POPULARITY
Dịch bệnh, chiến tranh, khủng hoảng tài chính hay bất ổn chính trị thường dẫn đến suy thoái và khó khăn cho nhiều quốc gia. Thế nhưng với Geneve, Thụy Sĩ, những biến động đó nhiều lần trở thành cơ hội để gia tăng sự giàu có và củng cố vị thế quốc tế của thành phố này. Minh chứng mới nhất là vào tháng 03/2026, chính quyền bang Geneve công bố thặng dư ngân sách 50 triệu franc Thụy Sĩ cho năm 2025. Bất chấp các cuộc khủng hoảng quốc tế liên tiếp xảy ra, thành phố đắt đỏ hàng thứ tư thế giới vẫn tiếp tục thịnh vượng. Và đây cũng là năm thứ sáu liên tiếp Geneve công bố thặng dư ngân sách. Làm thế nào giải thích cho sự ổn định đáng ngạc nhiên này ? Theo Marc Guéniat, nhà báo điều tra của nhật báo Thụy Sĩ Le Temps, đó không phải là một hiện tượng mới, mà là một sự tiếp nối liên tục trong dòng lịch sử của Geneve từ hơn bốn thế kỷ. Sự giầu có đến từ Pháp Nền tảng cho sự thịnh vượng của Geneve trước hết được xây dựng trên vai trò là một vùng đất trú ẩn, bắt đầu từ thế kỷ XVI với cuộc Cải cách Tin Lành do nhà thần học người Pháp có sức ảnh hưởng mạnh mẽ là Jean Calvin thực hiện. Cuộc cải cách này đã biến Geneve thành trung tâm của đạo Tin Lành tại châu Âu, được mệnh danh là « La Mã của người Tin Lành ». Thành Geneve trở thành điểm đến cho những người bị đàn áp tôn giáo vào thời kỳ đó, đặc biệt là từ Pháp, sau khi các chính sách khoan dung tôn giáo ở Pháp bị bãi bỏ, nhiều tín đồ Tin Lành buộc phải rời bỏ quê hương. Trên làn sóng đài phát thanh France Culture, ngày 22/05/2026, phóng viên điều tra Marc Guéniat và cũng là tác giả tập sách « Genève confidentielle, la ville qui aimait l'argent des autres » (tạm dịch: Bí mật Genève, thành phố yêu chuộng tiền của người khác, NXB Stock), giải thích : « Một làn sóng nhập cư cộng đồng tín hữu Kháng Cách (Huguenot), những tín hữu Tin lành Pháp đã đến định cư tại Geneve. Họ mang theo tài năng, di sản, của cải, kiến thức chuyên môn và mạng lưới thương mại. Một khi ổn định, họ tiếp tục sử dụng những nguồn lực ấy, để rồi từ Geneve xuất khẩu kiến thức và chuyên môn của họ sang Pháp. Vì vậy, chúng ta có thể nói rằng Geneve đã trở nên giàu có hơn đáng kể là nhờ Pháp. » Nhờ đó Geneve dần dần xây dựng sức mạnh kinh tế dựa trên khả năng thu hút nguồn vốn, các mối quan hệ thương mại và tri thức chuyên môn từ bên ngoài. Động lực này tiếp tục được củng cố nhờ những cơ hội kinh doanh bất ngờ. Marc Guéniat nhắc đến trường hợp nổi tiếng của « indiennes », loại vải cotton in hoa rất được ưa chuộng nhưng từng bị cấm ở Pháp: « Một ví dụ khác là vải bông (cotton) in hoa văn, mà Vua Louis XIV đã cố gắng cấm ở Pháp vào cuối thế kỷ 17 và suốt thế kỷ 18. Loại vải này rất thời thượng và rất được người Pháp ưa chuộng. Chúng bị cấm trên lãnh thổ của họ. Chính người dân Geneve đã bắt đầu sản xuất và xuất khẩu chúng thông qua các mạng lưới buôn lậu. Và một lần nữa, hoạt động đó đã làm giàu cho Geneve. » Thế giới bất ổn là một cơ hội Từ đó người ta có thể rút ra một nghịch lý lịch sử : Geneve đã làm giàu đáng kể nhờ chính nước Pháp. Ngày nay, khả năng thích ứng ấy của Geneve vẫn thể hiện rõ trong nền kinh tế hiện đại. Trong khi các cuộc khủng hoảng quốc tế làm suy yếu nhiều quốc gia, thành phố đắt hàng thứ tư thế giới vẫn biết cách biến bất ổn thành cơ hội kinh tế. « Ví dụ trong đại dịch Covid-19, thế giới rơi vào khủng hoảng, mọi thứ gần như đình trệ, chuỗi cung ứng bị gián đoạn, thì tại Geneve, 300 hãng kinh doanh nguyên nhiên liệu, nhất là các tập đoàn kinh doanh dầu mỏ, đã hoạt động tích cực và thu về những khoản lợi nhuận khổng lồ. Chúng được phản ảnh trong ngân sách liên bang thông qua thuế đánh vào lợi nhuận của những công ty này và các khoản thu nhập từ nhân viên của họ. Có thể nói, Geneve đã vượt qua được khủng hoảng này rất tốt. Và kịch bản này cũng đã được lặp lại với cuộc chiến ở Ukraina. Một cuộc khủng hoảng năng lượng lớn đã diễn ra. Trên khắp châu Âu, tại các nước phương Tây, người ta bắt đầu tự hỏi liệu có nên giảm tiêu thụ điện năng hay không. Và một lần nữa, giá cả tăng vọt và các cuộc đàm phán về nguyên liệu thô đã diễn ra. Khoảng 300 công ty trên, bao gồm cả chi nhánh của hãng Total của Pháp, đã thu được những khoản lợi nhuận to lớn và tất nhiên là thặng dư kỷ lục trong ngân sách liên bang. » Như « món lộc trời ban », Geneve sở hữu một « khả năng chống chịu phi thường », nhờ vậy thành phố hưởng lợi từ những biến động địa chính trị toàn cầu, hay nói như Voltaire, triết gia người Pháp, là « từ những sai lầm gây ra ở nước ngoài ». Ổn định chính trị : Lá chủ bài cho sự hưng thịnh Nhưng Geneve đâu chỉ có những hình ảnh tích cực. Trong một phim tài liệu do đài truyền hình Thụy Sĩ RTS thực hiện, khi được hỏi « Theo quý vị, sự thịnh vượng của Thụy Sĩ từ đâu mà có ? », nhiều người trong số họ trả lời « nhờ vào các ngân hàng ». Đối với Geneve nói riêng và Thụy Sĩ nói chung, câu chuyện về « bí mật ngân hàng » ngày nay là khá quen thuộc. Cuộc khủng hoảng tài chính năm 2008 từng làm thổi bùng lên dự đoán rằng sự suy giảm dần của bí mật ngân hàng sẽ kéo theo sự sụp đổ của mô hình tài chính Geneve. Nhưng điều đó đã không xảy ra. Ngược lại, thành phố giàu có này đã tái tạo mô hình tài chính của mình. Với cuộc khủng hoảng đồng euro (2010 – 2012), một lần nữa hình ảnh về một nước Thụy Sĩ như là nơi « trú ẩn an toàn » lại nổi lên mạnh mẽ. Theo Marc Guéniat, chưa bao giờ lượng vốn đổ vào các ngân hàng Thụy Sĩ lại nhiều đến như thế trong giai đoạn đó. Sức hấp dẫn này trước hết là nhờ vào sự ổn định chính trị ngoại lệ của Thụy Sĩ: « Trong 150 năm qua, Thụy Sĩ vẫn có cùng một kiểu chính phủ điều hành, với một Quốc Hội ổn định, không hề có bất kỳ biến động lớn nào. Họ không đột nhiên có một François Mitterrand được bầu lên nắm quyền, cũng không đột nhiên có một Nicolas Sarkozy được bầu. Thụy Sĩ đi theo một con đường gần như đã được định sẵn, và đó là điều mà người ta gọi là ổn định chính trị. Đây là một lợi thế đáng kể cho những người giàu có hoặc các doanh nhân, cho phép họ lập kế hoạch cho tương lai. Tôi nghĩ đó là một yếu tố then chốt của sự thịnh vượng của đất nước. » Dù vậy, Marc Guéniat cũng nhìn nhận đằng sau sự ổn định đó, vẫn tồn tại những cơ chế tài chính ít minh bạch : « Tuy bí mật ngân hàng đã biến mất, nhưng vẫn còn một loạt các dịch vụ tài chính bình phong được Geneve cung cấp, thông qua đội ngũ các luật sư và người ủy thác cung cấp nhiều dịch vụ cho phép bạn cất giấu tiền để trốn thuế bất chấp việc trao đổi thông tin thuế tự động, bằng cách thành lập các công ty bình phong ở Bahamas hoặc các thiên đường thuế ở vùng Caribê. Vì vậy, cơ chế này về cơ bản vẫn còn tồn tại. » Trong số các dịch vụ này, « cảng miễn thuế - port franc » là một ví dụ tiêu biểu. Marc Guéniat cho biết: « Cảng miễn thuế là các kho ngoại quan cho phép mọi người đăng ký hàng hóa, đặc biệt là các kiệt tác, và lưu trữ chúng mà không phải trả thuế trị giá gia tăng TVA. Điều này rõ ràng giúp tiết kiệm chi phí TVA, và sau đó cho phép họ lưu trữ tác phẩm nghệ thuật, âm thầm đầu cơ vào việc làm tăng giá của những thứ hàng hóa đó, và sau đó bán lại, với việc người mua phải trả thuế TVA ». Những điểm mong manh tiềm tàng Dù sở hữu một nền kinh tế mạnh mẽ, Geneve cũng không tránh khỏi những căng thẳng xã hội ngày càng gia tăng. Trong nhiều thập niên sau Đệ Nhị Thế Chiến, thành phố này đã xây dựng được một sự cân bằng giữa tăng trưởng kinh tế và phúc lợi xã hội. Marc Guéniat giải thích : « Sau chiến tranh, Thụy Sĩ đã hình thành một loại liên minh chính trị giữa các đảng tự do, các đảng trung hữu và các đảng dân chủ xã hội, những đảng này đã được hợp nhất vào các chính phủ liên minh ở cả cấp bang và liên bang. Và kết quả của liên minh này là việc duy trì luật pháp thân thiện với doanh nghiệp, mang tính tự do, thuận lợi cho tinh thần kinh doanh, đồng thời cho phép phát triển một hệ thống phúc lợi xã hội đủ mạnh để bảo vệ những người dễ bị tổn thương nhất. » Mô hình này đã mang lại nhiều cơ hội thăng tiến xã hội cho con cháu những người nhập cư sau Thế Chiến Thứ Hai. Tuy nhiên, theo Marc Guéniat, cỗ máy này bắt đầu có những dấu hiệu trục trặc trong 15 năm trở lại đây. « Thành phố đã trải qua một làn sóng nhập cư đáng kể vào thời điểm đó để xây dựng một Thụy Sĩ đang phát triển nhanh chóng như hiện nay, trong số đó có nhiều người đến từ Ý, Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha. Và những người này, nhờ vào khế ước xã hội, đã có thể sinh con và cho con cái họ tiếp tục học lên cao hơn, và theo một cách nào đó, con cái họ đã thành công hơn thế hệ cha mẹ. Đúng là Thụy Sĩ có một chu kỳ tích cực, tồn tại khoảng sáu mươi năm. Và trong khoảng 15 năm trở lại đây, khi chu kỳ này phần nào chững lại, người ta đang chứng kiến sự bất bình đẳng ngày càng gia tăng đáng kể, và những người làm việc toàn thời gian không còn đủ sống. » Trong suốt hơn bốn thế kỷ, Geneve đã sống cùng với các biến động lớn của lịch sử thế giới. Từ các cuộc đàn áp tôn giáo ở châu Âu, những khủng hoảng tiền tệ, các biến động tài chính toàn cầu, cho tới đại dịch và chiến tranh hiện đại, thành phố này luôn tìm thấy cơ hội giữa những bất ổn. Chính khả năng biến khủng hoảng của thế giới thành lợi thế của mình đã làm nên nét đặc thù cho Genève. Đó có lẽ là bí mật lớn nhất đằng sau sự thịnh vượng của thành phố : Trong khi nhiều nơi nhìn thấy rủi ro, Geneve trông thấy cơ hội. Và trong một thế giới ngày càng bất ổn, lợi thế ấy dường như vẫn chưa mất đi.
durée : 00:32:17 - Les Nuits de France Culture - par : Albane Penaranda - L'historienne Maïotte Dauphite et la conservatrice Lyne Rose-Beuze nous racontent l'histoire de la gastronomie martiniquaise. Au-delà des mets savoureux, calalou, soupe de pied, accras, mangues, c'est une histoire qui est aussi très politique. Un numéro "De bouche à oreille" enregistré en 2003. - équipe : Mathias Le Gargasson, Antoine Dhulster, Rafik Zénine, Vincent Abouchar, Emily Vallat, Hassane M'Béchour, INA Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
durée : 00:10:56 - Les journaux de France Culture - C'est l'un des événements musicaux de l'année en France : Bad Bunny en concert. Mais au-delà de ces rendez-vous à guichets fermés avec la superstar portoricaine entrée au musée Grévin, le reggaeton s'est-il développé en France ? Entretien avec un organisateur de soirées à Paris depuis quinze ans. - équipe : Éric Chaverou - invités : Juan Loaiza, alias Grandpamini DJ, organisateur de soirées reggaeton, créateur de contenus parodiques sur Instagram Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
Qui pousse la porte du restaurant du chef guadeloupéen Jean Rony Leriche à deux pas de l'Arc de Triomphe sourit instantanément car accueilli par une caresse : le parfum du fumé, du boukané. Ce parfum-là vous emporte droit « à la maison » - il est une version caribéenne de la madeleine de Proust - cette odeur familière, réconfortante, vous ramène instantanément aux racines, à ce savoir-faire transmis au fil des générations et savoureux marqueur culturel des Caraïbes à l'Afrique de l'Ouest. Une cuisine caribéenne gastronomique Il y a bien d'autres parfums dans la cuisine de Jean Rony Leriche : parce que la maison est aussi dotée d'un jardin créole, d'arbres fruitiers, de fleurs, de plantes. Le jardin créole est « bien plus qu'un jardin », raconte Jean Rony Leriche montrant du doigt un citron caviar tout juste formé, « c'est aussi un garde-manger, une pharmacie, un lieu où faire perdurer ses traditions et savoir-faire, un lieu où se retrouver et partager. » Ce jardin si précieux car gage d'autonomie était parfois le seul bien sur les plantations, ce bout de terre cédé aux esclaves sur lequel des légumes, et des arbres fruitiers pouvaient être cultivés. Un jardin en héritage qui relie le chef à ses racines haïtiennes, à son enfance en Guadeloupe, une richesse partagée dans le quartier de Baie-Mahault. Un Jardin pour soi et sa famille, une continuité et la transmission d'un savoir et d'un lien avec son histoire et ses ancêtres. Un conte créole et une histoire partagée Du pâté créole aux bananes pesées et pickles de gombo, à la mousse de lambi sur une feuille de manioc, cajou boucanée, aux veloutés d'igname, feuilleté de féroce d'avocat, la cuisine de Jean Rony Leriche est un voyage sensible et savoureux dans la mémoire et la diversité des cultures des Caraïbes. Le chef a à cœur de raconter et surtout de transmettre cet héritage des îles en allant dans les subtilités et l'immense richesse de la culture des Antilles, du voyage des produits, à la création des langues, des communautés, et à la résistance d'un peuple pour se fonder et exister. Avec Jean Rony Leriche, chef du restaurant Leriche, 16 rue Brey dans le 17ème arrondissement de Paris La salle est dirigée par Christine Leriche, la femme du chef. Instagram. Ma cuisine antillaise, du chef Jean Rony Leriche, Éditions Brigitte Eveno Cette émission est dédiée à la famille du chef Leriche et à Suzie Zozio, biochimiste et restauratrice, spécialisée en plantes médicinales, décédée en 2026. ► Pour aller plus loin - Jaden lhéritaj, du chef Leriche à Baie Mahault inauguré au Printemps 2026. - Mauro Colagreco, chef du Mirazur à Menton - Moi Tituba, sorcière noire de Salem, de Maryse Condé - Boucanage : technique ancestrale utilisée pour conserver en fumant poissons et viandes. - Autour des jardins créoles - La cuisine caribéenne transcende les frontières grâce au programme Transcultura Unesco Programmation musicale : Fruit and flower, Marcus Gad.
Qui pousse la porte du restaurant du chef guadeloupéen Jean Rony Leriche à deux pas de l'Arc de Triomphe sourit instantanément car accueilli par une caresse : le parfum du fumé, du boukané. Ce parfum-là vous emporte droit « à la maison » - il est une version caribéenne de la madeleine de Proust - cette odeur familière, réconfortante, vous ramène instantanément aux racines, à ce savoir-faire transmis au fil des générations et savoureux marqueur culturel des Caraïbes à l'Afrique de l'Ouest. Une cuisine caribéenne gastronomique Il y a bien d'autres parfums dans la cuisine de Jean Rony Leriche : parce que la maison est aussi dotée d'un jardin créole, d'arbres fruitiers, de fleurs, de plantes. Le jardin créole est « bien plus qu'un jardin », raconte Jean Rony Leriche montrant du doigt un citron caviar tout juste formé, « c'est aussi un garde-manger, une pharmacie, un lieu où faire perdurer ses traditions et savoir-faire, un lieu où se retrouver et partager. » Ce jardin si précieux car gage d'autonomie était parfois le seul bien sur les plantations, ce bout de terre cédé aux esclaves sur lequel des légumes, et des arbres fruitiers pouvaient être cultivés. Un jardin en héritage qui relie le chef à ses racines haïtiennes, à son enfance en Guadeloupe, une richesse partagée dans le quartier de Baie-Mahault. Un Jardin pour soi et sa famille, une continuité et la transmission d'un savoir et d'un lien avec son histoire et ses ancêtres. Un conte créole et une histoire partagée Du pâté créole aux bananes pesées et pickles de gombo, à la mousse de lambi sur une feuille de manioc, cajou boucanée, aux veloutés d'igname, feuilleté de féroce d'avocat, la cuisine de Jean Rony Leriche est un voyage sensible et savoureux dans la mémoire et la diversité des cultures des Caraïbes. Le chef a à cœur de raconter et surtout de transmettre cet héritage des îles en allant dans les subtilités et l'immense richesse de la culture des Antilles, du voyage des produits, à la création des langues, des communautés, et à la résistance d'un peuple pour se fonder et exister. Avec Jean Rony Leriche, chef du restaurant Leriche, 16 rue Brey dans le 17ème arrondissement de Paris La salle est dirigée par Christine Leriche, la femme du chef. Instagram. Ma cuisine antillaise, du chef Jean Rony Leriche, Éditions Brigitte Eveno Cette émission est dédiée à la famille du chef Leriche et à Suzie Zozio, biochimiste et restauratrice, spécialisée en plantes médicinales, décédée en 2026. ► Pour aller plus loin - Jaden lhéritaj, du chef Leriche à Baie Mahault inauguré au Printemps 2026. - Mauro Colagreco, chef du Mirazur à Menton - Moi Tituba, sorcière noire de Salem, de Maryse Condé - Boucanage : technique ancestrale utilisée pour conserver en fumant poissons et viandes. - Autour des jardins créoles - La cuisine caribéenne transcende les frontières grâce au programme Transcultura Unesco Programmation musicale : Fruit and flower, Marcus Gad.
durée : 00:09:57 - Le 6/9 de l'été - par : Daphné Bürki - La chanteuse Bamby sera en tournée cet été et en concert le 20 octobre à Paris à l'Élysée Montmartre. L'occasion de revenir sur son parcours et la sortie de son premier album, "Muse". - équipe : Perrine Malinge, Alexandre Gilardi, Mathilde Khlat, Amélie Stadelmann, Alexandra Brouillet, Cléa Journault Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
durée : 00:09:57 - Les interviews d'Inter - par : Daphné Bürki - La chanteuse Bamby sera en tournée cet été et en concert le 20 octobre à Paris à l'Élysée Montmartre. L'occasion de revenir sur son parcours et la sortie de son premier album, "Muse". - équipe : Perrine Malinge, Alexandre Gilardi, Mathilde Khlat, Amélie Stadelmann, Alexandra Brouillet, Cléa Journault Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France
Conexão Sociedade: Entrevista com psicologo, Gustavo Caribé
Gosodwaith ffilm a wnaed gan Cinzia Mutigli yn 2020 yw Sweet Wall. Mae'n cynnwys motiff parhaus papur wal siwgr, posteri sy'n dangos rysáit jam, brechdanau jam a ffilm ganolog 19 munud, 29 eiliad o hyd. Mae'r ffilm yn archwilio'r cysylltiad rhwng trawma a dibyniaeth, patrymau ymddygiad a masnach caethweision, siwgr a nwyddau eraill rhwng Prydain, Affrica ac Ynysoedd y Caribî. Cafodd Cinzia ei chomisiynu gan Jupiter Artland i ymateb i waith gan Allan Kaprow, artist perfformio Americanaidd, a'i ddychmygu o'r newydd. Dewisodd Sweet Wall, a gynhaliwyd ym 1970 yn Berlin, ar dir diffaith ger Wal Berlin ymysg adfeilion adeiladau a fomiwyd yn ystod yr Ail Ryfel Byd. Roedd y gwaith yn cynnwys adeiladu wal goncrit oddeutu 30 metr o hyd a hanner metr o uchder. Defnyddiwyd jam mefus ar dafellau o fara fel morter i gysylltu'r blociau. Adeiladodd Kaprow y wal mewn prynhawn gyda chydweithrediad dwsin o bobl, ac ar ôl iddi gael ei chwblhau, cafodd ei dymchwel. Mae Mutigli yn defnyddio siwgr fel trosiad canolog, gan gysylltu trawma hanesyddol y fasnach drawsatlantig mewn caethweision â thrafodaeth am ddibyniaeth, sef ymddygiad y mae rhywun yn teimlo rheidrwydd i barhau ag ef, yn aml o ganlyniad i drawma heb ei ddatrys. Mae'r ffilm yn cynnwys llu o ddelweddau melys, gan gynnwys deunydd du a gwyn o gynhyrchu ciwbiau siwgr a'u hychwanegu at de; llinellau ailadroddus lliwgar Candy Crush yn gollwng er boddhad i'w lle; tonnau o siwgr yn creu jam; a chiwb siwgr yn cael ei osod ar dafod Cinzia. Mae'r delweddau hyn yn cyd-fynd â naratif cyfochrog am ddibyniaeth ac ymddygiad parhaus. Mae llais Cinzia yn gorgyffwrdd â Dr Maté Gabor, arbenigwr adnabyddus ym maes dibyniaeth, sy'n galw am ymagwedd dosturiol at ddibyniaeth bersonol a dibyniaeth pobl eraill. Mae Gabor yn credu mai ffynhonnell dibyniaeth yw trawma yn ystod plentyndod, a'r straen a'r datgysylltiad cymdeithasol sy'n rhemp mewn systemau anghyfartal ac anghyfiawn, yn hytrach na genynnau. Dywedodd Anthony Shapland, y dewiswr, y canlynol am y gwaith: “Mae ymadrodd ynghylch y ffaith ein bod yn ddall i'n gorffennol uniongyrchol, a dim ond amser a phellter sy'n caniatáu i ni weld yn glir y pethau a ddaw â ni i'r presennol sy'n symud yn barhaus. Mae trosiad y byd celf ynghylch darganfod arferion cudd yn ysgytwol o gofio eu bod bob amser yno, ac yn amlwg. Nid ydynt anodd eu cyrraedd nac yn aneglur. Mae Cinzia yn ein hatgoffa bod rhai o'r patrymau neu'r systemau hyn rydym yn symud drwyddynt ddydd ar ôl dydd mor anweledig i ni ag aer bellach, er eu bod yn bodoli ac yn llunio'r byd.” Meddai Cinzia, “Rwy'n ystyried sut mae agweddau domestig, cymdeithasol, gwleidyddol a diwylliannol poblogaidd ein hamgylchedd yn effeithio ar ein persona … ein hymdeimlad o le yn y byd.” Mae Cinzia Mutigli yn gweithio ar draws cyfryngau ffilm, clywedol, print, animeiddio, perfformio a thestun. Mae'n archwilio themâu personol, cymdeithasol, ysbrydol a seicolegol. Mae dulliau, ffurfiau a motiffau presennol a pharhaus yn cynnwys ei llais, eiconau diwylliannol poblogaidd, lles a hunanofal yng nghyd-destun defnyddwyr, a sut mae'r unigolyn yn cysylltu â'r grŵp. Cafodd Sweet Wall gan Cinzia Mutigli ei gaffael yn 2021 drwy Wobr Wakelin, sef gwobr flynyddol a roddir i artist sy'n byw ac yn gweithio yng Nghymru ac y prynir ei waith ar gyfer casgliad parhaol Oriel Gelf Glynn Vivian.
In today's episode of Talk Heathen, Christi Powell and Sofia Spina explore the "Cold War" between psychology and religion! Both hosts, working in mental health, discuss the bias of Christian counseling and whether science can explain morality. Can we find a naturalistic grounding for "God," or are we just redefining reality to feel better?John in CA argues nature is the only real God, claiming the universe gains consciousness through us. Hosts challenge his redefinition of omnipotence and the lack of evidence for cosmic sentience. Is this a new theology or just a semantic game?Carib in Trinidad posits a creator outside of time, claiming the Quran accurately describes humans turning into apes and pigs. Hosts note that simple observations don't require supernatural explanation. Is an "out of time" deity even probable?Thank you for joining us this week! We will see you next time!Become a supporter of this podcast: https://www.spreaker.com/podcast/talk-heathen--3195702/support.
El Casal de l'Obrera ha organitzat aquest diumenge una proposta cultural a l'aire lliure que combinarà poesia, teatre, música i dansa al Jardí de la Pau. L'activitat s'emmarca dins dels actes del 75è aniversari de l'entitat i vol oferir un format diferent a la ciutadania. L'espectacle inclourà un recull de poemes i fragments de les obres “L'Hostal de la Glòria” i “La Marieta Cistellera”, que s'aniran combinant amb actuacions de l'esbart Joaquim Ruyra i la música de la cobla La Principal del Carib. Segons Josep Maria Lloveras, membre del Casal, la voluntat és crear una proposta conjunta en què totes les disciplines estiguin connectades i destaca el fet de poder comptar amb el ball de l’esbart. “Hem volgut fer una cosa oberta i portar-la al Jardí de la Pau dins dels actes del 75è aniversari del Casal de l'Obrera”Josep Maria Lloveras Es muntarà un escenari per adaptar les actuacions de dansa i música al format exterior. Lloveras destaca que aquest tipus de recitals ja s'havien fet anteriorment a l'entitat, tot i que feia molts anys que no es recuperaven. L'esdeveniment tindrà lloc aquest diumenge (19h) al Jardí de la Pau.
Avui divendres ens fem ressò de la protesta laboral i del ple extraordinari demanat per l'oposició, avui divendres a Lloret de Mar. Lloret de Mar viu un conflicte laboral a l'Ajuntament que s'ha intensificat en els darrers mesos amb la renúncia de la Policia Local a fer hores extres i la decisió dels serveis de manteniment de deixar de fer guàrdies. Davant d'aquest escenari, els sindicats han convocat una aturada de treballadors aquest divendres a les 12 del migdia, coincidint amb un ple extraordinari sol·licitat pels grups de l'oposició de Junts, Tots i ERC per analitzar el deteriorament del clima laboral i la gestió de recursos humans. Escoltem els diferents portaveus municipals, dient la seva sobre la situació del personal de l'Ajuntament. Mentre el govern del PSC assegura que tenen la mà estesa per poder negociar, la resta de grups destaquen el malestar amb la plantilla i cal arribar a algun tipus d'acord per posar fi al conflicte que hi ha amb la policia i altres departaments. Altres temes d'interès: Esports: Daniela Guillén afronta aquest cap de setmana la segona prova del Mundial de Motocròs femení. Serà en el Gran Premi d'Alemanya, on arriba com a líder del campionat. Agenda: Avui hi ha taller de risoterapia per a la gent gran, una gala d'arts marcials o el concert de piano de Carlos Acotto. Aquest dissabte, als jardins de Santa Clotilde, es presenta un llibre sobre els rodatges de Joc de Trons i sèries similars de fantasia, que generem turisme interessat en els escenaris d'aquestes ficcions. L'autor és Javier Marcos i després hi ha una taula rodona. A la nit al Teatre hi arriba PLAER CULPABLE, una comèdia sobre les relacions de parella, la sexualitat i les contradiccions entre els ideals personals i la realitat quotidiana. I diumenge hi ha la gimnastrada i una lectura de poemes i de teatre amb el Casal de l'Obrera, amb l'esbart Joaquim Ruyra i la cobla La Principal del Carib.
Ngoại trưởng Mỹ hôm 20/05/2026 tuyên bố Washington « quyết tâm » áp đặt một sự thay đổi cho Cuba ». Marco Rubio ngụ ý nói đến một sự thay đổi chế độ ở La Habana ? Chính quyền Trump siết chặt gọng kềm, bóp ngạt kinh tế Cuba. Bên cạnh yếu tố lịch sử lâu đời, gắn liền Washington với La Habana, Nhà Trắng có nhiều lý do để quan tâm đến Cuba. Với kinh nghiệm hơn 65 năm gần như liên tục bị trừng phạt, không thể xem nhẹ sức kháng cự của La Habana và nhất là khi hòn đảo này được cả Trung Quốc lẫn Nga hậu thuẫn. Ngay từ nhiệm kỳ đầu, (2016-2020), tổng thống Mỹ Donald Trump đã khép lại giai đoạn tan băng giữa Washington với La Habana mà người tiền nhiệm Barack Obama đã mở ra khi chính thức nối lại bang giao với Cuba ngày 17/12/2014. Một năm sau khi trở lại Nhà Trắng, từ đầu 2026 bằng nhiều cách, ông Trump tiếp tục gia tăng sức ép với hòn đảo chỉ cách bang Florida, khoảng 150 km : Cắt các nguồn cung cấp dầu hỏa cho Cuba, đứng đầu là Venezuela và Mêhicô; huy động các công cụ pháp lý và quân sự để làm suy yếu chế độ liên tục cầm quyền tại hòn đảo này từ sau cuộc cách mạng năm 1959. Ngoại trưởng Hoa Kỳ, Marco Rubio một người Mỹ gốc Cuba trong một thông điệp bằng tiếng Tây Ban Nha trực tiếp lên án chế độ ở La Habana « tham ô », « cướp bóc » và « đàn áp » nhân dân, đồng thời hứa hẹn tổng thống Trump đề xuất cho gần 12 triệu dân Cuba một « con đường mới ». 66 năm liên tục phong tỏa Cuba Cách nay gần 12 năm, thông báo tái lập quan hệ ngoại giao với Hoa Kỳ, chủ tịch Cuba khi đó là ông Raul Castro đã nhấn mạnh, « Điều đó không có nghĩa là đôi bên đã giải quyết được vấn đề cốt lõi » : Kinh tế Cuba vẫn bị phong tỏa. Từ năm 1960 Hoa Kỳ đã đưa ra nhiều lý do khác nhau để trừng phạt La Habana. Tổng thống Dwight D. Eisenhower của bên đảng Cộng Hòa viện cớ chế độ Fidel Castro tịch thu các tài sản của Hoa Kỳ tại Cuba, để hạn chế nhập khẩu đường từ hòn đảo này vào Mỹ. Hai năm sau đó, cáo buộc La Habana thân thiện với Liên Xô cộng sản, tổng thống phe Dân Chủ J.F Kennedy đã mở rộng các biện pháp trừng phạt và ban hành lệnh « cấm vận ». Cuba trải qua cuộc khủng hoảng kinh tế đầu tiên vào thời điểm ¾ xuất khẩu của Cuba là để hướng tới thị trường Hoa Kỳ và 70 % nhập khẩu phụ thuộc vào đối tác thương mại Bắc Mỹ này. Năm 1991 khi Liên Bang Xô Viết sụp đổ, mở ra viễn cảnh Mỹ bình thường hóa quan hệ với Cuba, thì Washington lại chủ trương gia tăng áp lực để thúc đẩy tiến trình dân chủ hóa tại quốc gia trong tay nhà cách mạng Fidel Castro. 1991-1994 là một thời kỳ « đen tối » đối với Cuba : GDP của nước này sụt giảm 35 %. Năm 1992 lấy cớ đòi Cuba tôn trọng nhân quyền, dưới thời tổng thống G.H Bush, Hạ Viện Mỹ thông qua đạo luật Torricelli mở rộng thêm nữa các biện pháp trừng phạt Cuba. Hai điểm đáng chú ý trong văn bản này. Thứ nhất là Washington cấm các hãng vận tải đường biển nước ngoài làm ăn với Mỹ giao thương với Cuba. Đây là tai họa đối với một quốc đảo như Cuba. Thứ hai là Hoa Kỳ trừng phạt mọi quốc gia « liên đới » với La Habana. Năm 1996 sau vụ hai máy bay của một tổ chức người Cuba lưu vong xuất phát từ bang Florida bị Cuba bắn hạ - Raul Castro khi đó là bộ trưởng Quốc Phòng, tổng thống Bill Clinton bên đảng Dân Chủ còn mạnh tay hơn với La Habana khi đặt bút phê chuẩn đạo luật Helms-Burton. Nhưng chính những đòn trừng phạt mạnh tay đó cũng đã đè nặng lên một phần các quyền lợi của Hoa Kỳ. Đầu những năm 2000 hiệp hội các nông gia Mỹ có nhu cầu xuất khẩu nhiều hơn sang Cuba. Chính quyền G.W Bush tỏ dấu hiệu nhượng bộ nhưng đó chỉ là một « bàn tay sắt trong vỏ bọc nhung ». Một chuyên gia về Cuba được nguyệt san Le Monde Diplomatique năm 2015 trích dẫn ghi nhận « chính sách trừng phạt của Mỹ đã dẫn tới những hậu quả tai hại về phương diện y tế cho Cuba » : Gần 80 % các bằng sáng chế trong lĩnh vực này đều thuộc chủ quyền của các tập đoàn của Mỹ hay các chi nhánh của họ, cho nên người dân Cuba trong một nhiều thập niên hoàn toàn không được tiếp cận với bất kỳ một tiến bộ nào về mặt khoa học, y tế, thuốc men. Phải đợi đến sự kiện tổng thống Mỹ Barack Obama bắt tay lãnh đạo Cuba Raul Castro nhân một buổi lễ tưởng niệm cố tổng thống Nam Phi, Nelson Mandela cuối 2013, bang giao giữa Hoa Kỳ với một thuộc địa cũ là Cuba mới rẽ sang một khúc quanh mới. Hai cựu tổng thống Mỹ Jimmy Carter, Bill Clinton khi đã rút lui khỏi chính trường, lên tiếng chống đối chính sách trừng phạt của Mỹ nhắm vào Cuba. Họ nhìn nhận Washington « hoàn toàn thất bại » trên phương diện này. Tổng thống Trump ở nhiệm kỳ đầu đã chấm dứt chính sách tan băng của người tiền nhiệm Obama và còn mạnh tay hơn nữa từ đầu năm nay. Trên đài truyền hình tư nhân BFM TV chuyên gia về châu Mỹ Latinh, Gaspard Estrada Viện Nghiên Cứu Paris Montaigne, khoa Global South trường London School of Economics phân tích việc chính quyền Trump đang bóp ngạt kinh tế Cuba : « Chính quyền Trump đang làm tất cả để cắt đứt mọi nguồn cung cấp dầu hỏa cho Cuba, từ Venezuela đến Mêhicô. Hậu quả kèm theo rất tai hại đối với người dân Cuba : họ bị mất điện triền miên, không có xăng dầu để di chuyển. Cuba càng lúc càng bị cô lập với thế giới bên ngoài. Washington bóp ngạt kinh tế Cuba để bắt buộc hòn đảo này phải thay đổi chế độ, nhưng dường như chính quyền Trump quên mất rằng, khủng hoảng kinh tế tại hòn đảo này sẽ đẩy người dân Cuba ra biển, tìm đường định cư tại Hoa Kỳ. Điều này sẽ ảnh hưởng đến chính sách nhập cư của Mỹ, đặc biệt là trước bầu cử giữa kỳ. (...) Mục tiêu của tổng thống Trump rất rõ ràng : Đó là làm suy yếu Cuba bằng mọi cách, kể cả việc cắt đứt các nguồn ngoại tệ mà La Habana đang cần để tài trợ cho các dự án khác. Ngay từ nhiệm kỳ đầu, Donald Trump đã chận đầu tư ngoại quốc vào Cuba, đánh vào ngành du lịch của hòn đảo này. Và từ đầu năm nay Washington liên tục ban hành thêm các biện pháp trừng phạt. Như thông lệ Cuba vẫn hô hào phải vùng lên chống đế quốc Mỹ, nhưng lần này, La Habana chủ động đàm phán với Hoa Kỳ. Đây là dấu hiệu rõ rệt nhất cho thấy chế độ đang bị suy yếu. Dù vậy chúng ta không biết đôi bên đang thương lượng về những gì và Mỹ đàm phán với ai ». Yếu tố Nga và Trung Quốc Nhưng lật đổ chế độ Cộng Sản Cuba hay đem lại một sự thay đổi thật sự cho quốc đảo này không là nhiệm vụ dễ hoàn thành. Theo nhà nghiên cứu Jérome Leleu thuộc Trường Cao Đẳng Khoa Học Xã Hội EHESS -Paris, bất chấp những căng thẳng và các biện pháp phong tỏa càng lúc càng cứng rắn mà Mỹ kiên trì áp đặt, liên hệ giữa Washington với La Habana từ năm 1960 đến nay chưa bao giờ « đứt quãng ». Cuba luôn đòi hỏi hai điều : Chấm dứt trừng phạt và trả lại căn cứ quân sự Guantanamo được đặt dưới quyền kiểm soát của Hoa Kỳ từ khi Cuba giành được độc lập năm 1902. Về phía Washington, dưới danh nghĩa Nhà Trắng dù trong tay đảng Dân Chủ hay Cộng Hòa cũng đều đòi La Habana trả lại tài sản cho các doanh nghiệp và tư nhân Mỹ đã bị chế độ Castro tịch thu từ sau cuộc Cách Mạng năm 1959. Vậy thì tổng thống Donald Trump với những áp lực trên nhiều phương diện nhắm vào Cuba từ đầu 2026 liệu có đạt được các mục tiêu mong muốn hay không ? Theo giới phân tích, câu trả lời là không vì Cuba dù mất đi nguồn cung cấp dầu hỏa quan trọng là Venezuela từ đầu năm đến nay, nhưng vẫn có thể trông cậy vào Nga và nhất là Trung Quốc. Trước hết là đối với Nga, trả lời đài RFI Pháp ngữ, Emmanuel Pietrobon, chuyên gia độc lập người Ý về châu Mỹ Latinh nhấn mạnh : Cuba là « vùng ảnh hưởng duy nhất của Nga trong vùng biển Caribe, cho nên Matxcơva dưới chế độ Cộng Sản Liên Xô trước kia hay của tổng thống Putin hiện tại đều phải bằng mọi giá yểm trợ La Habana ». « Nga cần hòn đảo nhỏ này để gây sức ép với Mỹ. Nói một cách ví von, chỉ cần bước ra ngoài ban công là người Mỹ có thể nhìn thấy sự hiện diện của Nga. Do đó, đối với Matxcơva, Cuba chiếm một lợi thế địa chiến lược, tương tự như là vị thế của Đài Loan đối với Washington trong vùng châu Á-Thái Bình Dương. Có thể nói, Cuba là một phiên bản của Đài Loan trong vùng biển Caribê. Ngoài khía cạnh địa chính trị, hòn đảo này còn có nhiều lợi thế về kinh tế. Cuba có dầu hỏa, nhưng vì bị cấm vận triền miên nên chưa từng được thăm dò, và đương nhiên là cũng chưa từng được khai thác. Rồi Cuba cũng có những nguồn dự trữ về cobalt, nickel và cũng có tiềm năng về đất hiếm… Tất cả những yếu tố đó cho thấy, Cuba chiếm một vị trí cực kỳ quan trọng về địa chính trị đối với Nga (...) Cuba chỉ cách bang Florida một giờ bay. Hòn đảo này cũng làm một căn cứ không thể thiếu, với một vị trí then chốt và duy nhất để tiến hành các hoạt động dọ thám. Không phải tình cờ mà trong những năm gần đây, có lẽ và từ nửa sau thập niên 2010, tổng thống Nga, Vladimir Putin đã quyết định mở lại trung tâm thu thập thông tin tình báo bằng tín hiệu lớn nhất mà Liên Xô từng sở hữu trong giai đọan Chiến Tranh Lạnh: Đó là căn cứ Lourdes ». Một quân bài để thương lượng về Ukraina Nhất là vào thời điểm mà Nga cần đàm phán với Mỹ về Ukraina thì Cuba có thể là một lá chủ bài trong mắt điện Kremlin Emmanuel Pietrobon giải thích tiếp : « Matxcơva nhất quyết gửi đến Washington một thông điệp chính trị. Vào lúc Donald Trump có ý định phân chia thế giới theo những vùng ảnh hưởng khác nhau, Nga muốn Hoa Kỳ hiểu rằng tham vọng đó chỉ có thể thành công nếu như Nhà Trắng công nhận Kremin cũng có quyền xây dựng những vùng ảnh hưởng của riêng mình. Do vậy, Cuba như thể là một đòn bẩy trong tiến trình đàm phán giữa Nga và Mỹ. Trong thời kỳ Chiến Tranh Lạnh, Liên Xô đã đặt tên lửa ở Cuba trong lúc mà Hoa Kỳ đặt tên lửa tại Châu Âu - nhất là tại Ý cũng như là để làm đối trọng với việc Mỹ đã điều vũ khí hạt nhân đến Thổ Nhĩ Kỳ. Giờ đây theo logic tương tự, Matxcơva dùng Cuba để mặc cả với Mỹ về Ukraina ». 22 % nhập khẩu của Cuba phụ thuộc vào Trung Quốc Nhìn từ Bắc Kinh, Cuba là một đồng minh truyền thống lâu đời : Chính quyền Fidel Castro là quốc gia ở Tây bán cầu đầu tiên thiết lập bang giao với chế độ Mao Trạch Đông. Năm 2025, chủ tịch Diaz Canel đến Bắc Kinh nhân kỷ niệm 65 năm bang giao hai nước. Về thương mại, từ đầu những năm 2000 Trung Quốc đã trở thành một trong những đối tác quan trọng nhất của Cuba, đứng trước cả Nga hay Venezuela. Cuba là « một trong những thị trường tiềm năng nhất của các nhà sản xuất pin mặt trời Trung Quốc ». Trung Quốc chiếm 22 % nhập khẩu của Cuba Ngoài ra, đối với ông Tập Cận Bình cũng như Vladimir Putin, giá trị chiến lược của Cuba chính là nhờ có vị trí sát cạnh Hoa Kỳ, một cửa ngõ quan trọng trong vùng biển Caribe. Do vậy giới quan sát cho rằng, không chắc Donald Trump đạt được mục đích đưa Cuba trở thành một « quốc gia thân thiện » với Hoa Kỳ. Không có gì bảo đảm ông sẽ được sử sách nhớ đến như một vị tổng thống vượt trội hơn tất cả những người tiền nhiệm, từ tướng Dwight David Eisenhower, tổng thống John Fitzgerald Kennedy, đến Bill Clinton, Barack Obama. Điều chắc chắn duy nhất là những tham vọng về địa chính trị của Washington trong vùng biển Caribe đã, đang và tiếp tục vấp phải những quyền lợi của Nga và Trung Quốc. Lịch sử cũng đã chứng minh rằng từ năm 1960 đến nay Cuba đã trải qua nhiều cuộc khủng hoảng kinh tế. Mỗi lần « thoát chết trong đường tơ kẽ tóc » La Habana luôn được một « quý nhân phù trợ ». Trong giai đoạn chiến tranh lạnh điểm tựa chính là Liên Xô. Khi Liên bang Xô Viết tan rã thì từng bước đến lượt Venezuela, dưới thời hai tổng thống Hugo Chavez (1999-2013) và Nicolas Maduro chống lưng. Trung Quốc là một đối tác thương mại « không thể thiếu » của Cuba, cho nên trong cuộc đọ sức bất cân xứng lần này với chính quyền Trump, chủ tịch Cuba Miguel Diaz-Canel có thể trông cậy vào điểm tựa là chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.
Beti George sydd yn sgwrsio gyda Heledd Williams o Drefdraeth, Sir Benfro. Mae Heledd yn un o Ferched y Môr a groesodd Fôr yr Iwerydd taith o 3,000 o filltiroedd mewn 50 diwrnod, 14 awr a 43 munud fel rhan o World's Toughest Row. Fe ddechreuodd Merched y Môr - y criw benywaidd cyntaf o Gymru i gymryd rhan yn y ras - rwyfo o San Sebastián de La Gomera, ger Tenerife, ar 14 Rhagfyr 2025. Er gwaethaf wynebu tonnau 20 troedfedd, gorflinder a salwch y môr, fe lwyddodd y tîm a'r cwch rhwyfo, o'r enw 'Cariad', groesi'r llinell derfyn yn ynys Antigua yn y Caribî.Cawn hanes ei thaith trwy stormydd a thonnau o 20 troedfedd a'r heriau wnaeth ei wynebu. " merched cyffredin yn eu 40'au + mae rhywbeth yn bosib".Mae Heledd yn weithiwr cymdeithasol sy'n helpu i ddod o hyd i deuluoedd maeth. Mae hi hefyd yn dewis 4 cân, gan gynnwys Adra gan Gwyneth Glyn.
Le pianiste martiniquais Mario Canonge dévoile un nouvel album intitulé Caldeira. Une rencontre entre l'improvisation savante du jazz et la transe des musiques populaires antillaises. Ici, le pianiste s'entoure du Martiniquais Michel Alibo à la contrebasse et du Guadeloupéen Arnaud Dolmen à la batterie pour former un trio d'exception, où chacun des musiciens s'inspire des sonorités caribéennes pour célébrer l'énergie de leurs terres volcaniques respectives. RFI : Mario Canonge, vous avez toujours bâti des ponts entre la biguine, le zouk, le jazz. Aujourd'hui, vous évoquez un besoin d'extérioriser le feu qui vous anime, qui vient nourrir votre musique. Comment vous définiriez ce feu ? Je suis ce feu. Je parle du feu parce que je suis un garçon assez speed, mais en même temps, j'aime aller au bout des choses. Je parle de feu parce que l'album s'appelle Caldeira. C'est autour des volcans, puisque je viens d'une région où les volcans sont présents dans toutes les îles des Antilles. Je parle de ce feu parce que je sais que, lorsque je compose, par exemple, je commence une composition et je la termine tout de suite. Et en même temps, je peux être à feu doux, parce que je peux également laisser les compositions de côté un certain temps, puis y revenir pour certains détails, pour essayer de parfaire ces compositions. Vous l'avez dit, ce nouvel album s'intitule Caldeira. C'est le nom des dépressions circulaires qui se forment au cœur des volcans après les éruptions. Qu'est-ce qui vous a plu dans le fait d'intituler votre album comme ce phénomène précisément ? Quand on parle des volcans, on ressent d'abord une certaine crainte. Mais en même temps, la vie vient également des volcans. Il faut remarquer qu'aux abords des volcans, les terres sont très fertiles. Pour moi, les volcans, c'est la crainte, mais en même temps, c'est une espèce de force pour la population, parce qu'il y a cette montagne imposante que l'on respecte. Sur cet album, vous vous êtes entouré de Michel Alibo à la contrebasse et Arnaud Dolmen à la batterie. Comment avez-vous trouvé votre équilibre tous les trois ? Là, vous parlez déjà de deux autres volcans. Arnaud Dolmen, lui, est de la Guadeloupe et Michel Alibo de la Martinique. Nous avons grandi dans une culture caribéenne. Nous avons en plus en commun cet amour du jazz, d'un jazz large, c'est-à-dire de toutes les musiques qui viennent du monde, qui nous permettent d'exprimer pleinement notre envie d'explorer dans notre musique. Les thèmes existent évidemment, mais l'essentiel, c'est cette communication que nous avons entre nous dans le jeu, dans l'improvisation, et que nous essayons de partager avec le public. Vous avez invité le saxophoniste haïtiano-américain Goodwin sur plusieurs morceaux. Est-ce que c'était pour vous une manière de confronter deux visions de la Caraïbe, deux jeux différents, influencés par vos traditions respectives ? La culture haïtienne est très proche de la nôtre et on se comprend. On peut parler créole entre nous. Goodwin est américain, d'origine haïtienne, mais américain. Quand on se parle, on parle créole pour se comprendre, parce que j'ai un anglais qu'il vaut mieux éviter. Ce qui me plaît chez lui, c'est son son. Il a un son qui me rappelle vraiment celui de la musique antillaise que j'ai connue quand j'étais gamin, celui des grands saxophonistes que j'ai connus. Un chant un peu sucré, quelque chose qui apaise et qui vous emmène. Et en plus, c'est un virtuose de son instrument, un musicien extraordinaire. À écouter dans L'épopée des musiques noiresKareen Guiock-Thuram et Mario Canonge, deux âmes sensibles et complices
Le pianiste martiniquais Mario Canonge dévoile un nouvel album intitulé Caldeira. Une rencontre entre l'improvisation savante du jazz et la transe des musiques populaires antillaises. Ici, le pianiste s'entoure du Martiniquais Michel Alibo à la contrebasse et du Guadeloupéen Arnaud Dolmen à la batterie pour former un trio d'exception, où chacun des musiciens s'inspire des sonorités caribéennes pour célébrer l'énergie de leurs terres volcaniques respectives. RFI : Mario Canonge, vous avez toujours bâti des ponts entre la biguine, le zouk, le jazz. Aujourd'hui, vous évoquez un besoin d'extérioriser le feu qui vous anime, qui vient nourrir votre musique. Comment vous définiriez ce feu ? Je suis ce feu. Je parle du feu parce que je suis un garçon assez speed, mais en même temps, j'aime aller au bout des choses. Je parle de feu parce que l'album s'appelle Caldeira. C'est autour des volcans, puisque je viens d'une région où les volcans sont présents dans toutes les îles des Antilles. Je parle de ce feu parce que je sais que, lorsque je compose, par exemple, je commence une composition et je la termine tout de suite. Et en même temps, je peux être à feu doux, parce que je peux également laisser les compositions de côté un certain temps, puis y revenir pour certains détails, pour essayer de parfaire ces compositions. Vous l'avez dit, ce nouvel album s'intitule Caldeira. C'est le nom des dépressions circulaires qui se forment au cœur des volcans après les éruptions. Qu'est-ce qui vous a plu dans le fait d'intituler votre album comme ce phénomène précisément ? Quand on parle des volcans, on ressent d'abord une certaine crainte. Mais en même temps, la vie vient également des volcans. Il faut remarquer qu'aux abords des volcans, les terres sont très fertiles. Pour moi, les volcans, c'est la crainte, mais en même temps, c'est une espèce de force pour la population, parce qu'il y a cette montagne imposante que l'on respecte. Sur cet album, vous vous êtes entouré de Michel Alibo à la contrebasse et Arnaud Dolmen à la batterie. Comment avez-vous trouvé votre équilibre tous les trois ? Là, vous parlez déjà de deux autres volcans. Arnaud Dolmen, lui, est de la Guadeloupe et Michel Alibo de la Martinique. Nous avons grandi dans une culture caribéenne. Nous avons en plus en commun cet amour du jazz, d'un jazz large, c'est-à-dire de toutes les musiques qui viennent du monde, qui nous permettent d'exprimer pleinement notre envie d'explorer dans notre musique. Les thèmes existent évidemment, mais l'essentiel, c'est cette communication que nous avons entre nous dans le jeu, dans l'improvisation, et que nous essayons de partager avec le public. Vous avez invité le saxophoniste haïtiano-américain Goodwin sur plusieurs morceaux. Est-ce que c'était pour vous une manière de confronter deux visions de la Caraïbe, deux jeux différents, influencés par vos traditions respectives ? La culture haïtienne est très proche de la nôtre et on se comprend. On peut parler créole entre nous. Goodwin est américain, d'origine haïtienne, mais américain. Quand on se parle, on parle créole pour se comprendre, parce que j'ai un anglais qu'il vaut mieux éviter. Ce qui me plaît chez lui, c'est son son. Il a un son qui me rappelle vraiment celui de la musique antillaise que j'ai connue quand j'étais gamin, celui des grands saxophonistes que j'ai connus. Un chant un peu sucré, quelque chose qui apaise et qui vous emmène. Et en plus, c'est un virtuose de son instrument, un musicien extraordinaire. À écouter dans L'épopée des musiques noiresKareen Guiock-Thuram et Mario Canonge, deux âmes sensibles et complices
Nubiyan Twist est un collectif Anglais créé par le multiinstrumentiste Tom Excell pendant ses études au Leeds college of music. Ils sortaient récemment leur excellent 5 ieme album, Chasing Shadows, entre jazz, afrobeat et rythmiques Caribéennes
Ngày 17/02/2026, Việt Nam bị Liên Hiệp Châu Âu đưa vào “danh sách đen” thuế. Quyết định này có thể khiến chi phí đầu tư từ các doanh nghiệp châu Âu gia tăng. Tuy nhiên, tác động lâu dài tới quan hệ kinh tế Việt Nam - Liên Âu sẽ được hạn chế nếu Hà Nội cải thiện minh bạch và cơ chế trao đổi thông tin thuế. Việt Nam cũng khẳng định đã bổ sung nhiều văn bản quy phạm pháp luật trong lĩnh vực thuế, tài chính, quản trị doanh nghiệp. Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga ? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới ? Nhà nghiên cứu-giảng viên Sébastien Laffitte, Đại học Cergy Paris (CY Cergy Paris Université), chuyên gia về thuế quốc tế, thuế doanh nghiệp và các thiên đường thuế, kiêm thành viên của Tổ chức Quan sát Thuế Châu Âu (EU Tax Observatory), trả lời một số câu hỏi của RFI Tiếng Việt. RFI : Tháng 02/2026, Việt Nam bị đưa vào danh sách “thiên đường thuế” của Liên Hiệp Châu Âu. Dựa vào nhưng tiêu chí nào Liên Hiệp Châu Âu đưa một nước vào danh sách này ? Sébastien Laffitte : Có lẽ trước hết cần nói rõ rằng danh sách của Liên Hiệp Châu Âu không hoàn toàn là danh sách “thiên đường thuế”, mà đúng hơn là danh sách các quốc gia không hợp tác với Liên Hiệp Châu Âu trong các vấn đề liên quan đến thuế. Sự khác biệt chính nằm ở chỗ danh sách này chủ yếu là một công cụ ngoại giao kinh tế mà Liên Hiệp Châu Âu sử dụng để đàm phán với các nước thứ ba, nhằm thúc đẩy họ điều chỉnh chính sách thuế theo một hướng nhất định. Nếu các quốc gia đó không tuân thủ các tiêu chí của Liên Hiệp Châu Âu, họ có thể phải đối mặt với các biện pháp trừng phạt. Tất cả những điều này nhằm thúc đẩy một mô hình quản trị thuế minh bạch và hiệu quả hơn. Đọc thêmLiên Âu hy vọng Việt Nam thực hiện triệt để cải cách hành chính để gia tăng hấp dẫn đối với đầu tư châu Âu Danh sách này được thiết lập từ năm 2017 và hiện bao gồm 10 quốc gia. Các quốc gia nằm trong “danh sách đen” thường là những hòn đảo nhỏ ở vùng biển Caribê hoặc Thái Bình Dương. Tuy nhiên, trong danh sách này cũng có những quốc gia lớn hơn, chẳng hạn như Nga, và gần đây nhất là Việt Nam. Các tiêu chí được sử dụng để xác định việc đưa một quốc gia vào “danh sách đen” bao gồm mức độ minh bạch về thuế, tính công bằng của hệ thống thuế - tức là không tồn tại các cơ chế thuế khuyến khích hành vi trốn thuế một cách rõ ràng - cũng như việc triển khai các biện pháp chống trốn thuế. Trong số các tiêu chí này có một yêu cầu quan trọng liên quan đến việc quốc gia đó phải tuân thủ các tiêu chuẩn về trao đổi thông tin thuế theo yêu cầu của các nước khác. Chính dựa trên tiêu chí này mà Việt Nam bị đưa vào “danh sách đen” của Liên Hiệp Châu Âu, đặc biệt do còn thiếu các biện pháp bảo vệ tính bảo mật của thông tin, cũng như do thời gian mà cơ quan thuế Việt Nam cần để cung cấp thông tin thuế theo yêu cầu từ các nước thứ ba. Vì vậy, việc Việt Nam gần đây bị đưa vào danh sách này chủ yếu xuất phát từ vấn đề minh bạch thuế. RFI : Vậy quốc gia bị nhắm đến, ví dụ trong trường hợp này là Việt Nam, sẽ phải đối mặt với những hậu quả như thế nào ? Sébastien Laffitte : Cụ thể, Ủy Ban Châu Âu yêu cầu các quốc gia thành viên Liên Hiệp Châu Âu áp dụng một loạt biện pháp trừng phạt đối với những quốc gia nằm trong danh sách các nước không hợp tác về thuế. Ngoài ra, các nước thành viên cũng có thể triển khai những biện pháp trừng phạt riêng trong khuôn khổ luật pháp quốc gia của họ. Trước hết, một số biện pháp tối thiểu sẽ được áp dụng chung, sau đó từng quốc gia thành viên có quyền lựa chọn và thực hiện các biện pháp bổ sung mà họ cho là phù hợp. Đọc thêmEU-Việt Nam vượt bão thuế quan Mỹ qua Hiệp định Thương mại Tự do EVFTA ? Nhìn chung, các biện pháp này nhằm tăng cường tính minh bạch và mức độ cảnh giác đối với các quốc gia nằm trong “danh sách đen”. Trước hết, một số quỹ viện trợ phát triển của Liên Hiệp Châu Âu sẽ không được phân bổ cho các quốc gia trong danh sách này. Thứ hai, các nước thành viên được yêu cầu áp dụng các biện pháp hành chính, bao gồm việc giám sát chặt chẽ hơn các giao dịch của công dân châu Âu - chẳng hạn như công dân Pháp - với các quốc gia trong “danh sách đen”, cũng như tăng cường kiểm toán thuế đối với các thực thể, tức là cá nhân hoặc doanh nghiệp, có liên hệ với những quốc gia này. Bên cạnh đó, các quốc gia thành viên Liên Âu cũng được khuyến nghị áp dụng các biện pháp lập pháp nhằm chống trốn thuế, chẳng hạn như khấu trừ thuế tại nguồn hoặc áp dụng các khoản thuế bổ sung đối với các giao dịch tài chính với những nước trong danh sách, trong đó có Việt Nam. Tóm lại, việc bị đưa vào danh sách này đồng nghĩa với việc phải đối mặt với một loạt biện pháp trừng phạt kinh tế do các quốc gia thuộc Liên Hiệp Châu Âu áp đặt. RFI : Giữa Liên Hiệp Châu Âu và Việt Nam có Hiệp định Thương mại Tự do (EVFTA), có hiệu lực từ ngày 01/08/2020 và hiệp định bảo hộ đầu tư vẫn đang chờ được các nước Liên Âu phê chuẩn. Việc nằm trong “danh sách đen” sẽ tác động như thế nào đến các nhà đầu tư nước ngoài, đặc biệt là các nhà đầu tư châu Âu, tại Việt Nam ? Sébastien Laffitte : Đây là một câu hỏi quan trọng. Mục đích của các biện pháp này là khiến các thực thể đến từ Liên Hiệp Châu Âu - đặc biệt là các doanh nghiệp đầu tư vào Việt Nam - phải tuân thủ những quy định bổ sung, từ đó làm gia tăng chi phí khi đầu tư vào Việt Nam. Đó cũng chính là mục tiêu mà Liên Hiệp Châu Âu hướng tới. Thông qua “danh sách đen”, cùng với hiệu ứng “chỉ đích danh và lên án” (name and shame), Liên Âu gây sức ép để buộc các quốc gia bị xem là có chính sách thuế thiếu hợp tác hoặc cạnh tranh thuế quá mức phải điều chỉnh chính sách của họ để xóa bỏ hình ảnh tiêu cực này. Đồng thời, các biện pháp trừng phạt cũng nhắm tới các cá nhân và doanh nghiệp hoạt động tại những quốc gia đó nhằm hạn chế các hành vi cạnh tranh thuế gay gắt. Đọc thêmLuật sư Pháp và châu Âu tư vấn cho Việt Nam về EVFTA Tuy nhiên, Việt Nam là một nền kinh tế đang phát triển và không bị đưa vào danh sách vì các hành vi trốn thuế bất chính, mà chủ yếu do những vấn đề liên quan đến việc trao đổi thông tin thuế. Vì vậy, theo quan điểm của tôi, nhiều khả năng Việt Nam sẽ nhanh chóng khắc phục tình hình. Đây cũng là điều mà các đại diện của Việt Nam đã khẳng định trong các thông cáo báo chí được đưa ra sau thông báo của Liên Hiệp Châu Âu. Trong bối cảnh đó, những tác động tiêu cực có thể sẽ được hạn chế. Theo tôi, quan hệ kinh tế với Việt Nam nhiều khả năng sẽ không bị ảnh hưởng đáng kể, đặc biệt vì Việt Nam có vị thế kinh tế và cơ cấu rất khác so với phần lớn các nước còn lại trong danh sách - ngoại trừ Nga - vốn chủ yếu là những quốc đảo nhỏ ở khu vực Thái Bình Dương hoặc Caribê. Cuối cùng, theo quan điểm của tôi, “danh sách đen” của Liên Hiệp Châu Âu về các “thiên đường thuế” nên tập trung nhiều hơn vào những tiêu chí cụ thể liên quan đến nguy cơ trốn thuế và cạnh tranh thuế gay gắt, như tôi đã đề xuất trong các nghiên cứu của mình. RFI : Như ông vừa đề cập, một trong những tác động đầu tiên của các biện pháp trừng phạt là làm gia tăng chi phí đầu tư. Cụ thể, điều này có nghĩa là gì ? Sébastien Laffitte : Nói một cách đơn giản, khi một nhà đầu tư nước ngoài - chẳng hạn từ Pháp - đầu tư vào Việt Nam, giữa hai bên sẽ phát sinh nhiều giao dịch tài chính và kinh doanh. Khi một quốc gia bị đưa vào “danh sách đen”, các biện pháp trừng phạt có thể được áp dụng đối với những giao dịch này. Chẳng hạn, các cơ quan thuế có thể áp dụng các khoản thuế bổ sung đối với những giao dịch giữa chi nhánh hoặc công ty con của doanh nghiệp tại Việt Nam và công ty mẹ tại Pháp. Những biện pháp mang tính chất trừng phạt thuế như vậy sẽ làm gia tăng chi phí liên quan đến các hoạt động đầu tư và kinh doanh vào Việt Nam. Do đó, về tổng thể, việc một quốc gia nằm trong “danh sách đen” có thể khiến chi phí đầu tư vào quốc gia đó tăng lên. Đọc thêmViệt Nam và Liên Hiệp Châu Âu nâng quan hệ ngoại giao lên mức cao nhất RFI : Vậy Việt Nam nên làm thế nào để thoát khỏi danh sách này ? Sébastien Laffitte : Như tôi đã đề cập, danh sách này thực chất là một công cụ ngoại giao kinh tế của Bruxelles. Trên thực tế, Liên Hiệp Châu Âu luôn duy trì liên lạc với các quốc gia liên quan, cả trước khi họ bị đưa vào “danh sách đen”, trong thời gian họ nằm trong danh sách, cũng như trong quá trình xem xét việc đưa họ ra khỏi danh sách. Vì vậy, chắc chắn tồn tại các kênh trao đổi giữa chính quyền châu Âu và Việt Nam. Thông qua các cuộc đối thoại này, các quan chức Liên Hiệp Châu Âu có thể giải thích cho phía Việt Nam những tiêu chí và điều kiện cần thiết để được gỡ tên khỏi danh sách. Để được xóa khỏi “danh sách đen”, Việt Nam cần cải thiện chất lượng của cơ chế trao đổi thông tin thuế theo yêu cầu từ các quốc gia khác. Như đã nói, chính những hạn chế trong lĩnh vực này là lý do chủ yếu khiến Việt Nam bị đưa vào danh sách. Vì vậy, nếu Việt Nam tăng cường các biện pháp bảo đảm tính bảo mật của thông tin, đồng thời cải thiện chất lượng và tốc độ chia sẻ dữ liệu thuế, Việt Nam sẽ đáp ứng tốt hơn các tiêu chí đánh giá và từ đó có khả năng được đưa ra khỏi “danh sách đen”. RFI Tiếng Việt xin chân thành cảm nhà nghiên cứu-giảng viên Sébastien Lafitte, Đại học Cergy Paris, thành viên của Tổ chức Quan sát thuế Châu Âu (EU Tax Observatory).
Ngày 17/02/2026, Việt Nam bị Liên Hiệp Châu Âu đưa vào “danh sách đen” thuế. Quyết định này có thể khiến chi phí đầu tư từ các doanh nghiệp châu Âu gia tăng. Tuy nhiên, tác động lâu dài tới quan hệ kinh tế Việt Nam - Liên Âu sẽ được hạn chế nếu Hà Nội cải thiện minh bạch và cơ chế trao đổi thông tin thuế. Việt Nam cũng khẳng định đã bổ sung nhiều văn bản quy phạm pháp luật trong lĩnh vực thuế, tài chính, quản trị doanh nghiệp. Tại sao Việt Nam lại bị đưa vào “danh sách đen” về thuế của Liên Âu, hiện có 10 nước, chủ yếu nằm ở vùng Caribê, Thái Bình Dương và cả Nga ? Danh sách được cập nhật hai lần một năm. Lần sửa đổi tiếp theo dự kiến vào tháng 10/2026. Việt Nam cần có những biện pháp gì để có thể được rút ra khỏi danh sách trong lần cập nhất tới ? Nhà nghiên cứu-giảng viên Sébastien Laffitte, Đại học Cergy Paris (CY Cergy Paris Université), chuyên gia về thuế quốc tế, thuế doanh nghiệp và các thiên đường thuế, kiêm thành viên của Tổ chức Quan sát Thuế Châu Âu (EU Tax Observatory), trả lời một số câu hỏi của RFI Tiếng Việt. RFI : Tháng 02/2026, Việt Nam bị đưa vào danh sách “thiên đường thuế” của Liên Hiệp Châu Âu. Dựa vào nhưng tiêu chí nào Liên Hiệp Châu Âu đưa một nước vào danh sách này ? Sébastien Laffitte : Có lẽ trước hết cần nói rõ rằng danh sách của Liên Hiệp Châu Âu không hoàn toàn là danh sách “thiên đường thuế”, mà đúng hơn là danh sách các quốc gia không hợp tác với Liên Hiệp Châu Âu trong các vấn đề liên quan đến thuế. Sự khác biệt chính nằm ở chỗ danh sách này chủ yếu là một công cụ ngoại giao kinh tế mà Liên Hiệp Châu Âu sử dụng để đàm phán với các nước thứ ba, nhằm thúc đẩy họ điều chỉnh chính sách thuế theo một hướng nhất định. Nếu các quốc gia đó không tuân thủ các tiêu chí của Liên Hiệp Châu Âu, họ có thể phải đối mặt với các biện pháp trừng phạt. Tất cả những điều này nhằm thúc đẩy một mô hình quản trị thuế minh bạch và hiệu quả hơn. Đọc thêmLiên Âu hy vọng Việt Nam thực hiện triệt để cải cách hành chính để gia tăng hấp dẫn đối với đầu tư châu Âu Danh sách này được thiết lập từ năm 2017 và hiện bao gồm 10 quốc gia. Các quốc gia nằm trong “danh sách đen” thường là những hòn đảo nhỏ ở vùng biển Caribê hoặc Thái Bình Dương. Tuy nhiên, trong danh sách này cũng có những quốc gia lớn hơn, chẳng hạn như Nga, và gần đây nhất là Việt Nam. Các tiêu chí được sử dụng để xác định việc đưa một quốc gia vào “danh sách đen” bao gồm mức độ minh bạch về thuế, tính công bằng của hệ thống thuế - tức là không tồn tại các cơ chế thuế khuyến khích hành vi trốn thuế một cách rõ ràng - cũng như việc triển khai các biện pháp chống trốn thuế. Trong số các tiêu chí này có một yêu cầu quan trọng liên quan đến việc quốc gia đó phải tuân thủ các tiêu chuẩn về trao đổi thông tin thuế theo yêu cầu của các nước khác. Chính dựa trên tiêu chí này mà Việt Nam bị đưa vào “danh sách đen” của Liên Hiệp Châu Âu, đặc biệt do còn thiếu các biện pháp bảo vệ tính bảo mật của thông tin, cũng như do thời gian mà cơ quan thuế Việt Nam cần để cung cấp thông tin thuế theo yêu cầu từ các nước thứ ba. Vì vậy, việc Việt Nam gần đây bị đưa vào danh sách này chủ yếu xuất phát từ vấn đề minh bạch thuế. RFI : Vậy quốc gia bị nhắm đến, ví dụ trong trường hợp này là Việt Nam, sẽ phải đối mặt với những hậu quả như thế nào ? Sébastien Laffitte : Cụ thể, Ủy Ban Châu Âu yêu cầu các quốc gia thành viên Liên Hiệp Châu Âu áp dụng một loạt biện pháp trừng phạt đối với những quốc gia nằm trong danh sách các nước không hợp tác về thuế. Ngoài ra, các nước thành viên cũng có thể triển khai những biện pháp trừng phạt riêng trong khuôn khổ luật pháp quốc gia của họ. Trước hết, một số biện pháp tối thiểu sẽ được áp dụng chung, sau đó từng quốc gia thành viên có quyền lựa chọn và thực hiện các biện pháp bổ sung mà họ cho là phù hợp. Đọc thêmEU-Việt Nam vượt bão thuế quan Mỹ qua Hiệp định Thương mại Tự do EVFTA ? Nhìn chung, các biện pháp này nhằm tăng cường tính minh bạch và mức độ cảnh giác đối với các quốc gia nằm trong “danh sách đen”. Trước hết, một số quỹ viện trợ phát triển của Liên Hiệp Châu Âu sẽ không được phân bổ cho các quốc gia trong danh sách này. Thứ hai, các nước thành viên được yêu cầu áp dụng các biện pháp hành chính, bao gồm việc giám sát chặt chẽ hơn các giao dịch của công dân châu Âu - chẳng hạn như công dân Pháp - với các quốc gia trong “danh sách đen”, cũng như tăng cường kiểm toán thuế đối với các thực thể, tức là cá nhân hoặc doanh nghiệp, có liên hệ với những quốc gia này. Bên cạnh đó, các quốc gia thành viên Liên Âu cũng được khuyến nghị áp dụng các biện pháp lập pháp nhằm chống trốn thuế, chẳng hạn như khấu trừ thuế tại nguồn hoặc áp dụng các khoản thuế bổ sung đối với các giao dịch tài chính với những nước trong danh sách, trong đó có Việt Nam. Tóm lại, việc bị đưa vào danh sách này đồng nghĩa với việc phải đối mặt với một loạt biện pháp trừng phạt kinh tế do các quốc gia thuộc Liên Hiệp Châu Âu áp đặt. RFI : Giữa Liên Hiệp Châu Âu và Việt Nam có Hiệp định Thương mại Tự do (EVFTA), có hiệu lực từ ngày 01/08/2020 và hiệp định bảo hộ đầu tư vẫn đang chờ được các nước Liên Âu phê chuẩn. Việc nằm trong “danh sách đen” sẽ tác động như thế nào đến các nhà đầu tư nước ngoài, đặc biệt là các nhà đầu tư châu Âu, tại Việt Nam ? Sébastien Laffitte : Đây là một câu hỏi quan trọng. Mục đích của các biện pháp này là khiến các thực thể đến từ Liên Hiệp Châu Âu - đặc biệt là các doanh nghiệp đầu tư vào Việt Nam - phải tuân thủ những quy định bổ sung, từ đó làm gia tăng chi phí khi đầu tư vào Việt Nam. Đó cũng chính là mục tiêu mà Liên Hiệp Châu Âu hướng tới. Thông qua “danh sách đen”, cùng với hiệu ứng “chỉ đích danh và lên án” (name and shame), Liên Âu gây sức ép để buộc các quốc gia bị xem là có chính sách thuế thiếu hợp tác hoặc cạnh tranh thuế quá mức phải điều chỉnh chính sách của họ để xóa bỏ hình ảnh tiêu cực này. Đồng thời, các biện pháp trừng phạt cũng nhắm tới các cá nhân và doanh nghiệp hoạt động tại những quốc gia đó nhằm hạn chế các hành vi cạnh tranh thuế gay gắt. Đọc thêmLuật sư Pháp và châu Âu tư vấn cho Việt Nam về EVFTA Tuy nhiên, Việt Nam là một nền kinh tế đang phát triển và không bị đưa vào danh sách vì các hành vi trốn thuế bất chính, mà chủ yếu do những vấn đề liên quan đến việc trao đổi thông tin thuế. Vì vậy, theo quan điểm của tôi, nhiều khả năng Việt Nam sẽ nhanh chóng khắc phục tình hình. Đây cũng là điều mà các đại diện của Việt Nam đã khẳng định trong các thông cáo báo chí được đưa ra sau thông báo của Liên Hiệp Châu Âu. Trong bối cảnh đó, những tác động tiêu cực có thể sẽ được hạn chế. Theo tôi, quan hệ kinh tế với Việt Nam nhiều khả năng sẽ không bị ảnh hưởng đáng kể, đặc biệt vì Việt Nam có vị thế kinh tế và cơ cấu rất khác so với phần lớn các nước còn lại trong danh sách - ngoại trừ Nga - vốn chủ yếu là những quốc đảo nhỏ ở khu vực Thái Bình Dương hoặc Caribê. Cuối cùng, theo quan điểm của tôi, “danh sách đen” của Liên Hiệp Châu Âu về các “thiên đường thuế” nên tập trung nhiều hơn vào những tiêu chí cụ thể liên quan đến nguy cơ trốn thuế và cạnh tranh thuế gay gắt, như tôi đã đề xuất trong các nghiên cứu của mình. RFI : Như ông vừa đề cập, một trong những tác động đầu tiên của các biện pháp trừng phạt là làm gia tăng chi phí đầu tư. Cụ thể, điều này có nghĩa là gì ? Sébastien Laffitte : Nói một cách đơn giản, khi một nhà đầu tư nước ngoài - chẳng hạn từ Pháp - đầu tư vào Việt Nam, giữa hai bên sẽ phát sinh nhiều giao dịch tài chính và kinh doanh. Khi một quốc gia bị đưa vào “danh sách đen”, các biện pháp trừng phạt có thể được áp dụng đối với những giao dịch này. Chẳng hạn, các cơ quan thuế có thể áp dụng các khoản thuế bổ sung đối với những giao dịch giữa chi nhánh hoặc công ty con của doanh nghiệp tại Việt Nam và công ty mẹ tại Pháp. Những biện pháp mang tính chất trừng phạt thuế như vậy sẽ làm gia tăng chi phí liên quan đến các hoạt động đầu tư và kinh doanh vào Việt Nam. Do đó, về tổng thể, việc một quốc gia nằm trong “danh sách đen” có thể khiến chi phí đầu tư vào quốc gia đó tăng lên. Đọc thêmViệt Nam và Liên Hiệp Châu Âu nâng quan hệ ngoại giao lên mức cao nhất RFI : Vậy Việt Nam nên làm thế nào để thoát khỏi danh sách này ? Sébastien Laffitte : Như tôi đã đề cập, danh sách này thực chất là một công cụ ngoại giao kinh tế của Bruxelles. Trên thực tế, Liên Hiệp Châu Âu luôn duy trì liên lạc với các quốc gia liên quan, cả trước khi họ bị đưa vào “danh sách đen”, trong thời gian họ nằm trong danh sách, cũng như trong quá trình xem xét việc đưa họ ra khỏi danh sách. Vì vậy, chắc chắn tồn tại các kênh trao đổi giữa chính quyền châu Âu và Việt Nam. Thông qua các cuộc đối thoại này, các quan chức Liên Hiệp Châu Âu có thể giải thích cho phía Việt Nam những tiêu chí và điều kiện cần thiết để được gỡ tên khỏi danh sách. Để được xóa khỏi “danh sách đen”, Việt Nam cần cải thiện chất lượng của cơ chế trao đổi thông tin thuế theo yêu cầu từ các quốc gia khác. Như đã nói, chính những hạn chế trong lĩnh vực này là lý do chủ yếu khiến Việt Nam bị đưa vào danh sách. Vì vậy, nếu Việt Nam tăng cường các biện pháp bảo đảm tính bảo mật của thông tin, đồng thời cải thiện chất lượng và tốc độ chia sẻ dữ liệu thuế, Việt Nam sẽ đáp ứng tốt hơn các tiêu chí đánh giá và từ đó có khả năng được đưa ra khỏi “danh sách đen”. RFI Tiếng Việt xin chân thành cảm nhà nghiên cứu-giảng viên Sébastien Lafitte, Đại học Cergy Paris, thành viên của Tổ chức Quan sát thuế Châu Âu (EU Tax Observatory).
Episode 367! Een politieke rel om het privévliegtuig van Dure Dilan! Dilan Yesilgöz huurde voor bijna een ton een private jet om naar Cyprus te vliegen, voor een bezoek aan een marineschip. Bekijk de episode via YouTube: https://www.youtube.com/watch?v=8KI0cabJ8YU Elodie Verweij van het AD gaf toelichting in Pauw & de Wit, maar haar berekening van de kosten klopt totaal niet. Deurwaarder gooit een kist van Ryanair aan de ketting. Iran neemt F-35 onder vuur, stealth betekent niet onkwetsbaar. Unruly passenger krijgt vliegverbod van 10 jaar bij Transavia. Boete van 4.000 euro voor KLM. De Vakantiekoning pakte het regeringsvliegtuig naar de Carib. Atlas stapt over op Airbus. Een oude commercial van Iran Air, back in the day. Vliegende auto's. En nog veel meer. (00:00) Dilans dure tripje naar Cyprus met privéjet (00:44) Elodie Verweij kan niet rekenen (01:48) Intro: met de nieuwe outdoor cam (02:09) Deurwaarder legt beslag op Ryanair-toestel (05:55) Leader (06:33) Dure Dilan met peperdure Falcon 900LX naar Cyprus (09:53) Plan Swart: 2x ACJ321neo en 2x Falcon 10X (11:40) Throwback: Wopke in een Piaggio (14:45) Hé Waar Is de PH-GOV? Vakantiekoning naar Aruba (16:36) Trump zet ICE in op airports (20:08) F-35 is stealth maar niet onkwetsbaar (25:07) Schrikmoment: Iraanse raketten afgevuurd op Diego Garcia (27:19) Vrouw en kind in cockpit van Transavia-toestel (29:02) Het is druk op Teruel (30:12) Boete voor KLM (31:06) 40 jaar vliegverbod voor unruly passenger (32:16) Slapende passagier mag 10 jaar niet vliegen met Transavia (35:10) Atlas switcht naar Airbus (38:13) Extra Gulfstream gevraagd bij KLuRu (40:05) Vliegende auto's (43:48) Luchtvaarthisteurie: Iran Air (46:25) Afsluit. Muziek: Magma - Max Zotti featuring Pedr en "Pay It" - Gymbro. Tips en commentaar stuur je naar info@tmhc.nl
Dans cet épisode, nous parlons de mémoire, d'héritage et de réappropriation tout en mettant à l'honneur et à sa juste place, la femme noire.Pendant des siècles, certaines histoires ont été effacées, certains rituels interdits, certaines spiritualités marginalisées. Pourtant, ces mémoires n'ont jamais disparu : elles vivent encore dans les corps, dans les chants, dans les tambours, dans les cercles et dans les traditions transmises de génération en génération.Ariane vous confie, dans cet échange, son chemin de connexion à ses racines afro-caribéennes et la manière dont les rituels, la médecine de la parole et les espaces collectifs peuvent devenir des lieux de guérison, de transformation et de souveraineté.Nous parlons de transmission, de spiritualité, de la place des femmes noires dans l'histoire et de ces pratiques ancestrales qui permettent aujourd'hui de se réapproprier son identité, son corps et sa mémoire.Un épisode puissant sur ce qui n'a jamais disparu mais qui a été souvent effacé ou falsifié et sur la force des racines et du pouvoir de la sororité.Découvrir l'Univers d'Ariane, thérapeute énergétique et ses accompagnements, notamment le cercle des Reines ici.
This was a fine crossword by David Carp, his sixth for the NYTimes and his third to appear on a Saturday. The crossword was not outrageously difficult by Saturday standards, the clues were cute, and the grid itself was worth the price of admission. We have all the deets inside, so please, have a listen (and don't forget to subscribe, so you don't miss an episode).Did you forget to send a special something to that special someone on this special day? Fear not, you can send a subscription to the NYTimes crossword anytime, 24x7. Just wander over to the NYTimes subscription desk, and they'll be glad to lend a hand.Show note imagery: Bartender, a bottle of your finest CARIB, s'il vous plaît!We love feedback! Send us a text...Contact Info:We love listener mail! Drop us a line, crosswordpodcast@icloud.com.Also, we're on FaceBook, so feel free to drop by there and strike up a conversation!
durée : 00:59:19 - Abraham Réunion "Jaden an nou" - par : Nicolas Pommaret - Alors que le premier album d'Abraham Réunion était éclairé par la joie des retrouvailles, au point de dessiner le portrait d'une fratrie parfaite, des ombres soulignent, dans “Jaden an nou”, une réalité plus contrastée. Parution chez Aztec Musique. Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les autres épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France.
Que Paso? Today, travel medicine specialists Drs. Paul Pottinger & Chris Sanford answer your travel health questions, including:What are Germ and Worm up to this month?I'm planning a cruise to the Caribbean--what health steps should I take to stay safe? G&W talk about respiratory infections, dengue, malaria, diarrheal illnesses, ciguatera poisoning, tungiasis, dog & cat hookworm, human hookworm, and more!Any updates on what to do in case I'm caught in a riptide?How can I protect myself from Measles?Here's the link to Germ & Worm's recent Op-Ed in the Seattle times regarding immunization policy. We hope you enjoy this podcast! If so, please follow us on the socials @germ.and.worm, subscribe to our RSS feed and share with your friends! We would so appreciate your rating and review to help us grow our audience. And, please visit our website: germandworm.com where you can find all our content and send us your questions and travel health anecdotes. Or, just send us an email: germandworm@gmail.com.Our Disclaimer: The Germ and Worm Podcast is designed to inform, inspire, and entertain. However, this podcast does NOT establish a doctor-patient relationship, and it should NOT replace your conversation with a qualified healthcare professional. Please see one before your next adventure. The opinions in this podcast are Dr. Sanford's & Dr. Pottinger's alone, and do not necessarily represent the opinions of the University of Washington or UW Medicine.
Acusen Julio Iglesias d'agressions sexuals comeses fa 4 anys. Les v
durée : 00:04:25 - Le Grand reportage de France Inter - Grand Reportage à la Fondation Clément, qui accueille à partir de ce dimanche et pour trois mois une grande exposition consacrée aux premiers peuples qui vivaient aux Antilles, avant l'arrivée de Christophe Colomb. Cette expo en partenariat avec le musée du Quai Branly crée l'événement en Martinique Vous aimez ce podcast ? Pour écouter tous les autres épisodes sans limite, rendez-vous sur Radio France.
Shandy Carib presents Home for the Holidays. Check out their new Tamarind flavor shandy carib and gear up for the holiday season with their festive vibe.
Malcolm, l'une des nouvelles voix de la scène afro-caribéenne, présente l'EP Futur Karnival sorti le 3 octobre 2025. Il appartient à la scène «afro digitale», en mélangeant sonorités afro et électroniques. Il mêle shatta, bouyon, dancehall, kompa ou encore zouk à des esthétiques et rythmiques rap/électro. Accompagné de son invité, Lenny Sorbe, il répond aux questions de Claudy Siar et Queen Stelyna. Et, par téléphone, Fatia Alcabelard et Christophe Sinan, la fille et le gendre de Claude Jean-Pierre, décédé le 21 novembre 2020 en Guadeloupe suite à un contrôle policier. Cinq ans après la mort du sexagénaire, la famille réclame toujours justice. Et hommage à Jimmy Cliff, légende du reggae décédée le 24 novembre 2025, et à Dadou Pasquet, musicien haïtien décédé le 22 novembre. Pour visionner les clips, cliquez sur les titres des chansons : Jimmy Cliff - Many rivers to cross Jimmy Cliff - Reggae night Jimmy Cliff - We all are one Dadou Pasquet - Piké devan Dadou Pasquet - Confians Malcolm - Flora Coquerel Malcolm - Senklòd Malcolm - Hot nèg Malcolm - Corps à corps Retrouvez la playlist officielle de RFI Musique.
Malcolm, l'une des nouvelles voix de la scène afro-caribéenne, présente l'EP Futur Karnival sorti le 3 octobre 2025. Il appartient à la scène «afro digitale», en mélangeant sonorités afro et électroniques. Il mêle shatta, bouyon, dancehall, kompa ou encore zouk à des esthétiques et rythmiques rap/électro. Accompagné de son invité, Lenny Sorbe, il répond aux questions de Claudy Siar et Queen Stelyna. Et, par téléphone, Fatia Alcabelard et Christophe Sinan, la fille et le gendre de Claude Jean-Pierre, décédé le 21 novembre 2020 en Guadeloupe suite à un contrôle policier. Cinq ans après la mort du sexagénaire, la famille réclame toujours justice. Et hommage à Jimmy Cliff, légende du reggae décédée le 24 novembre 2025, et à Dadou Pasquet, musicien haïtien décédé le 22 novembre. Pour visionner les clips, cliquez sur les titres des chansons : Jimmy Cliff - Many rivers to cross Jimmy Cliff - Reggae night Jimmy Cliff - We all are one Dadou Pasquet - Piké devan Dadou Pasquet - Confians Malcolm - Flora Coquerel Malcolm - Senklòd Malcolm - Hot nèg Malcolm - Corps à corps Retrouvez la playlist officielle de RFI Musique.
- Khai mạc trọng thể Hội nghị lần thứ 14, Ban Chấp hành Trung ương Đảng khóa XIII với trọng tâm là công tác chuẩn bị Đại hội 14 của Đảng và nhóm vấn đề về xây dựng Đảng và hệ thống chính trị.- Phát biểu khai mạc Hội nghị, Tổng Bí thư Tô Lâm nêu "5 điểm cộng" của nhân sự chọn vào Bộ Chính trị khóa mới.-Thảo luận về Luật Phòng, chống tham nhũng (sửa đổi), các Đại biểu Quốc hội đề nghị làm rõ cơ chế xử lý việc kê khai tài sản không trung thực.- Chủ động ứng phó bão số 13 trong tình trạng “khẩn cấp hơn và nguy hiểm hơn”. Yêu cầu này được Phó thủ tướng Trần Hồng Hà đặt ra khi chủ trì cuộc họp triển khai công tác ứng phó bão. Dự báo bão số 13 sẽ đổ bộ đất liền từ Quảng Ngãi đến Đắk Lắk từ đêm mai (6/11) với cường độ giật cấp 17.-Miền Trung Philippine chìm trong ngập lụt, ít nhất 66 người thiệt mạng và hàng chục người mất tích. Còn bão Mêlisa đổ bộ vào Caribê khiến ít nhất 75 người thiệt mạng, gây thiệt hại lên tới 52 tỷ USD.-Mỹ thông báo các biện pháp trừng phạt mới nhằm vào Triều Tiên, trong khi ký sắc lệnh giảm một nửa mức thuế bổ sung đối với hàng hóa Trung Quốc.
Nos premiers invités #SessionLive sont Roseaux avec Ben l'Oncle Soul. (Rediffusion) Roseaux est un trio parisien composé Emile Omar, Alex Finkin et Clément Petit. Les trois mousquetaires du son cultivent leur savoir-faire désormais salué par la critique et un auditoire toujours plus nombreux depuis leur premier projet en 2012. Il leur a fallu du temps, pour prendre du recul et de la hauteur afin de nous offrir un retour tant réjouissant que retentissant. Roseaux prend racine au bord des rives de la soul, du folk, du jazz, et de la chanson de toutes les époques, une cascade de sonorités intarissables, où les trois compositeurs puisent leur inspiration et fusionnent leurs expériences. Les feuilles de Roseaux s'élancent au souffle de merveilleuses voix, choisies avec précision par les trois compères, comme celle, du chanteur américain Aloe Blacc, présent depuis le début de l'aventure, enchanteur incontournable des trois épisodes. Pensé comme une escapade onirique gorgée d'émotions, en marge de la production massive, instantanée et souvent désincarnée, Roseaux est un groupe totalement artisanal, sorte d'ovni dans le paysage musical hexagonal, qui opère à l'instinct et surtout à l'envie. Ainsi, Roseaux est devenu expert pour réunir, le temps d'un disque, les artistes qui forment spécifiquement l'ADN de leur hôte : des voix envoûtantes, une trame au piano et au violoncelle, mais aussi des rencontres et des retrouvailles, dans un univers poétique et volontairement nébuleux. Ce troisième album est l'œuvre de 3 passionnés de musique, capables d'intervertir leurs rôles : écriture, arrangements, production, d'où émergent cette fois, onze titres au mélodies ciselées dont trois instrumentaux colorés et insolites. Un périple entre mélancolie et euphorie, qui a conduit Roseaux aux confins de la planète, des Caraïbes à l'Europe en pasant par l'Afrique pour dénicher d'autres vibrations et des interprètes singuliers : la captivante chanteuse grenado-britannique Ala.ni, le petit prince afropop anglais originaire du Ghana, Ghetto Boy, et la troublante suédoise Isabel Sörling, signent ici une première collaboration flamboyante avec le groupe. Pendant que la talentueuse canado-haïtienne Mélissa Laveaux, l'hypnotique chanteur scandinave Olle Nyman, la pétillante franco-canadienne Anna Majidson et notre remarquable Ben national, déjà présents sur le deuxième volet, parviennent encore à créer la surprise en dévoilant de nouveaux aspects de leur tessiture. Les voix de Roseaux sont décidément impénétrables et sa magie se renouvelle aujourd'hui en faisant dialoguer la force de tous ces éléments scintillants, à découvrir dans un écrin de douceur et de volupté. La nature regorge de roseaux, celui-ci est unique. Titres interprétés au grand studio - With Us Feat. Ben l'Oncle Soul Live RFI - Loving You Is All I Want To Do Feat. Aloe Blacc, extrait Roseaux III - Island Feat. Ben l'Oncle Soul (Roseaux II 2019) Live RFI Line Up : Emile Omar, machines, Alex Finkin, guitare, Clément Petit, violoncelle, Ben L'Oncle Soul, voix Son : Mathias Taylor, Benoît Letirant, Camille Roch. ► Album Roseaux III (Fanon Rd)
Nos premiers invités #SessionLive sont Roseaux avec Ben l'Oncle Soul. (Rediffusion) Roseaux est un trio parisien composé Emile Omar, Alex Finkin et Clément Petit. Les trois mousquetaires du son cultivent leur savoir-faire désormais salué par la critique et un auditoire toujours plus nombreux depuis leur premier projet en 2012. Il leur a fallu du temps, pour prendre du recul et de la hauteur afin de nous offrir un retour tant réjouissant que retentissant. Roseaux prend racine au bord des rives de la soul, du folk, du jazz, et de la chanson de toutes les époques, une cascade de sonorités intarissables, où les trois compositeurs puisent leur inspiration et fusionnent leurs expériences. Les feuilles de Roseaux s'élancent au souffle de merveilleuses voix, choisies avec précision par les trois compères, comme celle, du chanteur américain Aloe Blacc, présent depuis le début de l'aventure, enchanteur incontournable des trois épisodes. Pensé comme une escapade onirique gorgée d'émotions, en marge de la production massive, instantanée et souvent désincarnée, Roseaux est un groupe totalement artisanal, sorte d'ovni dans le paysage musical hexagonal, qui opère à l'instinct et surtout à l'envie. Ainsi, Roseaux est devenu expert pour réunir, le temps d'un disque, les artistes qui forment spécifiquement l'ADN de leur hôte : des voix envoûtantes, une trame au piano et au violoncelle, mais aussi des rencontres et des retrouvailles, dans un univers poétique et volontairement nébuleux. Ce troisième album est l'œuvre de 3 passionnés de musique, capables d'intervertir leurs rôles : écriture, arrangements, production, d'où émergent cette fois, onze titres au mélodies ciselées dont trois instrumentaux colorés et insolites. Un périple entre mélancolie et euphorie, qui a conduit Roseaux aux confins de la planète, des Caraïbes à l'Europe en pasant par l'Afrique pour dénicher d'autres vibrations et des interprètes singuliers : la captivante chanteuse grenado-britannique Ala.ni, le petit prince afropop anglais originaire du Ghana, Ghetto Boy, et la troublante suédoise Isabel Sörling, signent ici une première collaboration flamboyante avec le groupe. Pendant que la talentueuse canado-haïtienne Mélissa Laveaux, l'hypnotique chanteur scandinave Olle Nyman, la pétillante franco-canadienne Anna Majidson et notre remarquable Ben national, déjà présents sur le deuxième volet, parviennent encore à créer la surprise en dévoilant de nouveaux aspects de leur tessiture. Les voix de Roseaux sont décidément impénétrables et sa magie se renouvelle aujourd'hui en faisant dialoguer la force de tous ces éléments scintillants, à découvrir dans un écrin de douceur et de volupté. La nature regorge de roseaux, celui-ci est unique. Titres interprétés au grand studio - With Us Feat. Ben l'Oncle Soul Live RFI - Loving You Is All I Want To Do Feat. Aloe Blacc, extrait Roseaux III - Island Feat. Ben l'Oncle Soul (Roseaux II 2019) Live RFI Line Up : Emile Omar, machines, Alex Finkin, guitare, Clément Petit, violoncelle, Ben L'Oncle Soul, voix Son : Mathias Taylor, Benoît Letirant, Camille Roch. ► Album Roseaux III (Fanon Rd)
Donald Trump confirma un nou atac contra una suposada narcollanxa al Carib, a prop d'aig
For centuries, history books have celebrated Christopher Columbus as the man who “discovered” the Americas. But the truth? He discovered nothing. Long before 1492, the Caribbean and the Americas were home to thriving civilizations — the Taíno, Arawak, Carib, and countless Indigenous nations who built advanced societies, traded across regions, and preserved rich spiritual and cultural traditions.In this episode of Soulfood and Lemonade, we dive deep into the myths surrounding Columbus' voyages. We reveal the brutal realities of colonization, from forced labor and mass killings to the erasure of Indigenous history and the renaming of their sacred lands.This is more than just a history lesson — it's a call to truth and healing. It's time to acknowledge the resilience of the first peoples and challenge the false narratives we were taught.Press play, subscribe, and share this episode with friends and loved ones. Together, we can keep the truth alive.
durée : 00:04:57 - Le Son d'Outre-mer - L'auteur martiniquais Raphaël Confiant revient sur la notion de créolité et sur l'héritage de Frantz Fanon. - invités : Raphaël Confiant
durée : 00:04:50 - Le Son d'Outre-mer - Jessie Ambroisine, présidente de l'association VakBand, participe avec son groupe à pied au carnaval de Sainte-Marie.
durée : 00:04:57 - Le Son d'Outre-mer - Le Mémorial de la catastrophe de 1902 est dédié à l'éruption de la montagne Pelée qui détruisit la ville de Saint-Pierre. Fondé en 1933 par le vulcanologue Frank A. Perret, il s'agit du musée le plus ancien de Martinique. Audrey Mavinga, responsable du Mémorial, évoque la résilience de la ville.
durée : 00:04:43 - Le Son d'Outre-mer - par : Marie Sorbier - Dédiée à l'art contemporain, la Fondation Clément permet au public martiniquais de découvrir des grandes œuvres du patrimoine mondial et les artistes caribéens. Plus de 450 artistes s'y sont déjà succédé. Entretien avec Florent Plasse, chargé du patrimoine.
durée : 00:04:31 - Le Son d'Outre-mer - Hugues Heddebault, directeur commercial d'Air Caraïbes, rappelle les conditions de "la continuité territoriale".
Nos premiers invités #SessionLive sont Roseaux avec Ben l'Oncle Soul. Roseaux est un trio parisien composé Emile Omar, Alex Finkin et Clément Petit. Les trois mousquetaires du son cultivent leur savoir-faire désormais salué par la critique et un auditoire toujours plus nombreux depuis leur premier projet en 2012. Il leur a fallu du temps, pour prendre du recul et de la hauteur afin de nous offrir un retour tant réjouissant que retentissant. Roseaux prend racine au bord des rives de la soul, du folk, du jazz, et de la chanson de toutes les époques, une cascade de sonorités intarissables, où les trois compositeurs puisent leur inspiration et fusionnent leurs expériences. Les feuilles de Roseaux s'élancent au souffle de merveilleuses voix, choisies avec précision par les trois compères, comme celle, du chanteur américain Aloe Blacc, présent depuis le début de l'aventure, enchanteur incontournable des trois épisodes. Pensé comme une escapade onirique gorgée d'émotions, en marge de la production massive, instantanée et souvent désincarnée, Roseaux est un groupe totalement artisanal, sorte d'ovni dans le paysage musical hexagonal, qui opère à l'instinct et surtout à l'envie. Ainsi, Roseaux est devenu expert pour réunir, le temps d'un disque, les artistes qui forment spécifiquement l'ADN de leur hôte : des voix envoûtantes, une trame au piano et au violoncelle, mais aussi des rencontres et des retrouvailles, dans un univers poétique et volontairement nébuleux. Ce troisième album est l'œuvre de 3 passionnés de musique, capables d'intervertir leurs rôles : écriture, arrangements, production, d'où émergent cette fois, onze titres au mélodies ciselées dont trois instrumentaux colorés et insolites. Un périple entre mélancolie et euphorie, qui a conduit Roseaux aux confins de la planète, des Caraïbes à l'Europe en pasant par l'Afrique pour dénicher d'autres vibrations et des interprètes singuliers : la captivante chanteuse grenado-britannique Ala.ni, le petit prince afropop anglais originaire du Ghana, Ghetto Boy, et la troublante suédoise Isabel Sörling, signent ici une première collaboration flamboyante avec le groupe. Pendant que la talentueuse canado-haïtienne Mélissa Laveaux, l'hypnotique chanteur scandinave Olle Nyman, la pétillante franco-canadienne Anna Majidson et notre remarquable Ben national, déjà présents sur le deuxième volet, parviennent encore à créer la surprise en dévoilant de nouveaux aspects de leur tessiture. Les voix de Roseaux sont décidément impénétrables et sa magie se renouvelle aujourd'hui en faisant dialoguer la force de tous ces éléments scintillants, à découvrir dans un écrin de douceur et de volupté. La nature regorge de roseaux, celui-ci est unique. Titres interprétés au grand studio - With Us Feat. Ben l'Oncle Soul Live RFI - Loving You Is All I Want To Do Feat. Aloe Blacc, extrait Roseaux III - Island Feat. Ben l'Oncle Soul (Roseaux II 2019) Live RFI Line Up : Emile Omar, machines, Alex Finkin, guitare, Clément Petit, violoncelle, Ben L'Oncle Soul, voix Son : Mathias Taylor, Benoît Letirant, Camille Roch. ► Album Roseaux III (Fanon Rd)
Nos premiers invités #SessionLive sont Roseaux avec Ben l'Oncle Soul. Roseaux est un trio parisien composé Emile Omar, Alex Finkin et Clément Petit. Les trois mousquetaires du son cultivent leur savoir-faire désormais salué par la critique et un auditoire toujours plus nombreux depuis leur premier projet en 2012. Il leur a fallu du temps, pour prendre du recul et de la hauteur afin de nous offrir un retour tant réjouissant que retentissant. Roseaux prend racine au bord des rives de la soul, du folk, du jazz, et de la chanson de toutes les époques, une cascade de sonorités intarissables, où les trois compositeurs puisent leur inspiration et fusionnent leurs expériences. Les feuilles de Roseaux s'élancent au souffle de merveilleuses voix, choisies avec précision par les trois compères, comme celle, du chanteur américain Aloe Blacc, présent depuis le début de l'aventure, enchanteur incontournable des trois épisodes. Pensé comme une escapade onirique gorgée d'émotions, en marge de la production massive, instantanée et souvent désincarnée, Roseaux est un groupe totalement artisanal, sorte d'ovni dans le paysage musical hexagonal, qui opère à l'instinct et surtout à l'envie. Ainsi, Roseaux est devenu expert pour réunir, le temps d'un disque, les artistes qui forment spécifiquement l'ADN de leur hôte : des voix envoûtantes, une trame au piano et au violoncelle, mais aussi des rencontres et des retrouvailles, dans un univers poétique et volontairement nébuleux. Ce troisième album est l'œuvre de 3 passionnés de musique, capables d'intervertir leurs rôles : écriture, arrangements, production, d'où émergent cette fois, onze titres au mélodies ciselées dont trois instrumentaux colorés et insolites. Un périple entre mélancolie et euphorie, qui a conduit Roseaux aux confins de la planète, des Caraïbes à l'Europe en pasant par l'Afrique pour dénicher d'autres vibrations et des interprètes singuliers : la captivante chanteuse grenado-britannique Ala.ni, le petit prince afropop anglais originaire du Ghana, Ghetto Boy, et la troublante suédoise Isabel Sörling, signent ici une première collaboration flamboyante avec le groupe. Pendant que la talentueuse canado-haïtienne Mélissa Laveaux, l'hypnotique chanteur scandinave Olle Nyman, la pétillante franco-canadienne Anna Majidson et notre remarquable Ben national, déjà présents sur le deuxième volet, parviennent encore à créer la surprise en dévoilant de nouveaux aspects de leur tessiture. Les voix de Roseaux sont décidément impénétrables et sa magie se renouvelle aujourd'hui en faisant dialoguer la force de tous ces éléments scintillants, à découvrir dans un écrin de douceur et de volupté. La nature regorge de roseaux, celui-ci est unique. Titres interprétés au grand studio - With Us Feat. Ben l'Oncle Soul Live RFI - Loving You Is All I Want To Do Feat. Aloe Blacc, extrait Roseaux III - Island Feat. Ben l'Oncle Soul (Roseaux II 2019) Live RFI Line Up : Emile Omar, machines, Alex Finkin, guitare, Clément Petit, violoncelle, Ben L'Oncle Soul, voix Son : Mathias Taylor, Benoît Letirant, Camille Roch. ► Album Roseaux III (Fanon Rd)
En Hatuey i en Ramon Capdevila (en Caracremada), dues persones separades per gaireb
durée : 00:32:17 - Les Nuits de France Culture - par : Mathias Le Gargasson - L'historienne Maïotte Dauphite et la conservatrice Lyne Rose-Beuze nous racontent l'histoire de la gastronomie martiniquaise. Au-delà des mets savoureux, calalou, soupe de pied, accras, mangues, c'est une histoire qui est aussi très politique. Un numéro "De bouche à oreille" enregistré en 2003. - réalisation : Brice Garcia
durée : 00:59:19 - Entendez-vous l'éco ? - par : Aliette Hovine, Bruno Baradat - Selon Donald Trump, le contrôle du canal de Panama revient aux Etats-Unis, qui ont finalisé sa construction. L'occasion de revenir sur les coûts de ce chantier pharaonique, d'abord supportés par des travailleurs Caribéens, et les difficultés que rencontre cette route stratégique aujourd'hui. - réalisation : Françoise Le Floch - invités : Paul Tourret directeur de l'ISEMAR, l'Institut Supérieur d'Économie Maritime; Samuel Poyard Professeur agrégé d'histoire-géographie, doctorant en histoire à l'EHESS, rattaché au laboratoire Mondes-Américains