt khó nhọc hơn. Cho đến những năm 1920, mọi tay đua nghiệp dư hay chuyên nghiệp, hoặc chỉ là người đạp xe đi dạo, khi đến chân một đoạn dốc, vẫn phải dừng lại, đổi bánh xe sau để leo dốc thoải mái hơn”. Từ xe công vụ đến tự do của phụ nữ Tại Pháp, ngay từ năm 1900, xe đạp trở thành phương tiện di chuyển của cảnh sát. Họ được gọi là “Hirondelle” (chim én) vì đi xe có thương hiệu cùng tên do công ty Manufrance sản xuất tại Saint-Etienne và áo choàng của họ bay trong gió giống cánh én. Tại kinh đô Ánh sáng, phụ nữ không thử ngay những mẫu xe đầu tiên, giới khoa học thì cho rằng xe đạp quá nguy hiểm cho phái đẹp. Không lâu sau, xe đạp được coi là phụ kiện thời trang của giới quý tộc, là dấu hiệu của thanh lịch, thể hiện đẳng cấp ở chốn thượng lưu. Phải chờ đến cuối thế kỷ XIX, xe đạp mới trở thành phương tiện phổ biến cho phụ nữ sau cuộc đấu tranh bền bỉ xóa bỏ định kiến về hình ảnh người phụ nữ đạp xe. Năm 1895, nhà đấu tranh vì nữ quyền người Mỹ Susan B. Anthony phát biểu : “Xe đạp đã làm nhiều hơn thế cho sự giải phóng của người phụ nữ, hơn bất kỳ điều gì trên thế giới”. (3) Dần dần, xe đạp trở thành phương tiện di chuyển bình dân do giá bán giảm 10 lần trong những năm 1895-1935. Theo sử gia Philippe Tétart, sự phát triển và phổ biến của xe đạp gắn liền với lịch sử xã hội, với cuộc sống của người công nhân : “Năm 1890, chỉ có khoảng 50.000 xe đạp ở Pháp, nhưng đến cuối thế kỷ XIX thì đã vượt ngưỡng 1 triệu xe và có gần 3,5 triệu xe vào khoảng năm 1914. Ai là người mua xe đạp ? Phần lớn là giới công nhân và người dân sống ở nông thôn, khác hẳn với đối tượng khách hàng ban đầu là giới tinh hoa. Có thể thấy sự trùng khớp thực sự, không phải về mặt thời gian, giữa thực trạng tầng lớp công nhân - bắt đầu trở thành một phần quan trọng trong giới làm công ăn lương ở Pháp - với việc sở hữu một chiếc xe đạp giúp thuận tiện đi làm. Một ví dụ điển hình là vào năm 1936, thay vì ưu tiên yêu cầu được nghỉ phép có lương, nhân viên của công ty Renault lại đòi xây nhà gửi xe đạp có mái che để tránh mưa”. Niềm đam mê tốc độ tiếp tục được thể hiện qua những cuộc đua xe đạp, giờ được chính nhà sản xuất Peugeot tổ chức để khẳng định tính ưu việt của nhà sản xuất. Sử gia Philippe Tétart giải thích : “Ngay những năm 1880, Peugeot đã bắt đầu sản xuất ở ngoại ô Montbéliard, ban đầu là vài chục, sau đó là vài trăm, rồi vài nghìn bộ khung và xe đạp. Nhà sản xuất xe hơi đầu tư đến mức tự lập ra những đường đua riêng, tổ chức các cuộc tranh tài cho phép đông đảo người xem có cảm giác như tham gia vào cuộc đua. Dĩ nhiên Peugeot được lợi khi trở thành một trong những thương hiệu lớn nhất trong thời kỳ giữa hai Thế Chiến, đặc biệt là nhờ vào chiến lược huy động đông đảo người đến các cuộc tranh tài, điều mà không phải thương hiệu nào cũng làm được vào đầu thế kỷ”. Cuộc đua bắt đầu vượt ngoài khuôn khổ của nhà sản xuất khi Tour de France - Cuộc đua xe đạp vòng quanh nước Pháp - ra đời. Sự kiện thể thao nhanh chóng trở thành địa điểm vận động chính trị mà tướng Charles de Gaulle là người đầu tiên áp dụng. Sử gia Philippe Tétart giải thích :  “Hoan nghênh Tour de France, phải tiếp xúc được với đám đông, gặp gỡ các tay đua, bắt tay những người đến xem. Về điểm này, tướng De Gaulle là người đầu tiên dùng cách làm rõ ràng này. Xe đạp trở thành công cụ truyền thông chính trị. Trong thời kỳ giữa hai cuộc Thế Chiến, các chính trị gia thường hướng đến bóng đá, môn thể thao hàng đầu để họ bày tỏ gắn bó với hy vọng thu được ủng hộ”. Cũng vì hướng đến tốc độ mà xe đạp dần bị loại khỏi cuộc đua, thay vào đó, kể từ năm 1945, là ô tô, nhanh hơn, tiện nghi hơn, đẳng cấp hơn. Xe đạp tiếp tục biến động theo dòng lịch sử, theo kinh tế gia Frédéric Héran trên đài Europe 1 : “Trong những năm 1950-1960, người ta thấy việc sử dụng xe đạp sụt giảm nghiêm trọng ở nhiều nước châu Âu, kể cả ở Hà Lan, giảm 3 lần ở Hà Lan, 6 lần ở Pháp. Rồi đến cuộc khủng hoảng năng lượng năm 1994, người ta thấy xu hướng đi xe đạp dần dần trở lại, bắt đầu từ Hà Lan, Đức, tiếp theo là Đan Mạch, rồi đến Pháp vào khoảng những năm 1990 và đặc biệt là từ những năm 2000”. Hàng loạt cuộc đình công tại Pháp, tiếp theo là ba năm đại dịch Covid-19 và cuộc khủng hoảng năm lượng, xe đạp trở lại đông đảo ở các thành phố lớn. Trong năm 2021, người dân Pháp mua khoảng 2,7 triệu xe đạp mới, nhiều hơn cả mua ô tô. Ông Virgile Caillet, đại biểu của tổ chức Union Sport & Cycle, cho rằng “Pháp đang khám phá lại thực tế xe đạp là phương tiện di chuyển hàng ngày và là một công cụ thực sự cho xã hội”. (1) Eurovelo.com (2) Velo-territoire.org (3) Slate, "Le vélo, l'invention qui émancipa les femmes".

TẠP CHÍ VĂN HÓA
Những cuộc “cách mạng” gắn liền với lịch sử xe đạp

TẠP CHÍ VĂN HÓA

Play Episode Listen Later Nov 2, 2022 11:11


Châu Âu có 19 tuyến xe đạp EuroVelo xuyên 42 quốc gia, từ bán đảo Iberia đến Thổ Nhĩ Kỳ, từ Hy Lạp ngược lên cực bắc Na Uy (1). Pháp có đến 25.670 km dành cho xe đạp với 58 lộ trình, trong đó có 10 lộ trình EuroVelo, tính đến tháng 01/2022 (2). Xe đạp trở nên phổ thông hơn kể từ đại dịch Covid-19 và cuộc khủng hoảng năng lượng. Trải qua hơn một thế kỷ, xe đạp vẫn không ngừng biến động với nhiều cuộc “cách mạng” lịch sử. Tiếng Pháp có hai từ để nói về xe đạp : “vélo” và “bicyclette”. Tuy nhiên, trên đài France Culture ngày 16/06/2020, kinh tế gia Frédéric Héran, tác giả cuốn Retour de la bicyclette (Xe đạp trở lại, NXB La Découverte), giải thích “hai từ này hoàn toàn tương đương nhau. “Bicyclette” có vẻ sang trọng hơn, thành thị hơn một chút, còn “vélo” mang tính thể thao hơn”. Cuộc cách mạng công nghệ Xe đạp xuất phát từ nhu cầu cấp bách sau một năm 1816 mất mùa vì thiên tai ở châu Âu và Bắc Mỹ, ngựa bị giết thịt làm thức ăn, nên cần nhanh chóng tìm gia một phương tiện di chuyển thay thế xe ngựa. Sau này, xe đạp là thành quả của cả một thế kỷ cải tiến không ngừng về tốc độ và kỹ thuật để thỏa mãn những nhu cầu mới, theo tóm tắt của kinh tế gia Frédéric Héran : “Bối cảnh thời đại Khai sáng rất thuận lợi về mặt ý tưởng, với mong muốn thúc đẩy các phương tiện di chuyển để tăng vận tốc, vốn là một phát minh của thế kỷ XVIII. Trước tiên, cuộc cách mạng công nghiệp nở rộ vào lúc đó. Tiếp theo, từ nhiều thập niên qua, người ta tìm cách làm nhẹ bớt các phương tiện đi lại. Một cỗ xe ngựa nặng 3 tấn, thường cần đến 2 hoặc 4 con ngựa để kéo. Chính trong bối cảnh đó, ý tưởng giữ thăng bằng trên hai bánh xe chuyển động được cho là đáng tin cậy”. “Velocipede”, thủy tổ của xe đạp ngày nay, được nam tước người Đức Karl Drais chính thức giới thiệu ngày 12/07/1817. “Veloce” - nhanh, “pède” - chân ý muốn nói “để con người đi nhanh hơn”. Được cấp bằng sáng chế ở Pháp năm 1818 với tên gọi “draisienne”, chiếc xe nhanh hơn cả xe ngựa, nối hai thành phố cách nhau 14 km trong một tiếng, đã thu hút hàng nghìn người hiếu kỳ ở vườn hoa Luxembourg, Paris. Thế nhưng, dù dai sức đến đâu, đẩy xe suốt 25 km cũng khiến người sử dụng kiệt sức, đau chân. Phải hơn 20 năm sau mới xuất hiện phát minh mang tính cách mạng : Bàn đạp được người thợ rèn Kirkpatrick MacMillan ở Scotland lắp ở bánh trước, vào năm 1839 nhưng chỉ là kiểu đẩy đi đẩy lại, rất nhanh mệt, khác kiểu đạp tròn hiện nay. Lại phải chờ thêm hơn 20 năm nữa, bàn đạp mới được lắp chính giữa bánh xe trước và đạp tròn, nhờ cải tiến năm 1861 của hai cha con người Pháp, Pierre và Ernest Michaux, khi sửa chiếc “draisienne” bị hỏng. Phát minh này giúp nhà Michaux phất lên như diều gặp gió. Khoảng 400 xe đạp “Michaudine” được xuất xưởng năm 1865. Đến năm 1867, sau thành công ở Triển lãm Hoàn cầu Paris, nhà sản xuất ngập trong đơn đặt hàng, thuê đến 500 công nhân để sản xuất khoảng 200 xe mỗi ngày. Xe đạp trở thành vật phức tạp nhất được chế tạo thời bấy giờ cùng với máy khâu và động cơ hơi nước. Kinh tế gia Frédéric Héran cho biết nhiều nước châu Âu lao vào cuộc đua cải tiến xe đạp : “Anh, Đức và Pháp là những nước lớn duy nhất có khả năng công nghiệp và có đủ kĩ sư để đảm nhiệm dần cải tiến xe đạp. Cả ba nước cạnh tranh điên cuồng trong khoảng 30 năm để phát triển xe đạp hiện đại với hàng trăm bằng sáng chế được đăng ký”. Phương tiện giải trí của giới nhà giầu ưa tốc độ Giới nhờ giàu mê tốc độ đã tổ chức nhiều cuộc đua xe ngay từ năm 1868. Và cũng vì những tay đua mê tốc độ mà xe “grand bi” ra đời năm 1870, rất thịnh hành trong các cuộc đua tại Anh, thậm chí là đua với ngựa. Tuy nhiên, xe không có tương lai do quá nguy hiểm. Đường kính bánh trước có thể lên đến 1,5 mét vì bánh càng lớn, tốc độ càng nhanh nhờ mỗi vòng đạp. Để trèo lên được yên xe và giữ thăng bằng, người lái phải uyển chuyển như diễn viên xiếc. Cũng trong giai đoạn này, xe đạp bắt đầu có lốp đặc bằng cao su. Năm 1877, kĩ sư người Anh James Starley phát minh ra gióng xe bằng ống thép, bền hơn. Hai năm sau, Henry John Lawson là người đầu tiên lắp bộ xích vào xe, kết nối chuyển động của bàn đạp với bánh sau vào năm 1879 và bắt đầu có hình thù giống xe ngày nay dù bánh trước vẫn lớn hơn. Xe đạp không ngừng được cải tiến để gọn nhẹ, thoải mái và nhanh hơn. Năm 1884, nhà phát minh người Anh John Kemp Starley (cháu của James Starley) thu nhỏ kích thước bánh trước bằng bánh sau để xe vững hơn và lắp hệ thống bàn đạp, xích nối bánh sau. Người lái xe ngồi ở phía sau, gần như không thể ngã về phía trước, cho nên xe của ông được gọi là “Rover Safety” (xe đạp an toàn). Từ lúc này, xe đạp hiện đại ra đời, hai bánh có kích thước như nhau, dùng xích, bánh xe lắp lốp hơi có thể tháo ra được. Săm hơi cũng là một phát minh lớn giúp cho xe đạp thoải mái hơn rất nhiều, nhất là vào lúc đường xá còn xấu, lát đá, đầy ổ gà và rãnh do vết xe. Ngoài ra phải nhắc đến một phát minh mang tính cách mạng khác là bộ điều chỉnh tốc độ. Trên đài France Culture, sử gia Philippe Tétart, giảng viên trường Đại học Maine, chuyên về lịch sử thể thao, giải thích : “Thay đổi vận tốc là một phát minh có từ lâu, ngay từ năm 1860. Nhưng vì nhiều lý do khác nhau về mặt kỹ thuật công nghiệp và do các định chế thể thao từ chối, bộ chuyển tốc độ chỉ được phát triển trong những năm 1920-1930. Lý do chính là do lịch sử xã hội của xe đạp gắn liền với lịch sử của những cuộc đua xe, người ta không muốn các tay đua lợi dụng hệ thống nào đó để đạp xe bớt khó nhọc hơn. Cho đến những năm 1920, mọi tay đua nghiệp dư hay chuyên nghiệp, hoặc chỉ là người đạp xe đi dạo, khi đến chân một đoạn dốc, vẫn phải dừng lại, đổi bánh xe sau để leo dốc thoải mái hơn”. Từ xe công vụ đến tự do của phụ nữ Tại Pháp, ngay từ năm 1900, xe đạp trở thành phương tiện di chuyển của cảnh sát. Họ được gọi là “Hirondelle” (chim én) vì đi xe có thương hiệu cùng tên do công ty Manufrance sản xuất tại Saint-Etienne và áo choàng của họ bay trong gió giống cánh én. Tại kinh đô Ánh sáng, phụ nữ không thử ngay những mẫu xe đầu tiên, giới khoa học thì cho rằng xe đạp quá nguy hiểm cho phái đẹp. Không lâu sau, xe đạp được coi là phụ kiện thời trang của giới quý tộc, là dấu hiệu của thanh lịch, thể hiện đẳng cấp ở chốn thượng lưu. Phải chờ đến cuối thế kỷ XIX, xe đạp mới trở thành phương tiện phổ biến cho phụ nữ sau cuộc đấu tranh bền bỉ xóa bỏ định kiến về hình ảnh người phụ nữ đạp xe. Năm 1895, nhà đấu tranh vì nữ quyền người Mỹ Susan B. Anthony phát biểu : “Xe đạp đã làm nhiều hơn thế cho sự giải phóng của người phụ nữ, hơn bất kỳ điều gì trên thế giới”. (3) Dần dần, xe đạp trở thành phương tiện di chuyển bình dân do giá bán giảm 10 lần trong những năm 1895-1935. Theo sử gia Philippe Tétart, sự phát triển và phổ biến của xe đạp gắn liền với lịch sử xã hội, với cuộc sống của người công nhân : “Năm 1890, chỉ có khoảng 50.000 xe đạp ở Pháp, nhưng đến cuối thế kỷ XIX thì đã vượt ngưỡng 1 triệu xe và có gần 3,5 triệu xe vào khoảng năm 1914. Ai là người mua xe đạp ? Phần lớn là giới công nhân và người dân sống ở nông thôn, khác hẳn với đối tượng khách hàng ban đầu là giới tinh hoa. Có thể thấy sự trùng khớp thực sự, không phải về mặt thời gian, giữa thực trạng tầng lớp công nhân - bắt đầu trở thành một phần quan trọng trong giới làm công ăn lương ở Pháp - với việc sở hữu một chiếc xe đạp giúp thuận tiện đi làm. Một ví dụ điển hình là vào năm 1936, thay vì ưu tiên yêu cầu được nghỉ phép có lương, nhân viên của công ty Renault lại đòi xây nhà gửi xe đạp có mái che để tránh mưa”. Niềm đam mê tốc độ tiếp tục được thể hiện qua những cuộc đua xe đạp, giờ được chính nhà sản xuất Peugeot tổ chức để khẳng định tính ưu việt của nhà sản xuất. Sử gia Philippe Tétart giải thích : “Ngay những năm 1880, Peugeot đã bắt đầu sản xuất ở ngoại ô Montbéliard, ban đầu là vài chục, sau đó là vài trăm, rồi vài nghìn bộ khung và xe đạp. Nhà sản xuất xe hơi đầu tư đến mức tự lập ra những đường đua riêng, tổ chức các cuộc tranh tài cho phép đông đảo người xem có cảm giác như tham gia vào cuộc đua. Dĩ nhiên Peugeot được lợi khi trở thành một trong những thương hiệu lớn nhất trong thời kỳ giữa hai Thế Chiến, đặc biệt là nhờ vào chiến lược huy động đông đảo người đến các cuộc tranh tài, điều mà không phải thương hiệu nào cũng làm được vào đầu thế kỷ”. Cuộc đua bắt đầu vượt ngoài khuôn khổ của nhà sản xuất khi Tour de France - Cuộc đua xe đạp vòng quanh nước Pháp - ra đời. Sự kiện thể thao nhanh chóng trở thành địa điểm vận động chính trị mà tướng Charles de Gaulle là người đầu tiên áp dụng. Sử gia Philippe Tétart giải thích :  “Hoan nghênh Tour de France, phải tiếp xúc được với đám đông, gặp gỡ các tay đua, bắt tay những người đến xem. Về điểm này, tướng De Gaulle là người đầu tiên dùng cách làm rõ ràng này. Xe đạp trở thành công cụ truyền thông chính trị. Trong thời kỳ giữa hai cuộc Thế Chiến, các chính trị gia thường hướng đến bóng đá, môn thể thao hàng đầu để họ bày tỏ gắn bó với hy vọng thu được ủng hộ”. Cũng vì hướng đến tốc độ mà xe đạp dần bị loại khỏi cuộc đua, thay vào đó, kể từ năm 1945, là ô tô, nhanh hơn, tiện nghi hơn, đẳng cấp hơn. Xe đạp tiếp tục biến động theo dòng lịch sử, theo kinh tế gia Frédéric Héran trên đài Europe 1 : “Trong những năm 1950-1960, người ta thấy việc sử dụng xe đạp sụt giảm nghiêm trọng ở nhiều nước châu Âu, kể cả ở Hà Lan, giảm 3 lần ở Hà Lan, 6 lần ở Pháp. Rồi đến cuộc khủng hoảng năng lượng năm 1994, người ta thấy xu hướng đi xe đạp dần dần trở lại, bắt đầu từ Hà Lan, Đức, tiếp theo là Đan Mạch, rồi đến Pháp vào khoảng những năm 1990 và đặc biệt là từ những năm 2000”. Hàng loạt cuộc đình công tại Pháp, tiếp theo là ba năm đại dịch Covid-19 và cuộc khủng hoảng năm lượng, xe đạp trở lại đông đảo ở các thành phố lớn. Trong năm 2021, người dân Pháp mua khoảng 2,7 triệu xe đạp mới, nhiều hơn cả mua ô tô. Ông Virgile Caillet, đại biểu của tổ chức Union Sport & Cycle, cho rằng “Pháp đang khám phá lại thực tế xe đạp là phương tiện di chuyển hàng ngày và là một công cụ thực sự cho xã hội”. (1) Eurovelo.com (2) Velo-territoire.org (3) Slate, "Le vélo, l'invention qui émancipa les femmes".

TẠP CHÍ TIÊU ĐIỂM
Paris – Berlin rạn nứt : Do chiến tranh Ukraina hay vì Pháp suy yếu ?

TẠP CHÍ TIÊU ĐIỂM

Play Episode Listen Later Oct 27, 2022 10:35


Cuộc chiến Ukraina do Nga tiến hành đang làm xáo trộn quan hệ Pháp – Đức. Hai quốc gia được cho là cặp bài trùng đầu tầu của Liên Hiệp Châu Âu thời gian qua đã có những bất đồng, thậm chí cạnh tranh chiến lược trong nhiều lĩnh vực từ năng lượng, quốc phòng đến thương mại. Nhưng cuộc chiến này còn làm lộ rõ thế suy yếu của Pháp trước một nước Đức ngày càng có tham vọng khẳng định vai trò lãnh đạo châu Âu. Bữa ăn trưa làm việc giữa tổng thống Pháp Emmanuel Macron và thủ tướng Đức Olaf Scholz tại điện Elysée ngày 26/10/2022 khó thể che giấu được những bất đồng sâu sắc giữa hai nước trong những ngày gần đây. Cuộc gặp này diễn ra sau việc Paris hoãn vô thời hạn cuộc họp Hội đồng các bộ trưởng Pháp – Đức, dự kiến diễn ra ngày 26/10 tại lâu đài Fontainbleau, ngoại ô Paris. Hầu hết giới chuyên gia tại Pháp đều có chung nhận định : Cuộc chiến tại Ukraina đã làm bùng nổ các căng thẳng, làm bất ổn châu Âu và đẩy nước Đức đi theo chiến lược « Germany First », nhằm khắc phục những hậu quả do mô hình chiến lược mà Đức áp đặt từ bao lâu nay và được dựa trên ba yếu tố : Phụ thuộc vào khí đốt của Nga, phụ thuộc vào thị trường xuất khẩu Trung Quốc và phụ thuộc an ninh vào Mỹ. Ba điểm bất đồng hay cạnh tranh chiến lược ? Chiến tranh Ukraina do Nga phát động đã làm lộ rõ những yếu kém của mô hình này, khiến nền kinh tế Đức lao đao. Berlin tìm mọi cách hạn chế tính dễ tổn thương của họ và cứu vãn các lợi ích của họ bằng mọi giá, bất chấp nguy cơ ảnh hưởng đến các đối tác, đặc biệt là Pháp. Nếu như danh sách các bất đồng giữa hai nước ngày một dài, thì ít nhất có ba lãnh vực đang đẩy cặp đôi Paris – Berlin ngày một rời xa nhau. Thứ nhất, trong lĩnh vực năng lượng. Pháp chỉ trích Đức, bên phải chịu trách nhiệm đầu tiên trong việc Nga có thể gia tăng áp lực về cung cấp khí đốt cho châu Âu, là đã tìm cách cản trở biện pháp áp giá trần khí đốt, cải cách thị trường điện và tách rời giá điện với giá khí đốt, và cùng lúc tiếp tục một chiến lược bền bỉ "phá hoại" ngành điện hạt nhân. Trong hồ sơ năng lượng này, Pháp và Đức còn đối đầu nhau trong dự án đường ống dẫn khí đốt nối Đức và Tây Ban Nha, băng qua lãnh thổ Pháp. Thứ hai, Paris trách Berlin có hành động « đơn thương độc mã » khi tuyên bố chi 200 tỷ euro để hỗ trợ nền kinh tế mà không thông báo trước cho Pháp và các đối tác khác, vốn dĩ chủ trương một hình thức đối phó chung với các cuộc khủng hoảng năng lượng. Tuy nhiên, Nicolas Baverez, một cây bút bình luận cho báo Pháp Le Figaro, trên đài Europe 1 cho rằng khó thể chỉ trích Đức vì đó là chuyện bảo vệ các lợi ích quốc gia: « Đức bảo vệ các lợi ích của mình, nhưng điều đó cũng không cấm cản Đức nghĩ đến tình liên đới. Nước Đức sẽ nghĩ đến điều này khi họ không có chọn lựa nào khác, khi họ nhận ra rằng điều đó thật sự cũng nằm trong lợi ích của Đức. Chẳng hạn như cuộc khủng hoảng đồng euro, Đức đã phản đối tình liên đới cho đến lúc họ nhận thấy là, nếu cứ để như thế, thị trường to lớn châu Âu có nguy cơ tan vỡ và đây cũng sẽ là một vấn đề cho ngành công nghiệp của Đức. Điều này cũng tương tự cho cuộc khủng hoảng dịch tễ, cho kế hoạch chấn hưng kinh tế mà Đức rồi cũng đã đổi ý và chấp nhận khoản nợ 750 tỷ euro của Liên Âu, khi Berlin hiểu ra rằng Roma không thể tự cứu mình, tương tự cho cả vùng Nam Âu. Nếu Nam Âu sụp đổ, cả châu Âu và nền thị trường lớn sẽ sụp đổ theo. » Về điểm này, nhà nghiên cứu, cố vấn về Đức, Alexandre Robinet-Borgomano, Viện Montaigne, trên đài truyền hình quốc tế France 24, giải thích những điều nghịch lý, phản ảnh một cách nhìn khác về biện pháp kinh tế này của Đức. « Từ khoảng một chục năm nay, người ta chỉ trích Đức là không đầu tư đầy đủ, không theo trường phái Keynes, không hậu thuẫn kinh tế qua đầu tư công, bởi vì ngày nay chúng ta hiểu rằng chính sách theo mô hình Keynes không phải là một chính sách theo đó phải bơm tiền công vào nền kinh tế, mà đó là một chính sách trước hết là phản chu kỳ, dùng các khoản thặng dư trong giai đoạn tăng trưởng để đưa chúng trở lại vào nền kinh tế trong giai đoạn suy thoái. Nước Đức sau 16 năm bình ổn, thịnh vượng, giờ đang bước vào thời kỳ khó khăn chưa từng thấy và nước Đức có một ngân sách dồi dào đủ để cứu vãn kinh tế đất nước. » Điểm thứ ba gây căng thẳng lớn cho trục Pháp – Đức chính là quốc phòng. Sau thông báo 100 tỷ euro tái vũ trang cho quân đội Đức, thủ tướng Olaf Scholz, trong bài diễn văn tại Praha, thủ đô Cộng hòa Séc, bất ngờ đưa ra dự án lá chắn tên lửa với 14 nước châu Âu, trong đó có Anh Quốc và các nước vùng Baltic, với sự hỗ trợ kỹ thuật từ Mỹ và Israel mà không có nước Pháp, vốn cũng có một hệ thống phòng không địa đối không. Paris cảm thấy bực bội vì Berlin không một lời đả động đến các dự án quốc phòng chung châu Âu mà ông Macron xúc tiến từ nhiều năm qua. Với nhiều nhà quan sát, sự kiện này xem như đặt dấu chấm hết cho chương trình hợp tác quốc phòng chung về các loại xe tăng và chiến đấu cơ cho tương lai giữa hai nước. Cũng tại Praha, ông Olaf Scholz còn nói đến một châu Âu mở rộng từ 30 nước thành viên như hiện nay lên thành 36 nước, được điều hành theo đa số. Với ông Pierre Lellouche, cựu nghị sĩ, quốc vụ khanh đặc trách đối ngoại dưới thời chính phủ tổng thống Nicolas Sarkozy, khi đưa ra tầm nhìn này, nước Đức có tham vọng củng cố vai trò lãnh đạo hàng đầu tại châu Âu, khi tìm cách dựa vào các nước vệ tinh xung quanh như các quốc gia Trung Âu, các nước vùng Baltic và các nước Bắc Âu, trước một nước Pháp bị cô lập và một vùng Nam Âu bị gạt ra bên lề. Trên kênh truyền hình France 24, Pierre Lellouche giải thích : « Hiện nay có một sự khẳng định vai trò lãnh đạo của Đức. Một ý định lãnh đạo chính trị tại châu Âu mà Đức muốn mở rộng thêm cho 8 hay 10 nước nữa, nhất là cho tất cả các nước vùng Balkan với một cách vận hành theo kiểu Đức, nghĩa là theo đa số, cho phép Đức cùng với vô số các nước nhỏ xung quanh giữ ưu thế đúng như những gì nhà báo Jacques Bainville từng dự báo ngay sau khi ký kết hiệp ước Versailles năm 1919. Nghĩa là người ta trở về với thế cân bằng một nước thống trị một chuỗi các nước nhỏ hơn xung quanh, dĩ nhiên phụ thuộc vào sự che chở an ninh của Mỹ, như các nước vùng Baltic, Ba Lan và Đức thì áp đặt mô hình. Hệ quả là Pháp hoàn toàn bị gạt ra khỏi hệ thống. » Pháp và những sai lầm chiến lược kinh tế Thế nhưng thái độ kiên quyết bảo vệ các lợi ích và mô hình « trọng thương » của Berlin còn được nuôi dưỡng bởi sự yếu kém của Pháp, ông Nicolas Baverez cay đắng nhận xét. Nhiều nhà phân tích chỉ trích Paris ngây thơ không biết bảo vệ các lợi ích của mình. Nhận định này, một lần nữa, đã bị ông Nicolas Baverez trên đài Europe 1 phản bác. « Bởi vì Pháp đã bị suy yếu đáng kể, và nước Pháp đang trong tình trạng lệ thuộc vào Đức. Ở đây chúng ta có một mối tương quan lực lượng về kinh tế. Cách biệt về giầu có giữa người Pháp và Đức là 15%.  Đức có thể chi ra 200 tỷ euro bởi vì nợ công của họ chỉ ở mức 70%  GDP, trong khi của Pháp lên đến 112,5%. » Cũng theo ông Nicolas Baverez, nền kinh tế Pháp hiện nay trong một tình trạng thảm hại, tăng trưởng kinh tế 0%, trong khi thâm hụt thương mại lên đến 155 tỷ euro. Nếu gộp hết các khoản nợ công, nợ tư nhân và nợ các hộ gia đình, tổng nợ của Pháp chiếm đến 350% của GDP, cao hơn rất nhiều so với nợ của Đức. Đây cũng chính là điều mà nước Đức, từ nhiều đời chính phủ qua, vẫn luôn chỉ trích Paris là « buông thả », không tuân thủ nghiêm ngặt các cam kết về ngân sách. Theo Pierre Lellouche và Nicolas Baverez, nước Pháp trong một thời gian dài đã có những sai lầm trong các chính sách về kinh tế. Các nhà lãnh đạo Pháp đã chọn con đường phi công nghiệp hóa đất nước, làm biến mất nhiều lĩnh vực được cho là thế mạnh của Pháp – từ nông nghiệp, sản xuất xe ô tô, cho đến năng lượng, thay vào đó là mô hình tăng trưởng nhờ tiêu thụ. Hệ quả là ngày nay, uy tín của Pháp tại châu Âu sụt giảm theo với đà suy yếu kinh tế. Pierre Lellouche nhận định : « Trong phát biểu của ông Macron, người ta thấy có một thiện chí tiếp tục theo đuổi đường hướng được tướng De Gaulle, các đời tổng thống Pompidou, Giscard d'Estaing hay Mitterand vạch ra từ lâu. Ý tưởng đưa ra là xây dựng xung quanh cặp đôi Pháp – Đức một liên minh chính trị sao cho khối này có thể trụ vững giữa các cường quốc Mỹ, Nga và Trung Quốc. Đó cũng chính là mục tiêu đối ngoại của Pháp. Nhưng người ta cũng nhận thấy rằng, để cho ý tưởng này có thể thực hiện thì thế mạnh về kinh tế giữa Pháp và Đức phải tương quan với nhau. Chỉ có điều cách biệt tương quan này giữa hai nước từ 15 năm qua ngày càng lớn. Nước Pháp ngày nay chẳng có gì để xuất khẩu cả. Chính tình trạng phi công nghiệp hóa đã làm ngành thương mại của Pháp bị suy sụp, trong khi nước Đức vẫn tiếp tục chăm chút cho ngành xuất khẩu của mình. Với một sự cách biệt ngày càng lớn, cho dù chúng ta có là cường quốc hạt nhân, có mạnh hơn chăng về mặt quân sự thì điều đó cũng chưa đủ để bù đắp. Vào lúc thủ tướng Scholtz tuyên bố chi ra 100 tỷ euro để tái vũ trang cho Đức, biến Đức thành cường quốc quân sự hàng đầu tại châu Âu, mối quan hệ giữa hai nước còn tồi tệ hơn nữa » Trong cuộc tranh luận trên đài France 24, Pierre Lellouche có nhắc lại một công thức do vị tổng thư ký NATO đầu tiên Hastings Lionel Ismay đưa ra : « To keep the Soviet Out, The US In and the German Down. – Phải giữ Liên Xô ở xa, Đưa nước Mỹ vào, và Khống chế nước Đức ». Trong bối cảnh hiện nay, công thức này phải chăng đã lỗi thời ?

Les Nuits de France Culture
Une vie une oeuvre - Geneviève de Gaulle-Anthonioz (1ère diffusion : 23/05/2015)

Les Nuits de France Culture

Play Episode Listen Later Oct 25, 2022 60:00


durée : 01:00:00 - Les Nuits de France Culture - par : Albane Penaranda - Une vie une oeuvre - Geneviève de Gaulle-Anthonioz (1ère diffusion : 23/05/2015)

A History Of Rock Music in Five Hundred Songs
Episode 155: “Waterloo Sunset” by the Kinks

A History Of Rock Music in Five Hundred Songs

Play Episode Listen Later Oct 11, 2022


Episode one hundred and fifty-five of A History of Rock Music in Five Hundred Songs looks at “Waterloo Sunset” by the Kinks, and the self-inflicted damage the group did to their career between 1965 and 1967. Click the full post to read liner notes, links to more information, and a transcript of the episode. Patreon backers also have a nineteen-minute bonus episode available, on "Excerpt From a Teenage Opera" by Keith West. Tilt Araiza has assisted invaluably by doing a first-pass edit, and will hopefully be doing so from now on. Check out Tilt's irregular podcasts at http://www.podnose.com/jaffa-cakes-for-proust and http://sitcomclub.com/ Resources No Mixcloud this week, as there are too many Kinks songs. I've used several resources for this and future episodes on the Kinks, most notably Ray Davies: A Complicated Life by Johnny Rogan and You Really Got Me by Nick Hasted. X-Ray by Ray Davies is a remarkable autobiography with a framing story set in a dystopian science-fiction future, while Kink by Dave Davies is more revealing but less well-written. The Anthology 1964-1971 is a great box set that covers the Kinks' Pye years, which overlap almost exactly with their period of greatest creativity. For those who don't want a full box set, this two-CD set covers all the big hits. And this is the interview with Rasa I discuss in the episode. Patreon This podcast is brought to you by the generosity of my backers on Patreon. Why not join them? Transcript Before I start, this episode has some mentions of racism and homophobia, several discussions of physical violence, one mention of domestic violence, and some discussion of mental illness. I've tried to discuss these things with a reasonable amount of sensitivity, but there's a tabloid element to some of my sources which inevitably percolates through, so be warned if you find those things upsetting. One of the promises I made right at the start of this project was that I would not be doing the thing that almost all podcasts do of making huge chunks of the episodes be about myself -- if I've had to update people about something in my life that affects the podcast, I've done it in separate admin episodes, so the episodes themselves will not be taken up with stuff about me. The podcast is not about me. I am making a very slight exception in this episode, for reasons that will become clear -- there's no way for me to tell this particular story the way I need to without bringing myself into it at least a little. So I wanted to state upfront that this is a one-off thing. The podcast is not suddenly going to change. But one question that I get asked a lot -- far more than I'd expect -- is "do the people you talk about in the podcast ever get in touch with you about what you've said?" Now that has actually happened twice, both times involving people leaving comments on relatively early episodes. The first time is probably the single thing I'm proudest of achieving with this series, and it was a comment left on the episode on "Goodnight My Love" a couple of years back: [Excerpt: Jesse Belvin, "Goodnight My Love"] That comment was from Debra Frazier and read “Jesse Belvin is my Beloved Uncle, my mother's brother. I've been waiting all my life for him to be recognized in this manner. I must say the content in this podcast is 100% correct!Joann and Jesse practically raised me. Can't express how grateful I am. Just so glad someone got it right. I still miss them dearly to this day. My world was forever changed Feb. 6th 1960. I can remember him writing most of those songs right there in my grandmother's living room. I think I'm his last living closest relative, that knows everything in this podcast is true." That comment by itself would have justified me doing this whole podcast. The other such comment actually came a couple of weeks ago, and was on the episode on "Only You": [Excerpt: The Platters, "Only You"] That was a longer comment, from Gayle Schrieber, an associate of Buck Ram, and started "Well, you got some of it right. Your smart-assed sarcasm and know-it-all attitude is irritating since I Do know it all from the business side but what the heck. You did better than most people – with the exception of Marv Goldberg." Given that Marv Goldberg is the single biggest expert on 1950s vocal groups in the world, I'll take that as at least a backhanded compliment. So those are the only two people who I've talked about in the podcast who've commented, but before the podcast I had a blog, and at various times people whose work I wrote about would comment -- John Cowsill of the Cowsills still remembers a blog post where I said nice things about him fourteen years ago, for example. And there was one comment on a blog post I made four or five years ago which confirmed something I'd suspected for a while… When we left the Kinks, at the end of 1964, they had just recorded their first album. That album was not very good, but did go to number three in the UK album charts, which is a much better result than it sounds. Freddie "Boom Boom" Cannon got to number one in 1960, but otherwise the only rock acts to make number one on the album charts from the start of the sixties through the end of 1967 were Elvis, Cliff Richard, the Shadows, the Beatles, the Rolling Stones, Bob Dylan and the Monkees. In the first few years of the sixties they were interspersed with the 101 Strings, trad jazz, the soundtrack to West Side Story, and a blackface minstrel group, The George Mitchell Singers. From mid-1963 through to the end of 1967, though, literally the only things to get to number one on the album charts were the Beatles, the Rolling Stones, Bob Dylan, the Monkees, and the soundtrack to The Sound of Music. That tiny cabal was eventually broken at the end of 1967 by Val Doonican Rocks… But Gently, and from 1968 on the top of the album charts becomes something like what we would expect today, with a whole variety of different acts, I make this point to point out two things The first is that number three on the album charts is an extremely good position for the Kinks to be in -- when they reached that point the Rolling Stones' second album had just entered at number one, and Beatles For Sale had dropped to number two after eight weeks at the top -- and the second is that for most rock artists and record labels, the album market was simply not big enough or competitive enough until 1968 for it to really matter. What did matter was the singles chart. And "You Really Got Me" had been a genuinely revolutionary hit record. According to Ray Davies it had caused particular consternation to both the Rolling Stones and the Yardbirds, both of whom had thought they would be the first to get to number one with a dirty, distorted, R&B-influenced guitar-riff song. And so three weeks after the release of the album came the group's second single. Originally, the plan had been to release a track Ray had been working on called "Tired of Waiting", but that was a slower track, and it was decided that the best thing to do would be to try to replicate the sound of their first hit. So instead, they released "All Day And All Of The Night": [Excerpt: The Kinks, "All Day And All Of The Night"] That track was recorded by the same team as had recorded "You Really Got Me", except with Perry Ford replacing Arthur Greenslade on piano. Once again, Bobby Graham was on drums rather than Mick Avory, and when Ray Davies suggested that he might want to play a different drum pattern, Graham just asked him witheringly "Who do you think you are?" "All Day and All of the Night" went to number two -- a very impressive result for a soundalike follow-up -- and was kept off the number one spot first by "Baby Love" by the Supremes and then by "Little Red Rooster" by the Rolling Stones. The group quickly followed it up with an EP, Kinksize Session, consisting of three mediocre originals plus the group's version of "Louie Louie". By February 1965 that had hit number one on the EP charts, knocking the Rolling Stones off. Things were going as well as possible for the group. Ray and his girlfriend Rasa got married towards the end of 1964 -- they had to, as Rasa was pregnant and from a very religious Catholic family. By contrast, Dave was leading the kind of life that can only really be led by a seventeen-year-old pop star -- he moved out of the family home and in with Mick Avory after his mother caught him in bed with five women, and once out of her watchful gaze he also started having affairs with men, which was still illegal in 1964. (And which indeed would still be illegal for seventeen-year-olds until 2001). In January, they released their third hit single, "Tired of Waiting for You". The track was a ballad rather than a rocker, but still essentially another variant on the theme of "You Really Got Me" -- a song based around a few repeated phrases of lyric, and with a chorus with two major chords a tone apart. "You Really Got Me"'s chorus has the change going up: [Plays "You Really Got Me" chorus chords] While "Tired Of Waiting For You"'s chorus has the change going down: [Plays "Tired of Waiting For You" chorus chords] But it's trivially easy to switch between the two if you play them in the same key: [Demonstrates] Ray has talked about how "Tired of Waiting for You" was partly inspired by how he felt tired of waiting for the fame that the Kinks deserved, and the music was written even before "You Really Got Me". But when they went into the studio to record it, the only lyrics he had were the chorus. Once they'd recorded the backing track, he worked on the lyrics at home, before coming back into the studio to record his vocals, with Rasa adding backing vocals on the softer middle eight: [Excerpt: The Kinks, "Tired of Waiting For You"] After that track was recorded, the group went on a tour of Australia, New Zealand, and Hong Kong. The flight out to Australia was thirty-four hours, and also required a number of stops. One stop to refuel in Moscow saw the group forced back onto the plane at gunpoint after Pete Quaife unwisely made a joke about the recently-deposed Russian Premier Nikita Khruschev. They also had a stop of a couple of days in Mumbai, where Ray was woken up by the sounds of fishermen chanting at the riverside, and enchanted by both the sound and the image. In Adelaide, Ray and Dave met up for the first time in years with their sister Rose and her husband Arthur. Ray was impressed by their comparative wealth, but disliked the slick modernity of their new suburban home. Dave became so emotional about seeing his big sister again that he talked about not leaving her house, not going to the show that night, and just staying in Australia so they could all be a family again. Rose sadly told him that he knew he couldn't do that, and he eventually agreed. But the tour wasn't all touching family reunions. They also got into a friendly rivalry with Manfred Mann, who were also on the tour and were competing with the Kinks to be the third-biggest group in the UK behind the Beatles and the Stones, and at one point both bands ended up on the same floor of the same hotel as the Stones, who were on their own Australian tour. The hotel manager came up in the night after a complaint about the noise, saw the damage that the combined partying of the three groups had caused, and barricaded them into that floor, locking the doors and the lift shafts, so that the damage could be contained to one floor. "Tired of Waiting" hit number one in the UK while the group were on tour, and it also became their biggest hit in the US, reaching number six, so on the way home they stopped off in the US for a quick promotional appearance on Hullabaloo. According to Ray's accounts, they were asked to do a dance like Freddie and the Dreamers, he and Mick decided to waltz together instead, and the cameras cut away horrified at the implied homosexuality. In fact, examining the footage shows the cameras staying on the group as Mick approaches Ray, arms extended, apparently offering to waltz, while Ray backs off nervous and confused, unsure what's going on. Meanwhile Dave and Pete on the other side of the stage are being gloriously camp with their arms around each other's shoulders. When they finally got back to the UK, they were shocked to hear this on the radio: [Excerpt: The Who, "I Can't Explain"] Ray was horrified that someone had apparently stolen the group's sound, especially when he found out it was the Who, who as the High Numbers had had a bit of a rivalry with the group. He said later "Dave thought it was us! It was produced by Shel Talmy, like we were. They used the same session singers as us, and Perry Ford played piano, like he did on ‘All Day And All Of The Night'. I felt a bit appalled by that. I think that was worse than stealing a song – they were actually stealing our whole style!” Pete Townshend later admitted as much, saying that he had deliberately demoed "I Can't Explain" to sound as much like the Kinks as possible so that Talmy would see its potential. But the Kinks were still, for the moment, doing far better than the Who. In March, shortly after returning from their foreign tour, they released their second album, Kinda Kinks. Like their first album, it was a very patchy effort, but it made number two on the charts, behind the Rolling Stones. But Ray Davies was starting to get unhappy. He was dissatisfied with everything about his life. He would talk later about looking at his wife lying in bed sleeping and thinking "What's she doing here?", and he was increasingly wondering if the celebrity pop star life was right for him, simultaneously resenting and craving the limelight, and doing things like phoning the music papers to deny rumours that he was leaving the Kinks -- rumours which didn't exist until he made those phone calls. As he thought the Who had stolen the Kinks' style, Ray decided to go in a different direction for the next Kinks single, and recorded "Everybody's Gonna Be Happy", which was apparently intended to sound like Motown, though to my ears it bears no resemblance: [Excerpt: The Kinks, "Everybody's Gonna Be Happy"] That only went to number nineteen -- still a hit, but a worry for a band who had had three massive hits in a row. Several of the band started to worry seriously that they were going to end up with no career at all. It didn't help that on the tour after recording that, Ray came down with pneumonia. Then Dave came down with bronchitis. Then Pete Quaife hit his head and had to be hospitalised with severe bleeding and concussion. According to Quaife, he fainted in a public toilet and hit his head on the bowl on the way down, but other band members have suggested that Quaife -- who had a reputation for telling tall stories, even in a band whose members are all known for rewriting history -- was ashamed after getting into a fight. In April they played the NME Poll-Winners' Party, on the same bill as the Beatles, the Rolling Stones, the Animals, the Moody Blues, the Searchers, Freddie And The Dreamers, Herman's Hermits, Wayne Fontana & The Mindbenders, the Rockin' Berries, the Seekers, the Ivy League, Them, the Bachelors, Georgie Fame & The Blue Flames, Cilla Black, Dusty Springfield, Twinkle, Tom Jones, Donovan, and Sounds Incorporated. Because they got there late they ended up headlining, going on after the Beatles, even though they hadn't won an award, only come second in best new group, coming far behind the Stones but just ahead of Manfred Mann and the Animals. The next single, "Set Me Free", was a conscious attempt to correct course after "Everybody's Gonna Be Happy" had been less successful: [Excerpt: The Kinks, "Set Me Free"] The song is once again repetitive, and once again based on a riff, structured similarly to "Tired of Waiting" but faster and more upbeat, and with a Beatles-style falsetto in the chorus. It worked -- it returned the group to the top ten -- but Ray wasn't happy at writing to order. He said in August of that year “I'm ashamed of that song. I can stand to hear and even sing most of the songs I've written, but not that one. It's built around pure idiot harmonies that have been used in a thousand songs.” More recently he's talked about how the lyric was an expression of him wanting to be set free from the constraint of having to write a hit song in the style he felt he was outgrowing. By the time the single was released, though, it looked like the group might not even be together any longer. There had always been tensions in the band. Ray and Dave had a relationship that made the Everly Brothers look like the model of family amity, and while Pete Quaife stayed out of the arguments for the most part, Mick Avory couldn't. The core of the group had always been the Davies brothers, and Quaife had known them for years, but Avory was a relative newcomer and hadn't grown up with them, and they also regarded him as a bit less intelligent than the rest of the group. He became the butt of jokes on a fairly constant basis. That would have been OK, except that Avory was also an essentially passive person, who didn't want to take sides in conflicts, while Dave Davies thought that as he and Avory were flatmates they should be on the same side, and resented when Avory didn't take his side in arguments with Ray. As Dave remembered it, the trigger came when he wanted to change the setlist and Mick didn't support him against Ray. In others' recollection, it came when the rest of the band tried to get Dave away from a party and he got violent with them. Both may be true. Either way, Dave got drunk and threw a suitcase at the back of a departing Mick, who was normally a fairly placid person but had had enough, and so he turned round, furious, grabbed Dave, got him in a headlock and just started punching, blackening both his eyes. According to some reports, Avory was so infuriated with Dave that he knocked him out, and Dave was so drunk and angry that when he came to he went for Avory again, and got knocked out again. The next day, the group were driven to their show in separate cars -- the Davies brothers in one, the rhythm section in the other -- they had separate dressing rooms, and made their entrance from separate directions. They got through the first song OK, and then Dave Davies insulted Avory's drumming, spat at him, and kicked his drums so they scattered all over the stage. At this point, a lot of the audience were still thinking this was part of the act, but Avory saw red again and picked up his hi-hat cymbal and smashed it down edge-first onto Dave's head. Everyone involved says that if his aim had been very slightly different he would have actually killed Dave. As it is, Dave collapsed, unconscious, bleeding everywhere. Ray screamed "My brother! He's killed my little brother!" and Mick, convinced he was a murderer, ran out of the theatre, still wearing his stage outfit of a hunting jacket and frilly shirt. He was running away for his life -- and that was literal, as Britain still technically had the death penalty at this point; while the last executions in Britain took place in 1964, capital punishment for murder wasn't abolished until late 1965 -- but at the same time a gang of screaming girls outside who didn't know what was going on were chasing him because he was a pop star. He managed to get back to London, where he found that the police had been looking for him but that Dave was alive and didn't want to press charges. However, he obviously couldn't go back to their shared home, and they had to cancel gigs because Dave had been hospitalised. It looked like the group were finished for good. Four days after that, Ray and Rasa's daughter Louisa was born, and shortly after that Ray was in the studio again, recording demos: [Excerpt: Ray Davies, "I Go to Sleep (demo)"] That song was part of a project that Larry Page, the group's co-manager, and Eddie Kassner, their publisher, had of making Ray's songwriting a bigger income source, and getting his songs recorded by other artists. Ray had been asked to write it for Peggy Lee, who soon recorded her own version: [Excerpt: Peggy Lee, "I Go to Sleep"] Several of the other tracks on that demo session featured Mitch Mitchell on drums. At the time, Mitchell was playing with another band that Page managed, and there seems to have been some thought of him possibly replacing Avory in the group. But instead, Larry Page cut the Gordian knot. He invited each band member to a meeting, just the two of them -- and didn't tell them that he'd scheduled all these meetings at the same time. When they got there, they found that they'd been tricked into having a full band meeting, at which point Page just talked to them about arrangements for their forthcoming American tour, and didn't let them get a word in until he'd finished. At the end he asked if they had any questions, and Mick Avory said he'd need some new cymbals because he'd broken his old ones on Dave's head. Before going on tour, the group recorded a song that Ray had written inspired by that droning chanting he'd heard in Mumbai. The song was variously titled "See My Friend" and "See My Friends" -- it has been released under both titles, and Ray seems to sing both words at different times -- and Ray told Maureen Cleave "The song is about homosexuality… It's like a football team and the way they're always kissing each other.” (We will be talking about Ray Davies' attitudes towards sexuality and gender in a future episode, but suffice to say that like much of Davies' worldview, he has a weird mixture of very progressive and very reactionary views, and he is also prone to observe behaviours in other people's private lives and make them part of his own public persona). The guitar part was recorded on a bad twelve-string guitar that fed back in the studio, creating a drone sound, which Shel Talmy picked up on and heavily compressed, creating a sound that bore more than a little resemblance to a sitar: [Excerpt: The Kinks, "See My Friend"] If that had been released at the time, it would have made the Kinks into trend-setters. Instead it was left in the can for nearly three months, and in the meantime the Yardbirds released the similar-sounding "Heart Full of Soul", making the Kinks look like bandwagon-jumpers when their own record came out, and reinforcing a paranoid belief that Ray had started to develop that his competitors were stealing his ideas. The track taking so long to come out was down to repercussions from the group's American tour, which changed the course of their whole career in ways they could not possibly have predicted. This was still the era when the musicians' unions of the US and UK had a restrictive one-in, one-out policy for musicians, and you couldn't get a visa to play in the US without the musicians' union's agreement -- and the AFM were not very keen on the British invasion, which they saw as taking jobs away from their members. There are countless stories from this period of bands like the Moody Blues getting to the US only to find that the arrangements have fallen through and they can't perform. Around this time, Wayne Fontana and the Mindbenders were told they weren't notable enough to get permission to play more than one gig, even though they were at number one on the charts in the US at the time. So it took a great deal of effort to get the Kinks' first US tour arranged, and they had to make a good impression. Unfortunately, while the Beatles and Stones knew how to play the game and give irreverent, cheeky answers that still left the interviewers amused and satisfied, the Kinks were just flat-out confusing and rude: [Excerpt: The Kinks Interview with Clay Cole] The whole tour went badly. They were booked into unsuitable venues, and there were a series of events like the group being booked on the same bill as the Dave Clark Five, and both groups having in their contract that they would be the headliner. Promoters started to complain about them to their management and the unions, and Ray was behaving worse and worse. By the time the tour hit LA, Ray was being truly obnoxious. According to Larry Page he refused to play one TV show because there was a Black drummer on the same show. Page said that it was not about personal prejudice -- though it's hard to see how it could not be, at least in part -- but just picking something arbitrary to complain about to show he had the power to mess things up. While shooting a spot for the show Where The Action Is, Ray got into a physical fight with one of the other cast members over nothing. What Ray didn't realise was that the person in question was a representative for AFTRA, the screen performers' union, and was already unhappy because Dave had earlier refused to join the union. Their behaviour got reported up the chain. The day after the fight was supposed to be the highlight of the tour, but Ray was missing his wife. In the mid-sixties, the Beach Boys would put on a big Summer Spectacular at the Hollywood Bowl every year, and the Kinks were due to play it, on a bill which as well as the Beach Boys also featured the Byrds, the Righteous Brothers, Dino, Desi & Billy, and Sonny and Cher. But Ray said he wasn't going on unless Rasa was there. And he didn't tell Larry Page, who was there, that. Instead, he told a journalist at the Daily Mirror in London, and the first Page heard about it was when the journalist phoned him to confirm that Ray wouldn't be playing. Now, they had already been working to try to get Rasa there for the show, because Ray had been complaining for a while. But Rasa didn't have a passport. Not only that, but she was an immigrant and her family were from Lithuania, and the US State Department weren't exactly keen on people from the Eastern Bloc flying to the US. And it was a long flight. I don't know exactly how long a flight from London to LA took then, but it takes eleven and a half hours now, and it will have been around that length. Somehow, working a miracle, Larry Page co-ordinated with his co-managers Robert Wace and Grenville Collins back in London -- difficult in itself as Wace and Collins and Page and his business partner Eddie Kassner were by now in two different factions, because Ray had been manipulating them and playing them off against each other for months. But the three of them worked together and somehow got Rasa to LA in time for Ray to go on stage. Page waited around long enough to see that Ray had got on stage at the Hollywood Bowl, then flew back to London. He had had enough of Ray's nonsense, and didn't really see any need to be there anyway, because they had a road manager, their publisher, their agent, and plenty of support staff. He felt that he was only there to be someone for Ray Davies to annoy and take his frustrations out on. And indeed, once Page flew back to the UK, Ray calmed down, though how much of that was the presence of Rasa it's hard to say. Their road manager at the time though said "If Larry wasn't there, Ray couldn't make problems because there was nobody there to make them to. He couldn't make problems for me because I just ignored them. For example, in Hawaii, the shirts got stolen. Ray said, ‘No way am I going onstage without my shirt.' So I turned around and said to him, ‘Great, don't go on!' Of course, they went on.” They did miss the gig the next night in San Francisco, with more or less the same lineup as the Hollywood Bowl show -- they'd had problems with the promoter of that show at an earlier gig in Reno, and so Ray said they weren't going to play unless they got paid in cash upfront. When the promoter refused, the group just walked on stage, waved, and walked off. But other than that, the rest of the tour went OK. What they didn't realise until later was that they had made so many enemies on that tour that it would be impossible for them to return to the US for another four years. They weren't blacklisted, as such, they just didn't get the special treatment that was necessary to make it possible for them to visit there. From that point on they would still have a few hits in the US, but nothing like the sustained massive success they had in the UK in the same period. Ray felt abandoned by Page, and started to side more and more with Wace and Collins. Page though was still trying to promote Ray's songwriting. Some of this, like the album "Kinky Music" by the Larry Page Orchestra, released during the tour, was possibly not the kind of promotion that anyone wanted, though some of it has a certain kitsch charm: [Excerpt: The Larry Page Orchestra, "All Day And All Of The Night"] Incidentally, the guitarist on that album was Jimmy Page, who had previously played rhythm guitar on a few Kinks album tracks. But other stuff that Larry Page was doing would be genuinely helpful. For example, on the tour he had become friendly with Stone and Greene, the managers who we heard about in the Buffalo Springfield episode. At this point they were managing Sonny and Cher, and when they came over to the UK, Page took the opportunity to get Cher into the studio to cut a version of Ray's "I Go to Sleep": [Excerpt: Cher, "I Go to Sleep"] Most songwriters, when told that the biggest new star of the year was cutting a cover version of one of their tracks for her next album, would be delighted. Ray Davies, on the other hand, went to the session and confronted Page, screaming about how Page was stealing his ideas. And it was Page being marginalised that caused "See My Friend" to be delayed, because while they were in the US, Page had produced the group in Gold Star Studios, recording a version of Ray's song "Ring the Bells", and Page wanted that as the next single, but the group had a contract with Shel Talmy which said he would be their producer. They couldn't release anything Talmy hadn't produced, but Page, who had control over the group's publishing with his business partner Kassner, wouldn't let them release "See My Friend". Eventually, Talmy won out, and "See My Friend" became the group's next single. It made the top ten on the Record Retailer chart, the one that's now the official UK chart cited in most sources, but only number fifteen on the NME chart which more people paid attention to at the time, and only spent a few weeks on the charts. Ray spent the summer complaining in the music papers about how the track -- "the only one I've really liked", as he said at the time -- wasn't selling as much as it deserved, and also insulting Larry Page and boasting about his own abilities, saying he was a better singer than Andy Williams and Tony Bennett. The group sacked Larry Page as their co-manager, and legal battles between Page and Kassner on one side and Collins and Wace on the other would continue for years, tying up much of the group's money. Page went on to produce a new band he was managing, making records that sounded very like the Kinks' early hits: [Excerpt: The Troggs, "Wild Thing"] The Kinks, meanwhile, decided to go in a different direction for their new EP, Kwyet Kinks, an EP of mostly softer, folk- and country-inspired songs. The most interesting thing on Kwyet Kinks was "Well-Respected Man", which saw Ray's songwriting go in a completely different direction as he started to write gentle social satires with more complex lyrics, rather than the repetitive riff-based songs he'd been doing before. That track was released as a single in the US, which didn't have much of an EP market, and made the top twenty there, despite its use of a word that in England at the time had a double meaning -- either a cigarette or a younger boy at a public school who has to be the servant of an older boy -- but in America was only used as a slur for gay people: [Excerpt: The Kinks, "Well Respected Man"] The group's next album, The Kink Kontroversy, was mostly written in a single week, and is another quickie knockoff album. It had the hit single "Til the End of the Day", another attempt at getting back to their old style of riffy rockers, and one which made the top ten. It also had a rerecorded version of "Ring the Bells", the song Larry Page had wanted to release as a single: [Excerpt: The Kinks, "Ring the Bells"] I'm sure that when Ray Davies heard "Ruby Tuesday" a little over a year later he didn't feel any better about the possibility that people were stealing his ideas. The Kink Kontroversy was a transitional album for the group in many ways. It was the first album to prominently feature Nicky Hopkins, who would be an integral part of the band's sound for the next three years, and the last one to feature a session drummer (Clem Cattini, rather than Avory, played on most of the tracks). From this point on there would essentially be a six-person group of studio Kinks who would make the records -- the four Kinks themselves, Rasa Davies on backing vocals, and Nicky Hopkins on piano. At the end of 1965 the group were flailing, mired in lawsuits, and had gone from being the third biggest group in the country at the start of the year to maybe the tenth or twentieth by the end of it. Something had to change. And it did with the group's next single, which in both its sound and its satirical subject matter was very much a return to the style of "Well Respected Man". "Dedicated Follower of Fashion" was inspired by anger. Ray was never a particularly sociable person, and he was not the kind to do the rounds of all the fashionable clubs like the other pop stars, including his brother, would. But he did feel a need to make some kind of effort and would occasionally host parties at his home for members of the fashionable set. But Davies didn't keep up with fashion the way they did, and some of them would mock him for the way he dressed. At one such party he got into a fistfight with someone who was making fun of his slightly flared trousers, kicked all the guests out, and then went to a typewriter and banged out a lyric mocking the guest and everyone like him: [Excerpt: The Kinks, "Dedicated Follower of Fashion"] The song wasn't popular with Ray's bandmates -- Dave thought it was too soft and wimpy, while Quaife got annoyed at the time Ray spent in the studio trying to make the opening guitar part sound a bit like a ukulele. But they couldn't argue with the results -- it went to number five on the charts, their biggest success since "Tired of Waiting for You" more than a year earlier, and more importantly in some ways it became part of the culture in a way their more recent singles hadn't. "Til The End of the Day" had made the top ten, but it wasn't a record that stuck in people's minds. But "Dedicated Follower of Fashion" was so popular that Ray soon got sick of people coming up to him in the street and singing "Oh yes he is!" at him. But then, Ray was getting sick of everything. In early 1966 he had a full-scale breakdown, brought on by the flu but really just down to pure exhaustion. Friends from this time say that Ray was an introverted control freak, always neurotic and trying to get control and success, but sabotaging it as soon as he attained it so that he didn't have to deal with the public. Just before a tour of Belgium, Rasa gave him an ultimatum -- either he sought medical help or she would leave him. He picked up their phone and slammed it into her face, blacking her eye -- the only time he was ever physically violent to her, she would later emphasise -- at which point it became imperative to get medical help for his mental condition. Ray stayed at home while the rest of the band went to Belgium -- they got in a substitute rhythm player, and Dave took the lead vocals -- though the tour didn't make them any new friends. Their co-manager Grenville Collins went along and with the tact and diplomacy for which the British upper classes are renowned the world over, would say things like “I understand every bloody word you're saying but I won't speak your filthy language. De Gaulle won't speak English, why should I speak French?” At home, Ray was doing worse and worse. When some pre-recorded footage of the Kinks singing "Dedicated Follower of Fashion" came on the TV, he unplugged it and stuck it in the oven. He said later "I was completely out of my mind. I went to sleep and I woke up a week later with a beard. I don't know what happened to me. I'd run into the West End with my money stuffed in my socks, I'd tried to punch my press agent, I was chased down Denmark Street by the police, hustled into a taxi by a psychiatrist and driven off somewhere. And I didn't know. I woke up and I said, ‘What's happening? When do we leave for Belgium?' And they said, ‘Ray it's all right. You had a collapse. Don't worry. You'll get better.'” He did get better, though for a long time he found himself unable to listen to any contemporary rock music other than Bob Dylan -- electric guitars made him think of the pop world that had made him ill -- and so he spent his time listening to classical and jazz records. He didn't want to be a pop star any more, and convinced himself he could quit the band if he went out on top by writing a number one single. And so he did: [Excerpt: The Kinks, "Sunny Afternoon"] Or at least, I say it's a single he wrote, but it's here that I finally get to a point I've been dancing round since the beginning of the episode. The chorus line, "In the summertime", was Rasa's suggestion, and in one of the only two interviews I've ever come across with her, for Johnny Rogan's biography of Ray, she calls the song "the only one where I wrote some words". But there's evidence, including another interview with her I'll talk about in a bit, that suggests that's not quite the case. For years, I thought it was an interesting coincidence that Ray Davies' songwriting ability follows a curve that almost precisely matches that of his relationship with Rasa. At the start, he's clearly talented -- "You Really Got Me" is a great track -- but he's an unformed writer and most of his work is pretty poor stuff. Then he marries Rasa, and his writing starts to become more interesting. Rasa starts to regularly contribute in the studio, and he becomes one of the great songwriters of his generation. For a five-year period in the mid-to-late-sixties, the period when their marriage is at its strongest, Ray writes a string of classic songs that are the equal of any catalogue in popular music. Then around 1970 Rasa stops coming to the studio, and their marriage is under strain. The records become patchier -- still plenty of classic tracks, but a lot more misses. And then in 1973, she left him, and his songwriting fell off a cliff. If you look at a typical Ray Davies concert setlist from 2017, the last time he toured, he did twenty songs, of which two were from his new album, one was the Kinks' one-off hit "Come Dancing" from 1983, and every other song was from the period when he and Rasa were married. Now, for a long time I just thought that was interesting, but likely a coincidence. After all, most rock songwriters do their most important work in their twenties, divorces have a way of messing people's mental health up, musical fashions change… there are a myriad reasons why these things could be like that. But… the circumstantial evidence just kept piling up. Ray's paranoia about people stealing his ideas meant that he became a lot more paranoid and secretive in his songwriting process, and would often not tell his bandmates the titles of the songs, the lyrics, or the vocal melody, until after they'd recorded the backing tracks -- they would record the tracks knowing the chord changes and tempo, but not what the actual song was. Increasingly he would be dictating parts to Quaife and Nicky Hopkins in the studio from the piano, telling them exactly what to play. But while Pete Quaife thought that Ray was being dictatorial in the studio and resented it, he resented something else more. As late as 1999 he was complaining about, in his words, "the silly little bint from Bradford virtually running the damn studio", telling him what to do, and feeling unable to argue back even though he regarded her as "a jumped-up groupie". Dave, on the other hand, valued Rasa's musical intuition and felt that Ray was the same. And she was apparently actually more up-to-date with the music in the charts than any of the band -- while they were out on the road, she would stay at home and listen to the radio and make note of what was charting and why. All this started to seem like a lot of circumstantial evidence that Rasa was possibly far more involved in the creation of the music than she gets credit for -- and given that she was never credited for her vocal parts on any Kinks records, was it too unbelievable that she might have contributed to the songwriting without credit? But then I found the other interview with Rasa I'm aware of, a short sidebar piece I'll link in the liner notes, and I'm going to quote that here: "Rasa, however, would sometimes take a very active role during the writing of the songs, many of which were written in the family home, even on occasion adding to the lyrics. She suggested the words “In the summertime” to ‘Sunny Afternoon', it is claimed. She now says, “I would make suggestions for a backing melody, sing along while Ray was playing the song(s) on the piano; at times I would add a lyric line or word(s). It was rewarding for me and was a major part of our life.” That was enough for me to become convinced that Rasa was a proper collaborator with Ray. I laid all this out in a blog post, being very careful how I phrased what I thought -- that while Ray Davies was probably the principal author of the songs credited to him (and to be clear, that is definitely what I think -- there's a stylistic continuity throughout his work that makes it very clear that the same man did the bulk of the work on all of it), the songs were the work of a writing partnership. As I said in that post "But even if Rasa only contributed ten percent, that seems likely to me to have been the ten percent that pulled those songs up to greatness. Even if all she did was pull Ray back from his more excessive instincts, perhaps cause him to show a little more compassion in his more satirical works (and the thing that's most notable about his post-Rasa songwriting is how much less compassionate it is), suggest a melodic line should go up instead of down at the end of a verse, that kind of thing… the cumulative effect of those sorts of suggestions can be enormous." I was just laying out my opinion, not stating anything as a certainty, though I was morally sure that Rasa deserved at least that much credit. And then Rasa commented on the post, saying "Dear Andrew. Your article was so informative and certainly not mischaracterised. Thank you for the 'history' of my input working with Ray. As I said previously, that time was magical and joyous." I think that's as close a statement as we're likely to get that the Kinks' biggest hits were actually the result of the songwriting team of Davies and Davies, and not of Ray alone, since nobody seems interested at all in a woman who sang on -- and likely co-wrote -- some of the biggest hit records of the sixties. Rasa gets mentioned in two sentences in the band's Wikipedia page, and as far as I can tell has only been interviewed twice -- an extensive interview by Johnny Rogan for his biography of Ray, in which he sadly doesn't seem to have pressed her on her songwriting contributions, and the sidebar above. I will probably continue to refer to Ray writing songs in this and the next episode on the Kinks, because I don't know for sure who wrote what, and he is the one who is legally credited as the sole writer. But… just bear that in mind. And bear it in mind whenever I or anyone else talk about the wives and girlfriends of other rock stars, because I'm sure she's not the only one. "Sunny Afternoon" knocked "Paperback Writer" off the number one spot, but by the time it did, Pete Quaife was out of the band. He'd fallen out with the Davies brothers so badly that he'd insisted on travelling separately from them, and he'd been in a car crash that had hospitalised him for six weeks. They'd quickly hired a temporary replacement, John Dalton, who had previously played with The Mark Four, the group that had evolved into The Creation. They needed him to mime for a TV appearance pretty much straight away, so they asked him "can you play a descending D minor scale?" and when he said yes he was hired -- because the opening of "Sunny Afternoon" used a trick Ray was very fond of, of holding a chord in the guitars while the bass descends in a scale, only changing chord when the notes would clash too badly, and then changing to the closest possible chord: [Excerpt: The Kinks, "Sunny Afternoon"] Around this time, the group also successfully renegotiated their contract with Pye Records, with the help of a new lawyer they had been advised to get in touch with -- Allen Klein. As well as helping renegotiate their contracts, Klein also passed on a demo of one of Ray's new songs to Herman's Hermits. “Dandy” was going to be on the Kinks' next album, but the Hermits released it as a single in the US and took it into the top ten: [Excerpt: Herman's Hermits, “Dandy”] In September, Pete Quaife formally quit the band -- he hadn't played with them in months after his accident -- and the next month the album Face To Face, recorded while Quaife was still in the group, was released. Face to Face was the group's first really solid album, and much of the album was in the same vein as "Sunny Afternoon" -- satirical songs that turned on the songwriter as much as on the people they were ostensibly about. It didn't do as well as the previous albums, but did still make the top twenty on the album chart. The group continued work, recording a new single, "Dead End Street", a song which is musically very similar to "Sunny Afternoon", but is lyrically astonishingly bleak, dealing with poverty and depression rather than more normal topics for a pop song. The group produced a promotional film for it, but the film was banned by the BBC as being in bad taste, as it showed the group as undertakers. But the single happened to be released two days after the broadcast of "Cathy Come Home", the seminal drama about homelessness, which suddenly brought homelessness onto the political agenda. While "Dead End Street" wasn't technically about homelessness, it was close enough that when the TV programme Panorama did a piece on the subject, they used "Dead End Street" to soundtrack it. The song made the top five, an astonishing achievement for something so dark: [Excerpt: The Kinks, "Dead End Street"] But the track also showed the next possible breach in the Kinks' hitmaking team -- when it was originally recorded, Shel Talmy had produced it, and had a French horn playing, but after he left the session, the band brought in a trombone player to replace the French horn, and rerecorded it without him. They would continue working with him for a little while, recording some of the tracks for their next album, but by the time the next single came out, Talmy would be out of the picture for good. But Pete Quaife, on the other hand, was nowhere near as out of the group as he had seemed. While he'd quit the band in September, Ray persuaded him to rejoin the band four days before "Dead End Street" came out, and John Dalton was back to working in his day job as a builder, though we'll be hearing more from him. The group put out a single in Europe, "Mr. Pleasant", a return to the style of "Well Respected Man" and "Dedicated Follower of Fashion": [Excerpt: The Kinks, “Mr. Pleasant”] That was a big hit in the Netherlands, but it wasn't released in the UK. They were working on something rather different. Ray had had the idea of writing a song called "Liverpool Sunset", about Liverpool, and about the decline of the Merseybeat bands who had been at the top of the profession when the Kinks had been starting out. But then the Beatles had released "Strawberry Fields Forever" and "Penny Lane", and Ray hadn't wanted to release anything about Liverpool's geography and look like he had stolen from them, given his attitudes to plagiarism. He said later "I sensed that the Beatles weren't going to be around long. When they moved to London, and ended up in Knightsbridge or wherever, I was still in Muswell Hill. I was loyal to my origins. Maybe I felt when they left it was all over for Merseybeat.” So instead, he -- or he and Rasa -- came up with a song about London, and about loneliness, and about a couple, Terry and Julie -- Terry was named after his nephew Terry who lived in Australia, while Julie's name came from Julie Christie, as she was then starring in a film with a Terry, Terrence Stamp: [Excerpt: The Kinks, "Waterloo Sunset"] It's interesting to look at the musical inspirations for the song. Many people at the time pointed out the song's similarity to "Winchester Cathedral" by the New Vaudeville Band, which had come out six months earlier with a similar melody and was also named after a place: [Excerpt: The New Vaudeville Band, "Winchester Cathedral"] And indeed Spike Milligan had parodied that song and replaced the lyrics with something more London-centric: [Excerpt: Spike Milligan, "Tower Bridge"] But it seems likely that Ray had taken inspiration from an older piece of music. We've talked before about Ferd Grofe in several episodes -- he was the one who orchestrated the original version of "Rhapsody in Blue", who wrote the piece of music that inspired Don Everly to write "Cathy's Clown", and who wrote the first music for the Novachord, the prototype synthesiser from the 1930s. As we saw earlier, Ray was listening to a lot of classical and jazz music rather than rock at this point, and one has to wonder if, at some point during his illness the previous year, he had come across Metropolis: A Blue Fantasy, which Grofe had written for Paul Whiteman's band in 1928, very much in the style of "Rhapsody in Blue", and this section, eight and a half minutes in, in particular: [Excerpt: Paul Whiteman, "Metropolis: A Blue Fantasy" ] "Waterloo Sunset" took three weeks to record. They started out, as usual, with a backing track recorded without the rest of the group knowing anything about the song they were recording -- though the group members did contribute some ideas to the arrangement, which was unusual by this point. Pete Quaife contributed to the bass part, while Dave Davies suggested the slapback echo on the guitar: [Excerpt: The Kinks, "Waterloo Sunset, Instrumental Take 2"] Only weeks later did they add the vocals. Ray had an ear infection, so rather than use headphones he sang to a playback through a speaker, which meant he had to sing more gently, giving the vocal a different tone from his normal singing style: [Excerpt: The Kinks, "Waterloo Sunset"] And in one of the few contributions Rasa made that has been generally acknowledged, she came up with the "Sha la la" vocals in the middle eight: [Excerpt: The Kinks, "Waterloo Sunset"] And the idea of having the track fade out on cascading, round-like vocals: [Excerpt: The Kinks, "Waterloo Sunset"] Once again the Kinks were at a turning point. A few weeks after "Waterloo Sunset" came out, the Monterey Pop Festival finally broke the Who in America -- a festival the Kinks were invited to play, but had to turn down because of their visa problems. It felt like the group were being passed by -- Ray has talked about how "Waterloo Sunset" would have been another good point for him to quit the group as he kept threatening to, or at least to stay home and just make the records, like Brian Wilson, while letting the band tour with Dave on lead vocals. He decided against it, though, as he would for decades to come. That attitude, of simultaneously wanting to be part of something and be a distanced, dispassionate observer of it, is what made "Waterloo Sunset" so special. As Ray has said, in words that seem almost to invoke the story of Moses: "it's a culmination of all my desires and hopes – it's a song about people going to a better world, but somehow I stayed where I was and became the observer in the song rather than the person who is proactive . . . I did not cross the river. They did and had a good life apparently." Ray stayed with the group, and we'll be picking up on what he and they did next in about a year's time. "Waterloo Sunset" went to number two on the charts, and has since become the most beloved song in the Kinks' whole catalogue. It's been called "the most beautiful song in the English language", and "the most beautiful song of the rock 'n' roll era", though Ray Davies, ever self-critical when he's not being self-aggrandising, thinks it could be improved upon. But most of the rest of us disagree. As the song itself says, "Waterloo Sunset's fine".

america tv music american history black friends australia english europe uk soul england british san francisco french sound sleep australian new zealand night hawaii fashion bbc ring hong kong stone britain animals catholic beatles tired netherlands cd liverpool rolling stones shadows wikipedia elvis belgium clowns stones moscow explain bob dylan sunsets klein reno bachelors bells mumbai greene dino herman davies ivy league dreamers west side story motown bradford beach boys panorama west end kink strings rockin face to face lithuania kinks anthology promoters pleasant tilt rasa seekers desi sha tom jones monkees x ray rhapsody berries rock music brian wilson supremes jimmy page dandy tony bennett hollywood bowl us state department byrds nme searchers twinkle all day moody blues larry page cliff richard pete townshend andy williams yardbirds de gaulle dusty springfield everly brothers peggy lee penny lane daily mirror hermits set me free afm buffalo springfield manfred mann righteous brothers hullabaloo ruby tuesday eastern bloc ray davies heart full cilla black louie louie julie christie baby love dave davies strawberry fields forever gordian spike milligan allen klein til the end knightsbridge pye summer spectacular dave clark five paul whiteman cowsills mitch mitchell monterey pop festival sunny afternoon john dalton aftra georgie fame paperback writer merseybeat dead end street waiting for you beatles for sale you really got me mindbenders winchester cathedral wayne fontana muswell hill wace blue flames waterloo sunset come dancing denmark street in adelaide meanwhile dave cathy come home little red rooster jesse belvin mick avory bobby graham tilt araiza
Un Jour dans l'Histoire
L’or de la guerre froide - Un Jour dans L'Histoire - 12/10/2022

Un Jour dans l'Histoire

Play Episode Listen Later Oct 11, 2022 35:02


Nous sommes le 4 février 1965, à Paris. Le général de Gaulle a fait convoquer la presse au palais de l'Elysée : il en va de l'équilibre du monde. Et en effet, devant les journalistes du monde entier, c'est à l'hégémonie du dollar qu'il va s'en prendre. Le dollar et son exorbitant privilège. de Gaulle a décidé d'en appeler au retour de l'or comme étalon monétaire international. Déclaration fracassante qui va valoir au président français le surnom de « Gaullefinger », en référence au film « Goldfinger », sorti peu de temps auparavant, dans lequel James Bond combat un criminel voulant voler l'or des Etats-Unis. De Gaulle devient, ainsi, le pilleur de Fort Knox, la réserve fédérale où le gouvernement américain entrepose son or depuis 1937. En quoi l'or est-il devenu un enjeu majeur de la guerre froide ? Un enjeu planétaire, non seulement entre l'Est et l'Ouest, mais aussi entre les Américains et leurs alliés… Invité : Arnaud Manas, chercheur associé à Paris I-Sorbonne, directeur du service du Patrimoine et des Archives de la Banque de France ? Auteur de « L'or de la guerre froide » aux éditions du Cerf.

Le Cours de l'histoire
Pourquoi de Gaulle a-t-il refusé que le Gabon devienne un département d'outre-mer ?

Le Cours de l'histoire

Play Episode Listen Later Sep 27, 2022 3:36


durée : 00:03:36 - Le Pourquoi du comment : histoire - par : Gérard Noiriel - D'une République à l'autre, lorsque les autorités françaises ne voient plus d'un mauvais œil que leurs anciennes colonies volent de leurs propres ailes

El Garaje Hermético de Máximo Sant
Citroën hidroneumáticos: ¿Pueden ir en tres ruedas?

El Garaje Hermético de Máximo Sant

Play Episode Listen Later Sep 25, 2022 18:59


¿Es una leyenda urbana o los Citroën con suspensión hidroneumática pueden circular con solo tres ruedas? Y si es así, ¿cómo es posible? Pues te vamos a responder la pregunta, te vamos a explicar el motivo y te vamos a contar, casi en primera persona, una anécdota sobre el asunto. Seguramente muchos de vosotros sabéis que los Citroën con suspensión hidroneumática pueden circular sobre tres ruedas. No solo hubo un anuncio donde un GS salía haciendo eslalon sobre 3 ruedas, sino que Ricardo “Rizos” Muñoz terminó un rallyes en tres ruedas… bueno, en realidad dos, pero uno de ellos, El Luis De Baviera de 1976, con un GS. Los fijos de este canal ya lo sabéis, las historias se comienzan por el principio y el principio es cómo funciona una suspensión hidroneumática. Hemos hecho dos vídeos sobre este tema uno titulado “Suspensión hidroneumática, ¡te echamos de menos” y otro titulado “¿Por qué fracaso la suspensión hidroneumática?” Os aconsejo verlos, pero por si estáis vagos o se os ha olvidado vamos a recordarlo en breve y a centrarnos en una de sus características primordiales. ¿Activa o pasiva? Toda suspensión lleva un elemento elástico, ya sea una ballesta, una barra de torsión, un muelle helicoidal… o una esfera con gas a presión. Pero no todo es lo mismo, cada elemento elástico tiene sus características. Un muelle es algo elástico. Puede ser una ballesta, una lámina de acero o varias que al deformase ofrece cierta elasticidad. Puede ser una barra de torsión que al retorcerse ofrece elasticidad. O puede ser un muelle como el de un bolígrafo, el sistema más usado hoy día. ¿Qué tienen en común todos estos sistemas? Podríamos decir que son pasivos. En la suspensión hidroneumática el elemento elástico es una esfera con gas a presión que podríamos decir que es activa, es decir, “aprieta” la rueda contra el suelo, menos cuando recibe menos peso, más cuando recibe más peso, es decir la flexibilidad varia y en un muelle prácticamente no. Y esto hace que la suspensión del coche, presionando de modo individual cada rueda y adaptándose en cada momento a la presión que recibe, trate de mantener el coche plano. Esto, como veremos más adelante, es “la madre del cordero”. Reparto de peso, ¿una trampa? Pero sí, es cierto, estos coches pueden ir en tres ruedas… Pero hay una pequeña “trampa”: Siempre y cuando la que le quites sea la trasera. Porque todos ellos, incluido el deportivo SM, son tracción delantera con un reparto de pesos muy vencido hacia adelante. Si quitases una delantera, aparte de que te quedarías sin tracción, porque el buje sin rueda giraría loco, por más que la suspensión del coche tratase de mantenerlo plano, tanto peso en ese eje lo haría imposible. Altura variable, ¿una ventaja? En este caso no hablamos de trampa, pero si de una ventaja. Como os decía, en la suspensión hidroneumática, el muelle que es la esfera con gas, es “inteligente”. Y una de las cosas que te permite el subir la altura. Esto viene muy bien para superar un obstáculo, para cambiar una rueda sin necesidad de hacer brazo con el gato… y, cuando te falta una rueda, para ganar margen entre el buje y el suelo. Si os fijáis en todas las pruebas y anuncios en los que el coche va en tres ruedas, la suspensión está regulada en la altura máxima, la más alta, y este margen viene muy bien. Coche plano, la clave. Así que subimos la altura del coche y le quitamos una rueda. ¿Y qué pasa? Pues que la suspensión, que es muy lista, compensa esa diferencia. ¿Cómo? Pues para explicarlo bien vamos a nuestra “mesa hermética” Como veis más que por el reparto de pesos, más que por la altura variable, en un Citroën hidroneumático es posible circular, incluso ligerito, gracias a que la suspensión hidroneumática es “inteligente”. ¿No os lo creéis? Veréis, en la práctica, como es posible. Caso real. Acabar un Rallye en tres ruedas. He sido admirador de Ricardo Muñoz, más conocido por “Rizos” por razones evidentes, cuando él era piloto. Recuerdo cuando iba a verle correr… Casi al mismo tiempo era lector suyo y luego he tenido el privilegio de ser compañero y luego amigo. Es un pilotazo, Campeón de España, pero con unas habilidades que, con buenos coches, le hubiesen permitido tener un palmarés más abultado. En el Rallye Critérium Luis de Baviera de 1976 “Rizos” con un GS de 65 CV iba octavo absoluto. Pero en el tramo “Monte 89” golpeó con un árbol y perdió la rueda posterior. ¿Y qué pasó? Pues muy sencillo… ¡que acabó el tramo y el Rallye! “Rizos” hizo la prueba de que se puede ir en tres ruedas y rápido con un GS. Lo malo de esta historia es que le descalificaron porque su coche solo tenía tres ruedas, como se puede ver en la clasificación del rallye. ¡Y no olvidemos que nada menos que De Gaulle escapó de un atentado con un DS con varias ruedas pinchadas, seguramente gracias a esta suspensión…

Franck Ferrand raconte...
La Grande guerre du capitaine de Gaulle

Franck Ferrand raconte...

Play Episode Listen Later Sep 13, 2022 21:34


De la vie tellement connue du général de Gaulle, la période de la Grande Guerre est sans aucun doute la moins connue. Pourtant, tous les traits du personnage s'y trouvent déjà révélés.    Mention légales : Vos données de connexion, dont votre adresse IP, sont traités par Radio Classique, responsable de traitement, sur la base de son intérêt légitime, par l'intermédiaire de son sous-traitant Ausha, à des fins de réalisation de statistiques agréées et de lutte contre la fraude. Ces données sont supprimées en temps réel pour la finalité statistique et sous cinq mois à compter de la collecte à des fins de lutte contre la fraude. Pour plus d'informations sur les traitements réalisés par Radio Classique et exercer vos droits, consultez notre Politique de confidentialité.

Les podcasts de l'ISP
De la SDN à l'ONU

Les podcasts de l'ISP

Play Episode Listen Later Aug 29, 2022 61:06


La SDN, créée en 1920, comme l'ONU, à partir de 1945, ont une image ambivalente, liée au décalage entre les ambitions affichées et les échecs qu'elles ont connus. De Gaulle dans un discours du 10 septembre 1960, à Nantes a parlé du « Le machin qu'on appelle l'ONU ». Il n'empêche qu'il s'agit des premiers jalons d'une véritable gouvernance internationale qui a pour but de faire la paix dans le monde. Pour en parler, nous recevons Jérôme Calauzènes, agrégé d'histoire, professeur de géopolitique, Enseignant d'histoire à Sc.-Po. Saint-Germain, et Enseignant à la Prépa ISP.

il posto delle parole
Sergej Roic "Ferìta"

il posto delle parole

Play Episode Listen Later Aug 14, 2022 14:35


Sergej Roic"Ferìta"Giovanna d'Arco, anno 1971Mimesis Edizionihttps://www.mimesisedizioni.it/Parigi, 1971: il '68 “ha vinto”, De Gaulle è morto d'infarto, un nuovo generale di sinistra, il generale Roche, ha preso il potere sostenendo le ragioni degli studenti del maggio '68. Ecco che nasce la Sesta repubblica, una nuova costituzione viene scritta dai colonnelli vicini a Roche e dai filosofi di sinistra, in particolare da Eric Feríta. Sulla Costa Azzurra, durante il festival del film di Cannes, il regista russo Martin Aleksandrovicˇ Belogradski si rifiuta di ritornare in URSS. Scandalo! Feríta, primo suggeritore di Roche, propone di far girare al regista un film patriottico in Francia: Giovanna d'Arco, anno 1971. I sovietici accettano, si profila una prima forma di collaborazione tra la nuova Francia e l'URSS.Ciò che accadrà dopo in questo utopico rovesciamento della Storia sarà raccontato dalle immagini del film di Belogradski – la giovane Irene è Giovanna, Georges Aubry è il suo compagno sia nel film che nella vita – e dalla decostruzione del soggetto, delle immagini e della mente tentata dal filosofo Feríta.Sergej Roić è uno scrittore svizzero di origini croate/jugoslave. È giornalista culturale presso il “Corriere del Ticino” di Lugano e attivo nel PEN Club della Svizzera italiana e retoromancia. I suoi libri, le due raccolte di racconti Innumerevoli uomini e Il tempo grande e i romanzi Il gioco del mondo / Achille nella terra di nessuno e Omaggio a Paul Klee sono stati pubblicati in Svizzera e in Italia. Per Mimesis ha pubblicato i romanzi Vorrei che tu fossi qui – Wish you were here e Solaris – parte seconda.IL POSTO DELLE PAROLEascoltare fa pensarehttps://ilpostodelleparole.it/

Entrez dans l'Histoire
Clovis, le plus célèbre et le plus méconnu des rois

Entrez dans l'Histoire

Play Episode Listen Later Jul 30, 2022 39:52


REDIFF - Lorànt Deutsch va vous parler d'un souverain que vous connaissez tous très bien. Un sondage récent a montré que Clovis est cité par les élèves avant De Gaulle ! Un comble, si l'on songe que presque tout ce que nous croyons savoir à son sujet est imprécis, sinon inventé. Il est célèbre pour avoir cassé le vase de Soissons, ou plutôt pour avoir cassé la tête de celui qui l'avait cassé, vous parlez d'une affaire. Mais vous connaissez Lorànt Deutsch, il ne va pas se laisser impressionner par un Barbare chevelu qui a tué de sa main dix rois et fils de roi, sans compter ses oncles, neveux et cousins jusqu'au sixième degré.

Arrêt sur images - audio
Massacre du 17 octobre 1961 : "De Gaulle savait !"

Arrêt sur images - audio

Play Episode Listen Later Jul 29, 2022 70:00


Le 17 octobre 1961, dans les derniers mois de ce qu'on appelle aujourd'hui la guerre d'Algérie, la police parisienne se déchaîne alors que 30 000 "Français musulmans d'Algérie", c'est comme ça qu'on les appelle à l'époque, des Algériens donc, manifestent contre un couvre-feu raciste qui les vise eux, et eux seuls. Combien sont morts, jetés dans la Seine, tabassés ou abattus par les policiers parisiens ce soir-là ? Depuis 60 ans, l'État français refuse de reconnaître sa respon ...

Europe 1 - Hondelatte Raconte
Hondelatte raconte - L'année 1963 - 3/5

Europe 1 - Hondelatte Raconte

Play Episode Listen Later Jul 27, 2022 47:08


Christophe Hondelatte raconte l'année 1963 en puisant dans les archives d'Europe 1. Cette année-là… Charles Trenet en prison, un meurtre à la Tour Eiffel, De Gaulle ne veut pas des anglais dans l'Europe, l'actrice Jeanne Moreau s'essaie à la chanson et la sortie des Tontons Flingueurs

Europe 1 - Hondelatte Raconte
Hondelatte raconte - L'année 1963 - 2/5

Europe 1 - Hondelatte Raconte

Play Episode Listen Later Jul 26, 2022 41:19


Christophe Hondelatte raconte l'année 1963 en puisant dans les archives d'Europe 1. Cette année-là… le procès de ceux qui ont tenté de tuer De Gaulle, le fils de Franck Sinatra kidnappé, et une panthère du cirque Zavata, qui s'est fait la malle !

Europe 1 - Hondelatte Raconte
Hondelatte raconte - L'année 1966 - 5/5

Europe 1 - Hondelatte Raconte

Play Episode Listen Later Jun 24, 2022 35:15


Christophe Hondelatte raconte l'année 1966 en puisant dans les archives d'Europe 1. Cette année-là… le phénomène Antoine énerve Johnny Hallyday, De Gaulle s'oppose à la guerre américaine au Vietnam, l'invention des caisses automatiques dans les magasins et le carton de l'exposition Picasso à Paris !

Les Nuits de France Culture
Yves de Gaulle : "J'ai abordé mon grand-père à travers les livres"

Les Nuits de France Culture

Play Episode Listen Later Jun 18, 2022 54:59


durée : 00:54:59 - Les Nuits de France Culture - La fabrique de l'histoire - Dans la bibliothèque des Présidents, 2ème émission : Dans la bibliothèque de Charles de Gaulle (1ère diffusion : 14/02/2017) En 2017, quelques mois avant la dixième élection présidentielle au suffrage universelle, La fabrique de l'histoire s'intéressait à la relation des présidents de la Vème république avec les livres et la littérature, dans une série d'émissions intitulées Dans la bibliothèque des présidents. Dans la deuxième d'entre-elles, les auditeurs de France Culture étaient transportés à Colombey-les-Deux-Églises, à La Boisserie, pour une visite de la bibliothèque de Charles de Gaulle, avec pour guide Yves de Gaulle, petit-fils du Général.  * Chacun sait l'écrivain que fut aussi de Gaulle, l'étendue de sa culture historique et littéraire, en son temps déjà commune à peu d'hommes d'états. De son grand-père, du très grand lecteur que fut de Gaulle, son petit-fils livrait au micro d'Emmanuel Laurentin un passionnant portrait, le témoignage d'une relation dans laquelle la littérature tenait une place centrale :  J'ai abordé mon grand-père à travers les livres. C'est grâce aux livres que j'ai appris, moi, à devenir gaulliste, à ma manière, et à connaître un petit peu mieux ce personnage hors-normes qu'était Charles de Gaulle". La fabrique de l'histoire - Dans la bibliothèque de Charles de Gaulle, une émission diffusée la première fois le 14 février 2017_._ Par Emmanuel Laurentin  Réalisation : Renaud Dalmar La fabrique de l'histoire - Dans la bibliothèque des Présidents, 2ème émission : Dans la bibliothèque de Charles de Gaulle (1ère diffusion : 14/02/2017) Indexation web : Documentation Sonore de Radio France